đâu? Sao không báo về nhà?
- Từ từ đã nào, em sẽ kể sau, mà có chuyện gì thế? – Nó mỉm cười – Làm gì mà lúc nãy hai người hốt hoảng vậy?
- Hả? Chuyện gì là chuyện gì? – Eric khẽ cau mày – A, phải rồi, chuyện là vầy, đứa bé trai cầm váy cô dâu bị bệnh, không đến được.
Nghe Eric nói xong, nhỏ hốt hoảng nói:
- Thật hả? Sao lại ngày lúc này chứ? Biết tìm đâu ra bé trai thay thế bây giờ?
- Dì ơi, cho con kẹo – Thiên Thiên từ trong phòng thay đồ phóng ra, cười toe
Vừa nhìn thấy bé, mắt nhỏ loé sáng, nhỏ nắm lấy tay nó:
- Nguyệt, bà thương Trang Linh không? – Mắt nhỏ tròn xoe
- Dĩ nhiên là thương rồi, bà hỏi gì lạ thế? – Nó khẽ cau mày ngạc nhiên
- Vậy bà cho Thiên Thiên thế cậu bé đó được không? – Mắt nhỏ long lanh
- Hả? Chuyện này thì…………… – Nó ngập ngừng
- Đi, chỉ có bà với Thiên Thiên mới giúp được vào lúc này thôi, đồng ý đi mà – Nhỏ năn nỉ, giở bộ mặt puppy ra nhìn nó.
- Thôi được rồi, dù gì Thiên Thiên cũng đang mặc lễ phục – Nó thở dài,
gật đầu, quay qua nhìn Thiên Thiên mỉm cười – Con có thích làm chú rể
không nè?
- Dạ thích, mẹ cho Thiên Thiên làm hả? – Bé líu lo, cười tít mắt
- Ukm, cũng gần giống như vậy, con chỉ cần bước sau dì Trang Linh và ném
hoa thôi, được không? – Nó nháy mắt – Cô bé đi cùng con rất đáng yêu
đấy.
- Vâng, Thiên Thiên hiểu rồi, hihi – Bé ôm chầm lấy nó và hôn nó một cái, xong rồi chạy tung tăng
Đứng nghe cuộc nói chuyện giữa nó với Thiên Thiên nãy giờ, Gia Long mới lên tiếng:
- Nguyệt, đây là con em hả? Chẳng phải đứa bé đã…….. – Gia Long ngạc nhiên
- Vâng, đây là con của em – Nó bình thản nhún vai – Chúng ta đi thôi, đến giờ rồi.
Nói rồi, nó kéo Trang Linh và nhỏ đi, Hạo Thiên thì lon ton chạy theo sau.
Eric và Gia Long đứng ngoài sau nhìn ba người, bất giác thở dài rồi cũng đi theo. Còn hắn, từ lúc gặp nó, hắn vác theo chai rượu đi ra sau vườn
ngồi uống, khung cảnh ở đây khiến hắn cảm thấy bình yên, hắn cứ ngồi uống mãi,
uống mãi, không quan tâm gì tới mọi chuyện nữa. Lúc nghe Thiên Thiên gọi nó là mẹ, tim hắn như bị xé ra, rồi lúc nó lạnh lùng với hắn, trái tim
hắn lại nhận thêm một đả kích nữa, hắn thấy đau lắm, nỗi đau hắn kiềm
nén trong 3 năm giờ đã oà vỡ. Một giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt
điển trai của hắn và hắn gục xuống, ngất đi, trước lúc chìm vào vô thức, hắn nghe thấy tiếng hét đau đớn của nó, nó lo lắng cho hắn sao? Có lẽ
đây chỉ là một giấc mơ…… Sau khi kéo Trang Linh và nhỏ đi ra ngoài, nó giao Thiên Thiên cho hai
