Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327005

Bình chọn: 8.5.00/10/700 lượt.

, đổi lại là mình, ngồi trên xe với người yêu cũ, người nọ đột nhiên kề sát lại...... Nghĩ như vậy, mặt Hồ Quân đen thui, hận không thể lập tức xuống xe nhào đến ngó vào, cuối cùng vẫn nhịn được, cũng may hai người kia chỉ dừng một lát lại tiếp tục lái xe đi.

Theo kinh nghiệm của Hồ Quân, thời gian ngắn như thế, phỏng chừng một nụ hôn cũng làm không được. Nhưng vừa nghĩ đến miệng nhỏ của vợ mình bị người đàn ông khác hôn Hồ Quân chợt có khao khát được làm thịt người. Dĩ nhiên những điều này cũng chỉ là suy đoán của anh mà thôi.

Nhìn thấy hai người chạy thẳng đến Trung tâm chữa trị bệnh về máu, Hồ Quân mở to mắt nhìn vợ mình xuống xe, đi theo tên nhóc họ Phạm bước vào khu phòng nội trú, trong lòng thật sự nghĩ không ra, đến chỗ này để làm gì.

Phòng bệnh Phạm Kỳ ở tầng 12, lại nói, Phạm Kỳ và em họ Tây Tử Kỳ Kỳ học cùng trường, nhưng lúc Phạm Kỳ nhập học lại phát hiện mắc bệnh bạch cầu nên đành tạm nghỉ chữa bệnh.

Tây Tử gặp mặt em gái của Phạm Lý không nhiều, thực tế, từ lúc đi học đến khi nhập ngũ Tây Tử biết Phạm Lý có lòng tự trọng rất mạnh, nói trắng ra là khá tự ti khi ở trước mặt Tây Tử. Đôi khi Tây Tử thật sự không hiểu, trong mắt Tây Tử, Phạm Lý luôn là người ưu tú. Lúc học đại học giáo sư sẽ luôn dùng ánh mắt thưởng thức để nhìn loại sinh viên này, nhập ngũ rồi, bằng chính sức mình cũng có thể từng bước tiến lên, có năng lực, có cố gắng, chỉ thiếu cơ hội và vận may.

Nói đến đây, dường như mình chính là vận rủi của anh, mà Mộ Thành mới được coi là quý nhân của anh. Anh gặp chuyện gì dường như cô chẳng giúp được tí nào cả. Nhưng Mộ Thanh ngay cả tủy cũng có thể quyên cho em gái anh, có thể thấy rõ đây nhất định là vận mệnh, đây là kết quả đời này của hai người họ sao.

Là một phòng đơn, điều kiện rất tốt, từ ngoài cửa nhìn vào, Phạm Kỳ ngồi trên giường, đang đọc quyển sách trên tay, hình như là sách giáo khoa đại học.

Phạm Lý nói nhỏ: “Vào thôi! Anh ở bên ngoài chờ em, Kỳ Kỳ nói muốn gặp em, nói với em mấy câu.”

Tây Tử hơi chần chờ đẩy cửa vào. Bề ngoài hai anh em Phạm Lý rất giống nhau, nét tuấn mỹ trên người Phạm Lý ở trên người Phạm Kỳ liền biến thành dịu dàng tinh tế. Phạm Kỳ là một cô gái rất xinh đẹp, đáng tiếc đang tuổi thanh xuân tươi đẹp đã mắc phải bệnh hiểm nghèo. Dù Tây Tử có rộng lượng, đối mặt với Phạm Kỳ, trong lòng cũng có đôi phần phức tạp, không phải oán giận mà chỉ hơi lúng túng và không được tự nhiên.

Trước kia cũng không thân với Phạm Kỳ lắm, lại nói, tính tình Tây Tử hơi lặng lẽ, lúc đi học, bạn bè không nhiều, nhập ngũ xong ngược lại có thêm vài chiến hữu tốt, sau này giải ngũ đổi nghề cũng đường ai nấy đi, đến nay trời Nam biển Bắc, cũng không biết năm nào tháng nào được gặp lại.

Trước kia gặp Phạm Kỳ, cô bé đang là một học sinh trung học, trong sáng lại hay ngượng ngùng, không hoạt bát cũng chưa yêu đương, vì vậy cả hai cũng không thân nhau. Thế nên việc cô bé muốn gặp Tây Tử khiến trong lòng Tây Tử có chút ngạc nhiên.

Tây Tử đi vào, Phạm Kỳ để sách xuống, ngẩng đầu lên nở nụ cười, mang khẩu trang to, nụ cười kia vẫn hết sức rõ ràng, hai mắt trong suốt mỹ lệ hiện ra dưới ánh sáng lung linh, không nhìn ra chút cô đơn và tuyệt vọng nào cả, ngược lại là sự kiên cường và cứng rắn hiếm có tràn ra từ đáy mắt.

Anh em rất giống nhau, từ khốn khổ vẫn tiếp tục sống, luôn có sự gan dạ mà Tây Tử cực kỳ hâm mộ. “Chị Tây Tử, chị đã đến rồi, ngồi ở đây đi, cảm ơn chị đã đồng ý đến thăm em”. Giọng nói Phạm Kỳ lanh lảnh dễ nghe, vờ như thoải mái.

Tây Tử ngồi xuống chiếc ghế trước giường cô bé, nhìn cô bé: “Sức khỏe em thế nào rồi, lúc phẫu thuật có đau không?”

“Không đau” Nhóc con lắc đầu một cái, ghé đầu nhìn ra ngoài một lát: “Anh em ở bên ngoài?”

Tây Tử gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Phạm Kỳ buồn bã: “Em biết mình có lỗi với anh và chị, anh thích chị như vậy, nhưng bởi vì em......”

Tây Tử ngăn lời nói tiếp theo của cô bé: “Kỳ Kỳ, hiện giờ chị không nhắc đến việc này, đều đã là quá khứ, nếu chị là anh em thì cũng sẽ làm vậy. Thế nên đừng cảm thấy có lỗi, an tâm dưỡng bệnh quan trọng hơn.”

Phạm Kỳ đột nhiên bắt lấy tay Tây Tử, nhìn cô, trong đôi mắt to mờ mịt chứa chút nước mắt, lấp lánh trong suốt: “Chị Tây Tử, em hiểu rõ anh mình không thích chị dâu chút nào, người anh ấy thích là chị, luôn là chị, bệnh của em liên lụy đến anh ấy. Chị có thể đáp ứng em, nếu, em nói là nếu, nếu sau này cả hai còn chút hy vọng, cũng xin chị suy nghĩ thật kỹ, đừng dễ dàng buông tay.”

Tây Tử ngẩn ngơ, nhìn cô bé trước mặt thật lâu, khẽ lắc đầu: “Chị dâu em rất thích anh em, thật ra thì được yêu hạnh phúc hơn yêu rất nhiều. Hơn nữa, chị cũng kết hôn rồi......”

Tây Tử bước ra từ phòng bệnh, Phạm Lý đưa cô xuống lầu, trên đường cả hai cũng không nói chuyện. Ra khỏi khu nội trú, Tây Tử đứng lại, nghiêng đầu sang chỗ khác nói với Phạm Lý: “Chuyện đã qua, chúng ta hãy để nó trở thành quá khứ! Em đã có thể thoài mái rồi, sao Phạm Lý anh lại không được.”

Phạm Lý tiến lên một bước, bắt lấy cánh tay cô, nửa ôm cô vào trong lòng mình, trong giọng nói có phần đau đớn rõ rệt: “Anh không thoài mái được th


XtGem Forum catalog