ữ từng từ một.
Bởi vì toàn bộ tâm sự của cô, đều tập trung ở đây.
Ngày 26 tháng 7 năm 2008
Tôi bị kẹt trong một hang núi ở vùng xảy ra động đất, cơ thể tôi bị một
phiến đá đè vào, nhưng còn một tay có thể hoạt động, vì vậy, có lẽ đây
là những dòng nhật ký cuối cùng mà tôi viết.
Trong thời khắc phải đối mặt với cái chết, đầu tiên tôi cảm thấy mình thật may mắn khi vẫn có
thể viết Nhật ký trong đêm tối. Thứ nữa, tôi cảm thấy vô cùng may mắn vì những hành động tuyệt tình mà trước đó mình đã làm.
Hình Khải, em
vẫn luôn muốn nói với anh rằng, con người thật nhỏ bé, không ai biết
ngày mai sẽ ra sao, em sợ em sẽ giống bố mẹ mình vĩnh viễn lìa khỏi cõi
đời này, càng sợ hơn anh sẽ giống em phải sống trong quá nhiều nuối
tiếc, quá nhiều nước mắt, muốn khóc cũng không biết ôm ai để khóc.
Càng sợ hơn cả là, anh vì em, hi sinh tính mạng quý báu của mình.
Trước khi chết em phải thẳng thắn một lần.
Hình Khải, em yêu anh, em yêu anh.
Thực ra chỉ một từ “yêu” không đủ để thể hiện tình cảm mà em dành cho anh,
em có thể khẳng định với anh rằng, anh chính là sinh mạng của em, mỗi
phút mỗi giây, em đều sống vì anh.
Mặc dù bây giờ mọi thứ đã được
định đoạt, em cũng không từ bỏ, vì một tia hi vọng, em vẫn cố gắng thở,
cố gắng giành giật lại sự sống cho mình, uống máu tươi của chính mình để duy trì sự sống…
Nhưng anh xem, không vì em yêu anh, mà cái chết
không tìm đến em nữa. Không vì em yêu anh, mà tảng đá trên người em sẽ
mọc cánh bay đi; càng không phải vì em yêu anh, mà anh sẽ xuất hiện
trước mặt em…
Rõ ràng, tình yêu chẳng thể ngăn cản được bất cứ việc gì, tình yêu càng không phải kỳ tích.
Trải qua những thăng trầm của mấy năm nay, thời gian chẳng khiến em kiên
cường hơn, ngược lại khiến em ngày càng sợ hãi cái chết.
Đời người có họa có phúc, nếu em chết rồi, anh làm thế nào? Nói thật là…
Càng yêu anh, càng không có dũng khí để bỏ đi thế này.
Hình Khải, em sắp ba mươi rồi, đã qua cái tuổi đẹp nhất của đời người con gái, em cũng lo đến ngày mắt mờ chân chậm.
Còn anh đang ở trong giai đoạn huy hoàng nhất cả trong độ tuổi lẫn sự
nghiệp, em luôn nghĩ, hôm nay anh nói yêu em, nhưng ngày mai anh sẽ yêu
ai?
Thôi được, em thừa nhận mình vừa tự ti lại thiếu lòng tin, lúc
nào cũng so đo sự chân thành của anh, em xin lỗi, chần chừ mãi bao nhiêu năm, phụ sự kỳ vọng anh dành cho em, em xin lỗi.
Nhưng, chỉ cần em
còn sống, em mãi mãi vẫn đứng ở một góc nào đó trong cuộc đời anh, cho
dù anh gặp phải bất kỳ sự tổn thương nào, bất kỳ tai họa nào, chỉ cần
quay người ít nhất vẫn còn có em mỉm cười với anh.
Em có thể dành cho anh cái ôm yêu thương của người thân hoặc nụ hôn của người tình. Ít
nhất trong cuộc đời này của anh có một người con gái như em, lặng lẽ yêu anh, anh không cần phải có trách nhiệm với người con gái này, nhưng
người con gái này, nguyện mãi mãi ở bên anh. Người con gái này, có thể
lắng nghe tâm sự của lòng anh, giải tỏa tâm tư cho anh, quan tâm đến
anh. Còn anh, không cần lo lắng cân nhắc cái gì nên nói cái gì không
nên. Đúng không?
Thậm chí, người con gái này vì anh, có thể làm tổn thương bất kỳ ai, đương nhiên bao gồm cả bản thân cô ấy.
…
Đọc đến đây, xuất hiện vài trang giấy trắng, nói chính xác thì là, trạng
thái khi đó của Hình Dục, gần như không còn sức để lật sang trang tiếp
theo, vết máu dây lên mặt giấy, vì đau khổ, nên đã để lại những vết cào.
Hình Khải giữ chặt ngực, một tay tì vào bệ cửa, cố gắng chống đỡ cơ thể sắp
khuỵu xuống của mình, anh run run lật đọc tiếp, cho tới tờ cuối cùng,
chỉ còn vài hàng chữ… Em không biết mình đã hôn mê bao lâu, cũng không biết bây giờ là ban
ngày hay đã tối, thần chí dần dần hỗn loạn, hít thở ngày một khó khăn
hơn… Hình Khải, em rất nhớ anh, nhớ đến anh, có thể làm giảm sự đau đớn, nhớ đến anh em có thể cười và ngừng thở…
…
Em xin lỗi Hình Khải,
trước khi chết em đã làm một việc thật nhẫn tâm, vĩnh viễn không để anh
đọc được nội dung trong cuốn nhật ký này, bởi vì em đang dùng chút sức
tàn lực kiệt của mình để tiêu hủy nó.
Mỗi lần xé một trang, liền
khiến em nhớ tới những ngày đã qua của chúng ta, em nghĩ, khi nước mắt
của em đã cạn, thì quyển nhật ký đồng hành cùng em suốt mười tám năm này cũng sẽ cùng em trở về với cát bụi. Cũng tốt, coi như chôn vùi tình
bạn, tình thân, tình yêu vừa tròn mười ba năm của chúng ta và cả tính
mạng em ở đây…
Em không còn nhiều thời gian nữa, đầu óc đã bắt đầu lộn xộn, nhớ tới hồi em còn bé.
Trước năm mười lăm tuổi, em sống trong một ngôi làng “liệt sĩ”, những người
già tóc hoa râm, cả ngày dùng nước mắt để rửa mặt. Còn em, ngày nào cũng sống trong sự hoảng sợ, sau đó lại kiên định nói với mình rằng, bố mẹ
nhất định sẽ trở về khỏe mạnh, bởi vì họ đã hứa với em, sau khi chấp
hành xong nhiệm vụ lần này, họ sẽ nhanh chóng về nhà, cùng em ăn sủi
cảo.
Thế là, em mang bao chờ đợi ngóng trông, hàng ngày đều đứng ở
đầu làng chờ bố mẹ, đợi từ khi mặt trời mọc cho tới khi mặt trời lặn, từ khi hoàng hôn cho tới tối muộn…
Nhưng cuối cùng, kết quả của sự chờ đợi lại là hai thi thể giá lạ