XtGem Forum catalog
Anh Là Đồ Khốn Nhưng…..em Yêu Anh

Anh Là Đồ Khốn Nhưng…..em Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325533

Bình chọn: 9.00/10/553 lượt.

bước theo nó, điệu bộ vô cùng thoải mái và vui vẻ. Nó quay phắt lại nhìn hắn, quát lên, mặt đỏ phừng phừng:

- Này, anh đi theo tôi làm gì thế?

- Thích, anh đến thăm ba mẹ, có gì không phải sao? – Hắn mỉm cười thích

thú khi nhìn thấy gương mặt tức giận pha lẫn ngại ngùng của nó.

- Ba mẹ của tôi chứ không phải của anh – Nó lườm hắn toé lửa nhưng mặt vẫn đỏ ửng.

- Để rồi xem – Hắn cười thích thú rồi đi vào nhà, để nó đang tức muốn hộc máu.

Nó cảm thấy ngượng khi đối mặt với hắn, không ngờ trong ba năm qua, nó lúc nào cũng lạnh lùng, không dễ dàng nổi giận với bất cứ chuyện gì, vậy mà khi trở về đây và gặp lại hắn, nó lại trở nên dễ tức giận hơn bao giờ

hết, hắn đúng là tên đáng ghét mà. Đứng lầm bầm rủa hắn một hồi, nó hậm

hực bước vào nhà. Vừa đẩy cửa vào, nhìn cảnh tượng diễn ra trước mắt, nó suýt té xỉu. Hạo Thiên, con trai cưng của nó, là đứa bé vốn rất ghét

tiếp xúc với người lạ khi không có nó, lại đang chơi đùa với hắn rất vui vẻ. Không những thế, bé còn ôm chầm lấy hắn, thân thiết vô cùng, còn ba mẹ nó thì đang mỉm cười vui vẻ, tỏ ra vô cùng hài lòng khi nhìn thấy

hai người đang vui đùa với nhau. Nó đen mặt lại, ánh mắt như muốn giết

người chĩa thẳng về phía hắn. Đang chơi đùa, bỗng nhiên Hạo Thiên nhìn

thấy nó, bé giật giật tay áo hắn, mếu máo:

- Chú ơi, mẹ Nguyệt, hic – Bé rưng rưng nước mắt – Mẹ Nguyệt đang sợ quá à.

Hắn hướng mắt nhìn về phía nó, mỉm cười rồi ôm lấy Thiên Thiên, dỗ dành:

- Đừng sợ, Thiên Thiên ngoan, có chú ở đây, cháu đừng sợ nữa.

- Vâng ạ, không sợ mẹ Nguyệt nữa đâu – Thiên Thiên toét miệng cười tươi

rồi nhảy phóc lên lưng hắn – Chú Phong làm ba của Thiên Thiên nha, hihi.

- Lâm Hạo Thiên – Nó hét toáng lên, mặt đỏ bừng bừng – Con đang nói cái gì thế? Có im đi không?

- Ba cháu đâu? Chẳng phải cháu đã có ba rồi sao? – Hắn ngạc nhiên nhìn Thiên Thiên – Sao cháu lại bảo chú làm ba cháu?

- Vâng ạ, Thiên Thiên có ba rồi, nhưng đó là…….uhm…………. – Bé chưa kịp nói dứt câu đã bị nó bịt miệng lại.

Nó đỏ bừng mặt, gằn giọng nói với bé:

- Thiên Thiên, con không được nói nữa, nếu con không nghe lời, mẹ sẽ giận con đấy – Nó đe doạ, buông tay ra.

- Vâng ạ, Thiên Thiên không nói nữa đâu – Bé xịu mặt xuống, miệng vẫn lẩm bẩm – Con muốn chú Phong làm ba của con cơ.

Và dĩ nhiên, câu nói đó lọt vào tai hắn, hắn ngạc nhiên nắm lấy tay nó, ánh mắt tràn đầy hy vọng

- Nguyệt, thằng bé nói vậy là sao? Anh cần một lời giải thích cho chuyện này

- Không liên quan tới anh, thằng bé chỉ vì quá nhớ ba nên mới nói vậy

thôi – Nó quay mặt đi, lạnh lùng nói, tránh né ánh mắt của hắn.

