h như thế. Trong mắt cô, chồng cô dường như không gì không làm được, cũng sẽ không có thời khắc cô đơn như thế.
"Người đàn ông lúc đấy bắn chết Trần Thắng chỉ với một phát là chồng em đúng không?" Sài Dũng đột nhiên hỏi một câu như vậy. Tây Tử ngẩn người một chút rồi gật đầu, ánh mắt Sài Dũng hơi u ám, hồi lâu mới nói: "Nhìn ra được, anh ta rất yêu em......"
Tây Tử đứng lên: "Em cũng yêu anh ấy, còn có đứa bé của chúng em. Sài Dũng, cám ơn anh đã bảo vệ, không chỉ bảo vệ em, mà còn đứa nhỏ trong bụng em."
Sài Dũng sửng sốt một chút, ánh mắt lướt trên bụng cô: "Em mang thai?"
Tây Tử gật đầu, đứng nghiêm, tay giơ lên, cúi chào một cái thật tiêu chuẩn: "Đây là sự kính nể của em trước một người quân nhân xuất sắc."
Tây Tử xoay người đi ra ngoài, ở trước mặt Sài Dũng hiện giờ, nói không nên những lời hình thức như cố sửa đổi tốt, cảm giác làm vậy là một loại vũ nhục vô hình với gã.
Tay Tây Tử cầm nắm cửa, phía sau truyền đến giọng nói của Sài Dũng: "Tây Tử, em diễn rất dở, khi ở bệnh viện, anh đã xác định thân phận của em rồi." Tây Tử quay đầu lại nhìn gã hồi lâu, cúi đầu nói: "Hẹn gặp lại."
Tây Tử đi ra cửa chính ngục giam, không khỏi hoảng sợ, ven đường đối diện, dưới ánh mặt trời, Hồ Quân đen mặt chờ ở đấy, nhìn thấy cô ra ngoài, hừ một tiếng: "Nhìn cái gì? Thấy thằng khác rồi không nhận ra ông xã mình nữa?"
Tây Tử chợt nở nụ cười, người đàn ông biết quan tâm lại hết sức khó tính này! Vài bước vọt tới, bên tai lại truyền đến tiếng la hồi hộp của người nọ: "Chạy chậm chút, vợ chậm một chút....Cẩn thận đứa bé......" Đồng chí Hồ Quân gần đây kìm nén không tiện hoạt động, còn chẳng bằng hồi mới kết hôn, khi đó là thấy được ăn không được, nhưng lòng mang nhớ thương, trong đầu có thể sử dụng đủ loại âm mưu quỷ kế, dốc sức ăn vợ vào miệng, cũng là một loại tình thú .
Nhưng một khi ăn mặn, mỗi ngày đều cho anh ăn thịt cá dài ngày, đột nhiên bảo anh ăn chay, thật không có tính người mà!
Hơn nữa sau khi cô vợ nhà anh có thai, cả người đều tản ra hơi thở quyến rũ hấp dẫn chết người, Tả Hoành nói đây là sự rực rỡ của tình mẹ. Hồ Quân liền nghĩ trong lòng, chẳng lẽ sâu trong nội tâm anh có bệnh cuồng mẹ*? Vì sao càng nhìn thấy vợ mình càng toát lên tình mẹ thiêng liêng càng muốn nhào đến gặm cả xương cốt vào bụng? (*mother-complex/ luyến mẫu tình kết)
Nhưng với Thái hậu nhà anh, sao lại không có nhỉ? Đương nhiên, bà Hồ không biết trong lòng con mình nghĩ gì, nếu không đã sớm tát ngay một phát vào mặt tên nhóc càn quấy này.
Nói tóm lại, Hồ Quân bị vợ mình mê hoặc đến mù quáng, hận không thể lập tức đẩy ngã. Không được, bác sĩ từng bảo trước khi mang thai đến tháng thứ 4 cấm tuyệt đối chuyện phòng the. Hồ Quân đếm đầu ngón tay tính ngày! Nhưng tính đi tính lại, đến nay cũng mới 3 tháng rưỡi, còn nửa tháng, anh sống sao đây.
Hơn nữa vợ anh hiện tại rất ngoan, anh ôm, cô sẽ để anh ôm, anh hôn, cô cũng để anh xuống miệng, không hề từ chối chút nào.
Hồ Quân ôm vợ mình, có chút ai oán ngồi trên xích đu trong phòng sách mà phơi nắng. Ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu rọi trên người hai người, ấm áp và thoải mái, vợ anh là thoải mái thật, nhưng cả người anh thì nóng ran trán đổ mồ hôi, cứ như bị sốt.
Anh nằm ngửa trên xích đu, vợ nằm trên người anh, nhắm mắt tựa như đang ngủ. Sau khi mang thai dường như vợ anh càng ngày càng phát triển theo chiều hướng heo con. Cổ mịn màng của cô đang ở cạnh khóe miệng anh, từng đợt hương thơm tiến vào mũi anh, từ mũi lan rộng đến tứ chi bách hải, không khác gì xuân dược cực mạnh.
Cô vợ ngon lành của anh đang mặc một chiếc váy bằng nhung có tai thỏ do Kỳ Kỳ đưa, vải nhung lông thật có hơi hướng lông thỏ. Hồ Quân đoán không ra cô bé Kỳ Kỳ kia là cố tình hay vô ý, thật sự không hiểu ý nghĩa của thỏ đối với một người đàn ông sao?
Vợ anh da mịn thịt mềm, được bọc trong lớp lông thỏ khéo léo đáng yêu, khuôn mặt nhỏ bé hồng hào kia, dáng người càng đầy đặn càng ngọt ngào bởi vì mang thai kia, Hồ Quân cảm thấy, mình sắp nổ tung, kích động sinh lý dường như muốn áp đảo lý trí luôn rồi.
Bàn tay to chui vào từ cổ áo rộng thùng thình của vợ, lướt qua xương quai xanh tinh té, nắm lấy hai khối thịt mềm đã không cách nào nắm vừa nữa....Ngón tay xoa nắn đỉnh, quả anh đào trong nháy mắt dựng đứng lên, cúi đầu chôn mặt giữa cổ và gáy thơm tho của vợ mình, dọc theo động mạch khẽ đập bên gáy, gặm nhắm, hôn hít......
Cho dù Tây Tử là thần ngủ chuyển thế, đối mặt với sự quấy rầy hết sức lộ liễu như vậy cũng phải tỉnh. Tỉnh rồi mới phát hiện, cô vốn ở phía trên, giờ đã bị Hồ Quân đặt trên xích đu, khóa kéo từ trên xuống đáy váy ở giữa bộ đồ hình thỏ đã bị kéo ra, tựa như lột da rơi xuống xích đu.
Sau khi mang thai Tây Tử không mặc áo ngực nữa, cảm giác không thoải mái. Lúc này đồ đã bị cởi ra, dường như trần trụi trước mắt Hồ Quân. Mặc dù hai người đã là vợ chồng, số lần thân mật cũng coi như không ít, nhưng cô vẫn thấy mất tự nhiên, hơn nữa còn là ban ngày ban mặt......
Hồ Quân ngược lại vẫn còn lý trí, nằm sấp trên người cô, tay chống trên xích đu, lơ lửng chôn trước ngực cô, tay vuốt ve sau