ắn và Tuyết Lan đang ôm ấp nhau trên giường, tất cả mọi
chi tiết của việc đó đều xảy ra, cả những câu nói của hắn cũng chân thật đến kì lạ. Nó nhắm bừng mắt, nắm chặt bàn tay đang run rẩy của mình,
răng cắn chặt môi đến bật máu, hơi thở gấp gáp, nặng nhọc. Khoé mi nó
khẽ run run rồi một giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống. Nó lấy tay lau vội đi giọt nước mắt đó, nỗi đau 3 năm trước lại tràn về xé toạt trái tim
nó, khiến vết thương năm nào lại tiếp tục rỉ máu, tại sao nỗi đau đó lại trọn vẹn đến vậy? Nó cứ ngỡ rằng mình đã quên đi tất cả nhưng thật ra
nó vẫn nhớ rất rõ, nó nhớ tất cả mọi thứ, sự ân cần của hắn, sự nâng niu chở che của hắn và cả sự tàn nhẫn của hắn. Nó cảm thấy vừa yêu, vừa căm hận hắn, cái nỗi đau đớn hắn tặng cho nó vào ba năm trước, nhất định nó sẽ trả cho hắn gấp bội. Chợt nó nhớ đến trái tim thuỷ tinh ngày nào đã
vỡ tan, nó khẽ mỉm cười chua chát, một giọt nước mắt lấp lánh lại theo
đó mà rơi xuống, nó bật cười khe khẽ, không ngờ nó lại khóc, nhất là khi nhớ đến những chuyện của hắn, những giọt nước mắt nó đã che giấu ba năm qua, bây giờ lại xuất hiện, quả nhiên, tình yêu của nó còn quá lớn
khiến nó khó để có thể tự kìm chế bản thân
Đêm dần trôi qua, buổi sáng tinh mơ lại đến, khi bà Như Huỳnh tỉnh giấc đã thấy trên giường vô cùng trống trải, nhìn qua nhìn lại không thấy nó đâu cả, bà hốt hoảng
bật dậy và chạy đi tìm nó, miệng lẩm bẩm:
- Không lẽ đêm qua chỉ là một giấc mơ thôi sao? Không thể nào như vậy được.
Rồi bà chạy xuống nhà, đập vào mắt bà chính là hình ảnh thân thương của nó, có cả ông Minh và bé Thiên Thiên. Đêm qua, bà đã nghe nó nói về bé, bây giờ tận mắt nhìn thấy, bà thấy bé còn đáng yêu hơn so với lời nó kể.
Nhìn thấy bà, bé lắng quắng chạy đến, miệng cười toe toét:
- Oaoaoaoa, bà ngoại đẹp quá đi, cho Thiên thiên kẹo đi
- Thiên Thiên, mới sáng sớm không được ăn kẹo – Nó nghiêm giọng nói
- Vâng ạ – Mặt bé ỉu xìu, miệng vẫu ra phụng phịu
- Con đừng nghiêm khắc với Hạo thiên quá, bé còn nhỏ mà – Bà mỉm cười dịu dàng
- Mẹ đừng bị Thiên Thiên gạt, thằng bé giỏi nhất là giả vờ đấy – Nó mỉm
cười, đặt hai dĩa cơm trứng vừa chiên xong lên bàn – Ba ăn đi cho nóng,
mẹ cũng mau ngồi xuống đi.
- Ừ, mẹ tới ngay – Bà mỉm cười, cúi xuống nhìn bé – Nào, bà cháu mình đến ăn sáng thôi.
- Vâng ạ – Thiên Thiên cười tít mắt.
Nói xong, bà nắm lấy tay bé dấn đi lại bàn, Hạo Thiên lon ton đi theo sau.
Nó khẽ mỉm cười đặt thêm hai dĩa cơm xuống, ngoắc ngoắc bé:
- Lại đây nào, mình ăn sáng thôi con.
- Vâng ạ – Bé tung tăng chạy đến bên nó và leo lên ghế – Thơm quá đi.
