Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327302

Bình chọn: 7.5.00/10/730 lượt.

ì phải làm sao đây? Tây Tử em có thể dạy anh, em làm sao có thể thoải mái. Anh không biết, cũng không làm được......”

Từ góc độ của Hồ Quân nhìn sang, trông hai người chẳng khác gì đang ôm nhau, nếu cái này cũng có thể nhịn, Hồ Quân cảm thấy, bản thân chính là một ông chồng mù quáng.

Tây Tử cau mày đẩy Phạm Lý ra, đồng thời cũng nhìn thấy Hồ Quân xuống xe, thấy anh đẩy cửa bước xuống, khuôn mặt tím xanh đi tới. Trước đây Hồ Quân cũng là loại người chơi bời không tiếc gì, có thể nuốt trôi thiệt thòi này ư? Đừng nói đến mày là ai, đụng đến vợ tao, mẹ nó hai ta không đội trời chung.

Đi lên, không nói gì, đánh một cú. Phạm Lý vốn không phòng bị, bị Hồ Quân đánh thẳng vào mặt, lảo đảo ngã xuống, nhanh nhẹn giữ vững thân thể, đứng thẳng dậy, một cú khác của Hồ Quân lại bay đến, Phạm Lý theo bản năng cản lại, mới nhìn rõ đấy là Hồ Quân.

Ngọn lửa đố kị ẩn giấu thật lâu trong lòng Phạm Lý cũng nổi dậy, nắm chặt tay, nghênh đón, hai người đánh nhau ở bãi đất trống trước cửa bệnh viện.

“Hồ Quân, Phạm Lý, hai người dừng tay......”

Tây Tử muốn chạy lại tách hai người ra, nhưng cô chỉ có kỹ năng vật lộn, lúc này không dùng được. Bây giờ hai người này hoàn toàn biến thành hai động vật giống đực đang hung ác vật lộn, đánh nhau mùng quáng, nào quan tâm phương pháp kỹ xảo gì.

Câu tục ngữ nọ nói không sai, mềm sợ cứng, cứng sợ liều mạng. Nói về bản lĩnh Phạm Lý vẫn có lợi hơn. Dù Hồ Quân có thừa nhận hay không, Phạm Lý người ta chưa đến 30, hơn nữa còn là quân nhân chuyên nghiệp nhiều năm, ngày ngày luyện tập, không cùng đẳng cấp với loại đã sớm về ruộng như anh.

Nhưng Hồ Quân ra chiêu ngoan độc, đánh một hồi Phạm Lý cũng không chiếm lợi gì. Hơn nữa Hồ Quân đánh theo kiểu liều mạng, độc ác cứ như gặp phải kẻ thù giết cha, chớp cơ hội đá ra một cước, đạp Phạm Lý văng thật xa, chiếm thượng phong vẫn không ngừng, đuổi theo đá thêm một cái, còn căm hận đang định đạp xuống, Tây Tử túm chặt anh lại:

“Hồ Quân anh điên hả, mặc cảnh phục mà ở đây đánh nhau sẽ ảnh hưởng ra sao?”

“Ảnh hưởng?” Hồ Quân nghiêng đầu nhìn cô: “Anh mặc cảnh phục đánh nhau thì ảnh hưởng không tốt? Hai người một quân trang một cảnh phục ở đây lôi kéo ôm ấp nhau thì ảnh hưởng tốt. Em còn thích hắn ta thì gả cho anh làm gì ? Nếu em đã gả cho anh, em chính là vợ anh, muốn dây dưa không dứt với hắn, không có cửa đâu. Trước đây anh đã xem thường em rồi, em còn có thể chân đạp hai thuyền, không sợ chết đuối.”

Tên Hồ Quân này mồm miệng khá độc, Tây Tử nhìn anh chằm chằm: “Anh nói bậy gì đấy, em và Phạm Lý chỉ là bạn học cũ, em đến để thăm em gái anh ấy thế nào thôi?”

“Thăm em gái còn cần vừa ôm vừa nhìn hả, ở cửa lớn đã như vậy, bên trong còn không biết làm chuyện ám muội gì......”

“Hồ Quân anh… anh không nói lý......”

Tây Tử hất anh ra, xoay người thì chạm mặt Mộ Thanh, sắc mặt hơi tái, chạy lại đỡ Phạm Lý, lại bị Phạm Lý đẩy tay gạt ra, tự mình đứng lên. Chung quanh không ít người đang vây xem náo nhiệt, mặt Tây Tử nóng cháy bừng, trợn mắt nhìn Hồ Quân một cái, xoay người đi khỏi.

Hồ Quân hừ một tiếng, tiến lên đứng trước mặt Phạm Lý: “Con người tôi thứ gì cũng có thể cho qua, đụng đến vợ thì không. Lòng dạ tôi hết sức hẹp hòi, mặc kệ trước kia cậu và Tây Tử có tình cảm chưa dứt, từ ngày cô ấy gả cho tôi, thì phải chặt đứt ngay cho tôi. Còn muốn những thứ không thuộc về mình, đối với cậu không tốt đâu, vừa mới kết hôn, tiền đồ cũng khá tốt, cố mà quý trọng, đừng cứ làm thiêu thân mà đối nghịch với tôi. Vợ tôi tôi có thể nhịn, với cậu thì tôi nhịn không nổi đâu. Thông minh thì dừng lại cho tôi, nếu không, ai tôi cũng không cho sống thoải mái.”

Vỗ vỗ đất trên đồng phục cảnh sát, xoay người lên xe, dạy dỗ xong tình địch, trở về trừng trị vợ mình thôi. Cô bé kia được anh cưng chiều quá mức rồi, thật sự nghĩ Hồ Quân anh không biết tức giận sao..... Ai ôi! Tay chân già yếu này, bị vài đá vài đấm của thằng nhóc kia đã hơi hơi chịu không nổi rồi.

Hồ Quân vừa vào nhà, đã nhìn thấy vợ mình gác chân ngồi trên ghế sa lon, dường như đang đợi anh. Hồ Quân quăng chìa khóa trong tay ném cái “bộp” lên bàn trà, ngồi đối diện cô, nhìn cô.

“Bây giờ nói đi! Hai người có quan hệ gì?”

Dáng vẻ thẩm vấn nghi phạm, nhất quyết không tha, Tây Tử nhìn anh như vậy, không nhịn được xì một tiếng cười vui vẻ: “Hồ Quân, có phải anh đã quên, hai chúng ta chỉ giả vờ thôi, đừng nói tôi và Phạm Lý không làm, chúng tôi mà làm, anh quản...... Ô ô......”

Tây Tử lời còn chưa hết, liền bị Hồ Quân hổ đói vồ dê, trực tiếp té nhào trên ghế sa lon, dáng vẻ còn hung ác hơn khi đánh nhau cùng Phạm Lý, lại còn nhanh nhẹn nhào thẳng tới, nhanh chóng bắt lấy cổ tay cô nâng cao lên, trực tiếp dùng môi ngăn lại cái miệng nhỏ nhắn của cô… Tây Tử hoàn toàn bị Hồ Quân đang ngồi trên người nắm chặt cánh tay, người đàn ông này cứ như trâu hoang đè cô, nhất thời không thể phản kháng, mà môi của anh tựa như đang xả giận, gắt gao chặn miệng cô, lưỡi trực tiếp cạy môi cô ra, chui vào trong, dây dưa, liếm láp.

Loại cảm giác xa lạ và quen thuộc này, Tây Tử phát hiện, mình vậy mà lại nhớ nhung và phản ứng vớ


XtGem Forum catalog