- Thật vậy sao? – Hắn nheo mắt lại nhìn nó, môi nở nụ cười khiến nó thoáng chột dạ nhưng vẫn cố ra vẻ bình tĩnh.

- Phải, thật sự là như vậy – Nó vừa nói, vừa vén một lọn tóc lên.

Hành động đó lại lọt vào mắt hắn, rõ ràng nó đang nói dối, tuy chỉ sống với

nó một thời gian nhưng hắn đã thấu hết những thói quen của nó. Và nhất

là hành động nó vừa làm. Hắn nhớ rất rõ, mỗi khi nó nói dối, nó đều vén

tóc lên, không thì cũng vân vê một lọn tóc nhỏ. Chắc chắn nó không ngờ

thói quen của bản thân đã phản bội chính mình, được, nếu nó muốn chơi

với hắn, hắn sẽ chiều theo ý nó. Hắn thở dài, bế Thiên Thiên lên, lắc

lắc đầu:

- Thiên Thiên à, thời gian qua, mẹ Nguyệt bắt nạt cháu nhiều lắm phải không?

- Vâng ạ – Bé toe toét cười – Mẹ Nguyệt dữ lắm cơ, nhưng ẹm rất thương Thiên Thiên, đồ ăn mẹ nấu là ngon nhất ạ.

- Ừ, bây giờ cháu có muốn đi chơi không nào? – Hắn mỉm cười, ngọt ngào nói – Chỉ chú với cháu thôi.

- Nhưng còn mẹ Nguyệt thì sao? – Thiên Thiên chớp chớp mắt tỏ vẻ lo lắng

Nghe những gì bé nói, nó mỉm cười đắc thắng, dĩ nhiên rồi, con trai của nó

mà, rất thương nó, làm gì có chuyện chịu đi chơi với ai khác khi không

có nó chứ. Nhìn thấy nụ cười của nó, hắn quay sang bé, giọng ngọt như

mía lùi:

- Thiên Thiên không thích chơi trò chơi sao? Còn đồ chơi nữa, nhiều lắm đó – Hắn mỉm cười

- Nhưng……..mẹ Nguyệt thì sao? – Thiên Thiên nhìn hắn, mặt đầy phân vân

- Thiên Thiên không thích đi chơi hay sao? Ở khu trò chơi, chú thường

thấy mấy cô bé đáng yêu lắm đấy – Hắn vờ tiếc nuối, khẽ thở dài

- Vâng, cháu đi ạ, mình đi thôi chú – Thiên Thiên ôm lấy cổ hắn, mắt sáng rỡ

- Thiên Thiên ngoan lắm, bây giờ chú cháu mình đi nhé – Hắn nhìn nó, mỉm cười đắc thắng.

Còn nó đứng nhìn hắn chăm chăm, chỉ hận không lao vào giết hắn chết được.

- Không được, tôi không cho phép, Thiên Thiên, ở nhà với mẹ – Nó trừng mắt nhìn bé

- Con không muốn đâu – Thiên Thiên lè lưỡi ra, ôm chầm lấy hắn

- Con…….. – Nó tức nổ đom đóm, trong lòng gào thét kêu trời, tại sao ngay cả đứa con trai nó yêu thương nhất cũng theo phe hắn thế này?

Nó chợt nghĩ tới ông Minh và bà Như Huỳnh. Nó vội quay sang cầu cứu 2 người, nhìn họ bằng ánh mắt bi thương nhất:

- Ba, mẹ, Thiên Thiên không được phép đi đúng không ạ?

Cà hai người nhìn nhau mỉm cười rồi quay sang nhìn nó, khuôn mặt tươi rói. Nó cũng mỉm cười đáp lại, trong lòng hả hê với ý nghĩ nó đã thắng chắc. Ông minh vẫn cười, trả lời nhẹ hững:

- Dĩ nhiên là Thiên Thiên được phép đi.

“ẦM”