lên trong màn đêm
tĩnh mịch:
- Lục Chấn Phong, anh đi chết đi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Rồi nó vớ lấy cái gối bên cạnh, đập đùng đùng trên giường, vừa đập, vừa rũa hắn không ngơi. Đột nhiên có một tiếng cười phát ra từ bên cạnh nó
khiến nó chú ý. Quay đầu qua, nó nhìn thấy hắn đang nằm một đống bên
cạnh, đôi mắt đang nhìn nó đầy ý cười và ẩn chứa chút gì đó mê say. Nó
giận dữ ném cái gối về phía hắn, hét toáng lên:
- Rốt cuộc lúc đó anh cho tôi uống cái gì hả? Sao anh lại ở đây? Còn cái váy ngủ này nữa, tại sao tôi lại mặc nó hả? – Nó hét toáng lên, không ngừng dùng gối
đánh hắn.
Hắn cười gian, chụp lấy một tay của nó, quét ánh mắt
đầy lửa dọc theo cơ thể nó và dừng lại ở cặp đào tiên căng đầy đang lấp
ló ẩn hiện phía sau lớp áo mỏng tang. Nó đỏ bừng mặt, vội giật tay ra
khỏi hắn rồi che ngực lại, tiếp tục mắng:
- Anh đang nhìn cái gì thế hả? Đồ háo sắc, đồ đáng ghét – Nó không ngừng la hét.
Hắn cười cười không đáp, ngày càng áp sát vào nó hơn, hơi thở nong rực phả vào mặt nó, giọng hắn khàn khàn:
- Vốn dĩ anh chẳng có ý gì đâu, nhưng em lại đi quyến rũ anh, em làm anh
ra như thế này thì em phải lo mà giải quyết hậu quả đi nhé – Hắn giật
hai tay nó ra, mỉm cười đầy ẩn ý.
- Không, buông tôi ra mau, không được – Nó cố gắng giãy giụa hòng thoát khỏi tay hắn nhưng không thể.
Hắn mỉm cười nhìm ngắm cơ thể của nó qua lớp áo ngủ, bộ ngực căng đầy, làn
da trắng mịn, vòng theo thon gọn, đôi chân thon dài đang hiện ra trước
mắt hắn, lại thêm cả bộ mặt đang đỏ ửng của nó, tất cả những điều đó đã
vô tình kích thích ngọn lửa trong hắn bùng cháy. Hắn cuối xuống, đặt vào môi nó một nụ hôn cuồng nhiệt. Nó khép chặt miệng, cố gắng chống cự
nhưng lại một lần nữa vô ích. Hắn dễ dàng tách hàm răng trắng muốt của
nó ra và len vào bên trong. Nó nhanh chóng bị cuốn theo nụ hôn của hán.
Hắn nhếch mép, thả một tay của nó ra và lần mò xuống dưới, xé toạc lớp
áo mỏng manh trên người nó rồi ném xuống sàn. Nó chợt bừng tỉnh và lắc
đầu nguầy nguậy, cố gắng giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Hắn lại cuối
xuống, chiếm lấy môi nó một lần nữa, bàn tay bắt đầu xoa nắn quả đào của nó. Nó khẽ rên lên một tiếng nho nhỏ, thân thể nóng bừng lên. Hắn nhìn
nó đang xuội lơ, trong lòng vô cùng thích thú. Hắn bắt đầu mơn trớn,
chơi đùa với cơ thể nó, khiến nhiều lúc nó phải rên lên vì đau. Cuối
cùng, khi thấy nó hoàn toàn không chống đối gì nữa, hắn bắt đầu tiến vào trong nó, mê đắm, say sưa. Sau khi đã “ban phát” mầm mống tội lỗi, hắn
ôm nó vào lòng, dịu dàng:
- Anh hạnh phúc lắm, em biết không?
- Hạnh phúc cái đầu anh thì có, đồ đáng ghét – Nó dỗi
- Anh yêu em, trở về bên anh nhé, bỏ qua tất cả mọi lỗi lầm của anh được không? – Hắn hôn vào trán nó, dịu dàng nói
- Không – Nó rúc đầu vào ngực hắn, hờn dỗi.
- Em cũng nghĩ cho con chứ, anh không muốn Hạo Thiên lớn lên không có ba – Hắn mỉm cười, ánh mắt chứa chan tình cảm.
- Cái gì? – Nó ngạc nhiên nhìn hắn rồi cụp mắt xuống – Thiên Thiên kh6ng phải là con của anh.
- Thật vậy sao? – Hắn cười gian – Em còn muốn giấu anh đến bao giờ? Hạo Thiên đã nói cho anh biết rồi.
- Giấu gì chứ? Hạo Thiên không phải con anh – Nó quay mặt đi, tiếp tục nói dối.
Nghe nó nói, hắn nhếch môi, khẽ mỉm cười rồi với tôi mở ngăn kéo, rút ra tờ
giấy xét nghiện đưa cho nó. Nó nhìn hắn ngờ vực rồi mở ra xem, khi đọc
xong, nét mặt nó tái xanh và đầy thương tổn. Nó cắn môi, nói đều đều:
- Anh đưa tôi tờ giấy này để làm gì? Nếu Thiên Thiên đã nói cho anh biết, anh còn kéo thằng bé đi xét nghiệm để làm gì? Phải chăng, anh không hể
tin tưởng tôi đúng không? Anh nghĩ tôi là thứ đàn bà lăng loan đó sao? – Nó đau đớn nói, hai hàng nước mắt chảy dài.
- Không, em hiểu lầm rồi – Hắn ôm chầm lấy nó – Anh không hề nghĩ như vậy, chẳng qua, anh
muốn em không thể phủ nhận được thôi, nếu anh không đưa tờ giấy này ra,
chẳng phải em sẽ tiếp tục chối hay sao?
Nó lặng im không trả lời
bởi vì hắn nói đúng, nếu hắn không đưa tờ giấy này ra, nó sẽ không bao
giờ thừa nhận. Hắn đẩy nó ra một chút, dùng ánh mắt chân thành nhìn
thẳng vào nó, nghiêm túc nói:
- Nguyệt, tha thứ cho anh nhé, trở về bên anh được không?
- Tôi….tôi…….uhm………..em…… – Nó đỏ mặt, gật nhẹ đầu đồng ý.
- Cám ơn em – Hắn ôm chầm lấy nó, xúc động nói – Anh thề với trời đất, sẽ không bao giờ làm em bị tổn thương nữa.
Nó bật khóc, niềm hạnh phúc dâng trào trong lòng, nó đã từng mơ thấy giấc
mơ hạnh phúc rất nhiều lần và giờ đây, đây là sự thật, không còn là giấc mơ nữa. Đột nhiên hắn buông nó ra và bước xuống giường, nó ngồi ngơ
ngác nhìn hắn, những giọt nước mắt long lanh đang đọng trên mi nó được
hắn lau đi. Hắn quay đi và lấy một cái gì đó, rồi quì xuống trước mặt nó sau khi đỡ nó đứng dậy. Nó ngạc nhiên, mở miệng toan lên tiếng thì hắn
ra hiệu cho nó im lặng. Hắn từ từ mở chiếc hộp nhỏ ra, trong đó có chứa
một chiếc nhẫn kim cương rất đẹp. Hắn đưa ra trước mặt, trịnh trọng nói:
- Lâm Bạch nguyệt, em có đồng ý lấy anh làm chồng không? Anh xin thề sẽ
yêu em suốt đời, sẽ không bao giờ làm em bị tổn thương, lấy anh nhé?
- Vâng, vâng, em