người rồi tìm một chỗ nào đó yên tĩnh để suy nghĩ, đột nhiên nó cảm thấy mệt mỏi, lúc nãy chạm mặt hắn, tim nó khẽ nhói lên, có lẽ nó vẫn còn
yêu hắn, tình yêu của nó đối với hắn chưa bao giờ chết. Trong ba năm, nó đã trưởng thành rất nhiều, nó tạo cho mình một lớp vỏ bọc lạnh lùng,
không thân thiết với bất kì ai ngoài một vài người mà nó thật sự tin
tưởng. Có nhiều lúc, nó tưởng chừng như trái tim mình đã ngủ yên, vậy mà khi gặp hắn, tim nó lại đau, bao nhiêu nhớ mong cùng thù hận lại tràn
về, khiến nó vừa yêu, vừa hận hắn. Nếu năm xưa, hắn không làm chuyện đó, có lẽ bây giờ, nó và hắn sẽ rất hạnh phúc. Nghĩ tới đó, nó lắc lắc đầu, cố tống suy nghĩ đó ra ngoài, nó mỉm cười chua chát, tuy nó không hận
hắn tới mức thấu xương, nhưng cũng đủ để khiến nó khó có thể đối mặt với hắn và nhất là đồng ý trở lại bên hắn. Thẫn thờ bước đi, nó chợt nhận
ra mình đang ở phía sau vườn. Nó khẽ thốt lên, bất ngờ trước khung cảnh
đẹp lộng lẫy của khu vườn. Bỗng nhiên, nó cảm thấy vô cùng bình yên, tất cả những buồn phiền đều tan đi hết.
Đang đi dạo
vòng quanh, chợt, nó nhìn thấy hắn, hắn đang ngồi uống rượu, nó khẽ nép
vào bụi cây, tiếp tục nhìn về phía hắn. Rồi nó thấy hắn khóc, gương mặt
hắn rúm ró lại vì đau đớn, chứng kiến cảnh đó, tim nó lại nhói đau. Cố
kiềm lại cảm xúc của bản thân, nó quyết định bỏ đi, không ngờ chưa kịp
quay đi, nó đã nhìn thấy hắn ngã xuống và nó hét lên, chạy đến bên cạnh
hắn. Nhìn thấy hắn đã bất tỉnh, khuôn mặt tái xanh nhưng môi lại nở nụ
cười hạnh phúc. Nó vội tìm điện thoại gọi cấp cứu. Trong lúc bất tỉnh,
nó nghe thấy hắn khẽ gọi tên nó, nó nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, truyền
hơi ấm cho bàn tay đã trở nên lạnh ngắt. Rồi lúc xe đến, nó và Gia Long
đi theo xe, còn nhỏ thì bị nó bắt ở lại để trông Thiên Thiên. Eric và
Trang Linh muốn đi theo nhưng nó dứt khoát không cho, nó nói hai người
còn phải kết hôn.
Sau khi chiếc xe chạy đi, Eric động viên Trang Linh và quay ra trấn an mọi người, hôn lễ vẫn được tiến hành đúng như kế hoạch.
Ở bệnh viện, trong lúc ngồi chờ bác sĩ cấp cứu cho hắn, Gia Long đã kể
cho nó nghe mọi chuyện, từ chuyện Tuyết Lan cố tình làm vậy đến chuyện
hắn đã trả thù Tuyết Lan như thế nào, rồi còn cả những đau khổ hắn đã
phải gánh chịu trong ba năm. Nó ngồi lặng im, khoác vào mình lớp vỏ bọc
lạnh lùng và tỏ vẻ không quan tâm, nhưng nếu tinh ý, Gia Long sẽ nhìn
thấy sự đau xót trong mắt nó, bàn tay nó khẽ run run. Khi bác sĩ bước ra, Gia Long vội đến hỏi kết quả còn nó thì ngồi im,
nhưng tai vẫn cố nghe ngóng những gì bác sĩ nói. Sau khi biết hắn không
sao, n