XtGem Forum catalog
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327241

Bình chọn: 7.5.00/10/724 lượt.

ử liền lắc đầu. Hồ Quân ăn vài miếng Tây Tử còn để lại, liền đến thời gian bác sĩ vào kiểm tra .

Đi vào là bác sĩ chủ nhiệm người tối qua làm phẫu thuật cho Tây Tử, còn có viện trưởng, phó viện trưởng, thư ký… có thể nói là tất cả lãnh đạo đều tới đông đủ. Nhìn thấy Hồ Quân người nào cũng khách khí nhiệt tình, nói trắng ra là, vị thiếu gia này chính là tôn Phật phải hầu hạ cẩn thận, người ta không muốn phô trương nhưng coi như là người nhà của bệnh nhân, lãnh đạo trong viện cũng phải đi theo.

Vội vàng đi tới hỏi thăm tình hình, nhìn vẻ mặt yên tâm của Hồ Quân mới rời đi. Xuất thân là lính, thể lực của Tây Tử khỏe hơn người bình thường rất nhiều, bị thương nặng như vậy, mấy hôm đầu có hơi sốt giờ đã bình thường rồi. Một nhóm người khí phách đi ra ngoài, Tây Tử liếc nhìn Hồ Quân:

“Công việc của anh cũng rất bận, sao không đi làm đi? Ở đây chỉ cần thuê người tới chăm sóc là được......”

Tây Tử chưa dứt lời Hồ Quân đã trừng mắt: “Em là vợ anh, để người khác chăm sóc, em vui nhưng anh không thích đâu. Em bị như vậy anh đâu còn tâm trí đi làm. Giờ thì thế nào? Vợ, em ghét bỏ anh sao?”

Tây Tử liếc anh một cái: “Anh ở đây, từ bác sĩ thực tập đến y tá cũng sẽ không được tự nhiên, gây thêm phiền toái cho người ta.”

“Thôi đi! Anh ở đây là vinh dự cho bọn họ rồi. Vợ, em đừng để ý đến những thứ linh tinh này nữa, để anh ở đây chăm sóc, nhân cơ hội cũng để anh nghỉ ngơi một chút.”

Tây Tử là có ý tốt, sao với người đàn ông này, cái gì nói từ miệng anh cũng thay đổi cả. Mặc dù bạn phá hỏng nó nhưng lại thấy được tình cảm nồng nàn.

Lúc mấy người Diệp Trì đến đây, Hồ Quân đang cắt móng tay cho Tây Tử, dáng vẻ giống một nhà nghệ thuật điêu khắc vĩ đại. Ngồi ở trên giường, phía dưới đặt một bát nhỏ, cắt bỏ rất khéo léo, dùng cái giũa cẩn thận cọ sát trên móng, giũa ra một cái vòng tròn hình cung, suy nghĩ một hồi thật lâu, làm đến khi hài lòng mới cắt xong một ngón......

Diệp Trì ở ngay dưới tầng lầu nhà Hồ Quân, anh là người rõ ràng nhất đối với từng thay đổi nhỏ của Hồ Quân, vì vậy lúc nhìn thấy cảnh này cũng không cảm thấy lạ. Nhưng Tả Hoành với Phong Cẩm Thành không giống vậy, hơn nữa Phong Cẩm Thành, trước đây không lâu đã nghe Hồ Quân nói đời này tuyệt đối không được một lòng một dạ. Lúc này mới mấy ngày, nhìn người ta chăm sóc vợ, nói thật, trông khá buồn nôn. Mặt vợ cậu ta khá không kiên nhẫn, nói chuyện không ngừng, dáng vẻ thúc giục, vậy mà cậu ta còn từ tốn chạm trổ hoa văn ở đằng kia.

Tả Hoành chau mày, trong lòng thầm nghĩ Hồ Quân nói những thứ mạnh miệng kia với anh, lúc này phải trả lại. Người ta không mồm miệng độc ác sao, lúc này anh đều giống ba tên kia.

Đầu tiên Tả Hoành đẩy cửa đi vào, nhìn Tây Tử cười cười, đặt hoa trong tay ở trên bệ cửa sổ bên kia, cười như không cười nhìn Hồ Quân nhạo báng:

“Quân, nhìn rất tỉ mĩ nha, có thể mở cửa hàng nhỏ sơn móng tay rồi đó, sau này chỉ cho mình, về nhà mình cũng sẽ phục vụ Quyên Tử giống như thế.”

Đã như vậy rồi, mặt Hồ Quân vẫn bình tĩnh như cũ, cười ha ha giả ngu: “Mình đã nói là không cần các cậu đến, sao giờ lại tới đây?”

Diệp Trì cười: “Em dâu nhập viện, chúng mình không tới thăm sẽ không yên tâm. Chúng ta là bạn bè thân thiết không cần giả bộ, muốn cái gì cứ nói thẳng.”

Hồ Quân vừa nhìn thấy vợ anh hà hơi, đánh giá được cô đã mệt, liền hậ thấp giường bệnh xuống, chỉnh thân cho Tây Tử, sờ mặt của cô, nhỏ giọng nói: “Trước tiên em hãy ngủ một giấc, anh theo bọn họ đi ra ngoài nói chuyện, chờ em ngủ dậy, anh sẽ đọc báo cho em nghe.”

Tây Tử mơ mơ màng màng ừ một tiếng thật nhỏ liền nhắm mắt lại. Hồ Quân kéo chăn đắp lên, đi ra ngoài với mấy anh em, bốn người không đi xa, chỉ đứng ở ngoài cửa.

Tả Hoành khẽ liếc vào trong phòng một cái, nhỏ giọng nói: “Việc của quân nhân đều rất vất vả, công việc này của vợ cậu quá nguy hiểm, không được cũng phải thu xếp cho được, nếu không thì xin vào làm ở cục hộ tịch đi, nhẹ hơn nhiều.”

Hồ Quân thở dài: “Tôi cũng muốn vậy! Mấy cậu cũng không phải không biết vợ mình, xuất thân là cảnh sát, tư tưởng tiến bộ nhiệt tình, khi tham gia quân đội cũng đã từng u mê như vậy. Cũng may bây giờ đã hòa bình hơn chục năm, nếu là thời kỳ chiến tranh, cô ấy có thể xông lên làm nổ lô-cốt. Thôi, chuyện này mình sẽ từ từ suy tính!”

Diệp Trì phì cười, ánh mắt lóe lên, vỗ vai của anh: “Bình thường cậu rất mưu trí sao bây giờ lại ngốc như vậy. Khi đó Tiêu tử nhà mình, nhớ không, lúc ấy như con thiêu thân chạy thẳng vào trong núi hẻo lánh, cuối cùng cũng phải theo mình trở về sống qua ngày đấy thôi. Tuy nói khổ nhục kế này là gặp may, nhưng quan trọng vẫn là con cờ tốt nhất của mình, đó mới là phép màu chiến thắng.”

Tả Hoành cũng gật đầu: “Lời này của Diệp Trì rất có lý, coi như mình đã hiểu. Phụ nữ có thể hung dữ với đàn ông nhưng với con của mình thì cho dù có tức giận cũng lập tức biến mất, có nổi giận hừng hực cũng có thể kìm chế lại được.”

Phong Cẩm Thành thở dài: “Tìm lý do hợp ý vợ không dễ dàng gì, làm vợ phải làm tròn bổn phận với gia đình nhà chồng. Không phải mẹ cậu cũng đang trông mong có cháu sao, cậu hãy nhanh lên kiếm m