Old school Easter eggs.
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327504

Bình chọn: 7.00/10/750 lượt.

háp trường vậy......”

“Tây Tử thức rồi......” ba Hồ cau mày cắt ngang hai người. Tây Tử mở mắt ra, đã nhìn thấy ba mẹ chồng đang ngồi trên giường, vội vàng nhớ lại, khẽ động đến vết thương trên đùi, giọng khàn khàn. Hồ Quân đã đến trước một bước, đè người của cô lại, vội vàng đỏ mặt tía tai: “Động đậy cái gì, cái người này không muốn chân nữa hả?”

Tây Tử nháy mắt mấy cái: “Ba mẹ đến đây, em phải đứng lên chào.”

Mẹ Hồ sờ sờ mặt của cô: “Ngồi dậy làm gì? Con giống như con gái ruột của chúng ta, mẹ với con là người một nhà, không nói những thứ khách sáo này. Còn đau không? Muốn ăn chút gì không? Mẹ bảo dì giúp việc nấu canh chim bồ câu đem vào cho con, lát nữa nên uống hết, rất tốt cho vết thương… ”

Hồ Quân liên tục nháy mắt với hai vợ chồng già, họ không khỏi trừng mắt liếc anh, buồn cười nói: “Được, biết rồi, bây giờ chúng ta đi liền......”

Cúi đầu vén tóc bên tai Tây Tử: “Ngày mai mẹ quay lại, bảo người làm hầm canh gà ác cách thủy để bồi bổ.”

Ba Hồ cũng lộ ra ý cười: “Có chuyện gì thì nói với Hồ Quân, còn chuyện công tác, con cũng đừng quan tâm, ba sẽ giúp con xử lý tốt.”

Tây Tử sững sờ, vội vàng nói rõ lập trường: “Ba, con thích công việc bây giờ.” Ba Hồ hơi trầm ngâm, trịnh trọng gật đầu một cái, xoay người đi với mẹ Hồ ra ngoài.

Hồ Quân lấy nước ấm từ phòng vệ sinh trở lại, phát hiện mặt Tây Tử đỏ bừng, có điểm là lạ, vội vàng sờ sờ cái trán của cô. Tây Tử quay đầu trốn đi ra, giùng giằng nhớ tới, Hồ Quân nhíu mày chỉ thẳng: “Em muốn làm gì?”

Mặt Tây Tử càng đỏ hơn, cúi đầu, môi mím lại, chính là không nói được lời nào, làm Hồ Quân sốt ruột muốn hỏi lại, đột nhiên cảm nhận được ghé vào tai Tây Tử nhỏ giọng nói: “Muốn đi vệ sinh?”

Tây Tử hơi xấu hổ, bản thân cũng cảm thấy khác người, nhưng chỉ là mặc kệ. Hồ Quân nhếch miệng cười cười, từ dưới giường cầm cái bô đi lên, vốn là sau khi phẫu thuật cần thông tiểu, Hồ Quân sợ vợ anh còn đau, nên không cho, dù thế nào đi nữa có anh ở đây nên không cần phải lo.

Biết da mặt vợ mỏng, một tay vòng qua hông của Tây Tử, nhẹ nhàng nhấc lên, một tay đem bô đựng nước tiểu đưa vào dưới chăn. Cổ Tây Tử đều đỏ lựng, nhưng cũng không có nói gì, vấn đề sinh lý này không giải quyết sẽ phải nhịn chết.

Giải quyết xong rồi, Hồ Quân lấy cái bô ra, vẫn không quên rút khăn giấy đưa đến cho vợ lau sạch sẽ, đi vào phòng vệ sinh đổ vào bồn cầu, rửa xong, cầm về đặt ở dưới giường như cũ. Xong xuôi mọi việc anh đổi ít nước nóng lúc nãy còn ở trong thau, vắt khô khăn lông, đứng ở bên giường.

“Vợ ơi rửa mặt đi, lau người một chút, tối qua em ra rất nhiều mồ hôi, như vậy mới dễ chịu......”

Miệng vừa nói xong đã khom lưng đem khăn lông ấm cho vợ rửa mặt lau người. Bình thường nhìn nam nhân này rất thô lỗ cục mịch lúc này lại thật tỉ mỉ, cẩn thận. Trán, hai má, cằm, phía sau tai, phía dưới cổ đều được đối xử giống như một tác phẩm nghệ thuật, rất cẩn thận.

Rửa mặt xong lại đổi nước, vẫn không quên đi khóa cửa, kéo rèm cho vợ anh lau người. Tây Tử mặc quần áo bệnh nhân trên người, áo choàng ngắn to lớn rộng rãi, áo lót cũng bị Hồ Quân cởi ra, sợ cô hoảng sợ, vì vậy, lúc này đứng lau nên cũng dễ dàng.

Trước mặt, phía sau, trước ngực, cánh tay, nách....Không thiếu một chỗ, vấn đề mặt của Tây Tử không phải là đỏ, chỉ hơi bầm tím.

Tây Tử cảm thấy hơi kỳ quái, bình thường chỉ cần vừa vào cửa, bất luận là cửa nhà, phòng khách, phòng ngủ, phòng vệ sinh, thậm chí phòng bếp… người đàn ông này cũng có thể lập tức nhào tới đem cô làm chuyện kia, không chọn nơi làm, giống như động vật vào thời kỳ động dục ở nơi công cộng.

Nhưng lúc này, anh chăm sóc cô, có thể nói da thịt gần kề, gắn bó thân mật. Tay anh di chuyển mọi nơi trên người cô, từ đầu đến cuối không hề lệch ra ngoài, hết sức kỳ quái! Thoáng cái liền biến đổi thành Liễu Hạ Huệ rồi sao, hơn nữa lúc này, anh đã lau đến phía dưới của cô......

Bên dưới Tây Tử mặc một cái quần bốn góc rộng thùng thình, vết thương ở trên bắp đùi, dù sao cũng phải thay thuốc, căn bản không mặc được quần. Hồ Quân hết sức cẩn thận lau chỗ kia cho vợ anh, thật đúng là làm khó Hồ Quân. Chính vào thời kỳ trăng mật, dáng vẻ tham ăn như mèo của Hồ Quân đâu rồi, xoa nắn vợ như vậy sao không hề có chút phản ứng nào.

Nhưng căn bản trong đầu Hồ Quân không có ý này, anh vừa nhìn thấy miếng băng gạc trên đùi vợ, liền nhớ lại tối hôm qua trong phòng giải phẩu vết thương này đầy máu. Da thịt cả người vợ anh đều mềm mại, bình thường anh vô cùng khao khát, mỗi một tấc đều quý giá giữ gìn. Lần này lại biến thành như vầy Hồ Quân đâu còn tâm tư nào khác, chỉ sợ không cẩn thận đụng đến vết thương của vợ sẽ làm cô đau. Cẩn thận, tinh thần tập trung cao độ, bên trong đang tập trung, chuyện kia liền vứt lại ở đằng sau.

Hồ Quân lau từ đầu đến chân cho cô lần nữa, thay quần áo mới bắt đầu cho cô cho ăn cơm. Thật ra thì Tây Tử bị thương ở chân, nhưng Hồ Quân đối đãi với cô giống như cả người đều bị liệt. Tây Tử nhiều lần muốn cầm lấy chén cơm tự mình ăn đều bị Hồ Quân từ chối không cho, cứ đút từng miếng cho Tây Tử ăn.

Ăn một bát cháo, uống nửa bát canh chim bồ câu, Tây T