Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325013

Bình chọn: 7.00/10/501 lượt.

nh, mình là Quân đây....."

"Hồ Quân, cậu bị bệnh à! Quá nửa đêm rồi, nếu cậu buồn phát chán, đi cào tường nhà cậu đi, gọi cho mình làm gì....."

Uỳnh............ Tiếng vang truyền đến từ bên kia, tiếp theo đó là tiếng kêu khẽ của Tả Hoành, mãi lâu sau mới thấy anh nói tiếp:

"Quân, cậu cố ý hủy hoại mình đúng không, có chuyện mau nói có rắm mau thả."

Hồ Quân vội vàng kể sơ qua mọi chuyện, Tả Hoành vui vẻ trở lại:

"Cậu là cục phó cục quản lý giao thông, rồi lại để cảnh sát quèn dưới trướng đi kiểm tra nồng độ cồn. Quân à, cậu được lắm, công tác cơ sở thật đúng chỗ, tự cậu hãy trải nghiệm đi."

"Tốn thời gian quá, mau qua đây đi, bị Cẩm Thành hành hạ cả đêm, đến một miếng cơm tử tế còn chưa được ăn, sắp không chịu nổi nữa rồi."

Tả Hoành quăng điện thoại, đứng lên bổ nhào lên giường như hổ đói:

"Vợ à, về sau em đạp anh có thể kiềm chế chút được không, em thực sự muốn đạp anh thành Đông Phương Bất Bại à, em sẽ phải khóc đấy."

Chụt! Hôn một cái lên mặt vợ:

"Em chờ anh, nửa tiếng nữa anh sẽ về......"

Anh vừa định đứng dậy đã bị vợ anh xoay đặt anh dưới thân, mắt Tả Hoành nhìn thẳng. Vợ anh, không một mảnh vải che thân, ngồi trên người anh, tay mò mẫm thân dưới vuốt ve nhẹ nhàng....

"Ư.......Ưm.....Quyên, Quyên em đang hành hạ chồng em....."

Theo tần suất không ngừng của Quyên Tử, hơi thở của Tả Hoành nặng nề hơn, thoáng cái đã đi vào thế giới cực lạc. Nhưng người chợt nhẹ bỗng, vợ anh thản nhiên nâng người lên, nhanh chóng tránh ra:

"Anh nhanh đi đi! Không phải bạn thân của anh đang chờ sao?"

Tả Hoành vô cùng khó chịu, quả thực lên không được xuống cũng không xong, xoay người áp vợ dưới thân, vác súng tấn công, chuyện đi lấy giấy phép lái xe cho Hồ Quân đã bị quẳng ra sau đầu từ lúc nào rồi. Hồ Quân tựa như bà vợ ngu ngốc chờ cHoành, ngồi trong xe đợi cả tiếng đồng hồ, ngay cả một cọng lông của Tả Hoành cũng không thấy. Tây Tử gõ lên kính chắn gió hai lần, ánh mắt nhìn anh với vẻ giễu cợt:

"Nam đồng chí, bằng lái xe của anh đâu? Nếu có làm giả cũng phải xong rồi chứ, hay bạn anh gặp cướp trên đường khi mang giấy phép lái xe đến?"

Cúi đầu nhìn đồng hồ:

"Mặc dù nhân viên công vụ chúng tôi là đầy tớ của nhân dân, nhưng đầy tớ cũng có lúc mệt mỏi, cũng phải ăn cơm, đi ngủ, đại tiện, tiểu tiện. Bây giờ cũng đã ba giờ rồi, anh định làm thế nào đây? Theo tôi về đội, hay là tiếp tục ở đây chờ. Nếu không thì giữ xe lại, tôi về đội khai báo, anh đi về mang giấy phép lái xe đến đồn công an nộp phạt rồi lấy xe về. Còn chuyện anh uống rượu, tôi không truy cứu nữa."

Hồ Quân bị vẻ hớn hở của cô chọc tức. Cô bé này miệng lưỡi lưu loát, răng rắc cứ như nhai đậu phộng. Hồ Quân nhìn chăm chú vào cảnh hiệu của cô, vui vẻ mở cửa xe bước xuống, ném chìa khóa xe cho cô:

"Tôi mới mua chiếc xe này được hai tháng, nếu bị đụng xe, chút tiền lương của cô liệu có đền nổi không?"

Tây Tử nhận lấy chìa khóa, ngồi lên xe, ló đầu ra ngoài cửa:

"Yên tâm, nếu có đụng xe, tôi sẽ bán thân trả nợ cho anh."

Nói xong, vặn chìa khóa, thắt dây an toàn, nhấn ga, động tác thông thạo nhanh nhẹn, xe gầm lên một tiếng rồi chạy vụt đi. Đừng nói nữ cảnh sát này lái Hummer, thực sự có độ chất nóng bỏng khác biệt, trong lòng Hồ Quân bắt đầu thấy ngứa ngáy.

Cô nhóc này không chỉ mồm mép nhanh nhẹn, mà hành động cũng mạnh bạo như vậy, không phải là người dễ trêu chọc, hơn nữa nói thế nào thì vẫn cùng đơn vị, còn quá non nớt, nhìn cũng biết không phải là cô nhóc có thể chơi đùa, có điều trêu chọc chút thì vẫn vui.

Hồ Quân mặc áo ngắn tay đứng trên đường cái. Đã là tháng tư, quá nửa đêm còn hơi se se lạnh, hơn nữa Hồ Quân không có gì trong bụng thì lại càng cảm thấy đói khổ lạnh lẽo.

Đội kiểm tra nồng độ cồn vừa rời khỏi, số người trên đường cũng ít đi, chứ đừng nói đến taxi. Đợi mãi mới thấy một chiếc xe lái đến từ xa, đèn trong xe cũng không sáng, vừa dừng lại hỏi, nghe anh muốn ra ngoại thành thì đều từ chối. Hồ Quân bực mình!

Đợi bốn chiếc xe đi qua, đến chiếc thứ năm, cửa vừa mở đã len người vào, nói địa chỉ, trừng mắt nhìn lái xe, ra vẻ nếu ông không chở, tôi sẽ không xuống xe. Là một tài xế già đã hơn năm mươi tuổi, nhưng rất có đạo đức nghề nghiệp, hoặc là bị ánh mắt của Hồ Quân làm cho sợ hãi, cuối cùng phải chở anh đi.

Hồ Quân không đến chỗ Cẩm Thành, mà đến thẳng khu biệt thự của Tả Hoành. Đến nơi, anh đuổi lái xe đi, đứng trước cổng nhà Tả Hoành, trên miệng ngậm một điếu thuốc, vươn ngón trỏ nhấn chuông, ghì chặt lấy không chịu buông tay.

Tả Hoành hoàn thành công việc mỹ mãn, lại hầu hạ vợ mình thoải mái, vừa nhắm mắt lại chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng chuông cửa inh ỏi. Đây là căn nhà cũ của bố vợ đã mất của anh. Thời điểm kết hôn, nhà họ Mạc đã chọn một khu vực hoàng kim tĩnh lặng trong trung tâm thành phố náo nhiệt, mua một căn biệt thự khác làm đồ cưới cho vợ cHoành son.

Lúc Quyên Tử bận rộn, hai người ở thành phố, nhưng Tả Hoành lại rất thích ở đây. Chỗ ở xa sẽ không bị ai làm loạn, anh không thể chịu nổi việc mỗi ngày về nhà lại nhìn thấy người nhà họ Mạc.

Nói đúng ra thì bố vợ đã mất rồi, nhưng ôn


Polly po-cket