- Đây, ăn cẩn thận nhé con, coi chừng đổ ra bàn đấy – Nó đưa cho bé cái muỗng, mỉm cười dịu dàng
- Vâng ạ – Bé nhận lấy cái thía trên tay nó rồi múc cơm ăn, vừa ăn được một muỗng, bé đã líu lo – Đồ ăn mẹ nấu là ngon nhất.
Nó mỉm cười, gắp vào dĩa bé thêm một miếng trứng. Bữa sáng hôm đó thật là
vui, ông Minh và cả bà Như Huỳnh đều cười luôn miệng trước những câu nói ngộ nghĩnh của bé, không khí vô cùng rộn ràng và tươi vui, người làm
trong nhà ai ai cũng thấy vui vẻ.
Sau bữa sáng, Hạo Thiên bị bà
Như Huỳnh bắt đi sắm quần áo, ban đầu bé cứ đòi theo nó nhưng sau khi
nghe bà nói đến đồ ăn, kẹo và cả những món đồ chơi đẹp lung linh, bé
hoàn toàn quên bẵng nó đi và lao lên xe đầu tiên. Nó phì cười trước tính khí của bé rồi quay sang dặn dò bà vài điều rồi cũng lái xe đi khỏi nhà
Nó nhanh chóng lái xe đến chỗ hẹn, vừa bước vào quán, nó đã nhìn thấy nhỏ
vẫy vẫy, nó mỉm cười đáp lại rồi đến chỗ nhỏ và Trang Linh
Vừa ngồi xuống ghế, nhỏ đã hỏi nó tới tấp, nhưng chung qui là hỏi xem tại
sao nó không dẫn bé Hạo Thiên theo. Nó hừ một tiếng rồi vờ giận dỗi đứng dậy:
- Bà hẹn tui ra đây là để gặp Thiên Thiên sao? Vậy thì tôi về, tự đến nhà tui mà tìm đi.
- Ê ê ê, khoan, tui đùa thôi mà – Nhỏ nắm tay nó lại, gãi gãi đầu – Tui hẹn bà ra là để tâm sự mà.
- Thật sao? – Nó ngồi xuống ghế, vẫn tiếp tục vờ giận dỗi
- Thật mà – Nhỏ cười hì hì – Tui muốn biết 3 năm qua bà sống như thế nào thôi.
- Tôi vốn định kể rồi, nhưng giờ thì không muốn kể – Nó lè lưỡi ra trêu nhỏ rồi quay qua gọi nước uống cho mình.
- Thôi mà, kể đi mà – Nhỏ năn nỉ, Trang Linh thì im lặng không nói gì nhưng cũng nhìn nó say đắm
- Thôi được rồi, nhưng chúng ta đi đến chỗ khác được không? – Nó mỉm cười chào thua.
- Nhưng bà muốn đi đâu? – Nhỏ cười toe<đạt được mục đích rồi, không cười sao được?>
- Bây giờ chúng ta đi mua sắm đi, sau đó đi ăn trưa đi, tôi sẽ kể cho hai người nghe mọi chuyện, được chứ?
- Ừ – Nhỏ mỉm cười còn Trang Linh gật đầu.
Thế là cả buổi sáng, ba người đi hết chỗ này đến chỗ khác, số lượng túi
càng lúc càng nhiều, đến nỗi phải cho xe chở về trước. Sau khi mua sắm
xong, ba người kéo nhau đến nhà hàng Pháp để dùng bữa trưa, vừa vào
trong phòng v.i.p, nhỏ đã bắt đầu giục nó kể chuyện. Nó quăng cho nhỏ
nguyên cục lơ và quay sang hỏi Trang Linh:
- Chừng nào em và Eric đi hưởng tuần trăng mật?
- Dạ, có lẽ là tuần sau ạ – Trang Linh mỉm cười, đôi mắt đầy niềm hạnh phúc.
- Hai người định đi đâu? – Nó hỏi tiếp
- Đầu tiên
