XtGem Forum catalog
Anh Quá Âm Hiểm

Anh Quá Âm Hiểm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321531

Bình chọn: 9.5.00/10/153 lượt.

của anh, bắt buộc phải hợp tác điều tra."

"Theo chúng tôi đi đi, cô gái." Công an nói.

"Các người muốn đưa cô ấy đến cục công an?" Cố Diễm ở sau lưng Diệp Linh, có chút khó tin hỏi.

"Cô ấy không đi." Diệp Linh lạnh lùng nói.

Vị công an có chút mơ hồ, nhìn Cố Diễm: "Cố tổng, mặc dù đây là việc nội bộ của tập đoàn nhà anh, nhưng cũng liên quan đến vụ án kinh tế. Tất cả nhân viên có liên quan, chúng tôi đều phải thẩm vấn điều tra."

"Cô ấy không phải nghi phạm." Diệp Linh nói chắc như đinh đóng cột: "Các người điều tra người khác đi."

Giám đốc Viên mặc kệ: "Giám đốc Diệp, câu nói này của anh quá cảm tính rồi."

"Không hề. Tôi hiểu cô ấy." Diệp Linh nhàn nhạt đáp: "Cô ấy hoàn toàn trong sạch."

Điền Điềm có chút cảm đông, nhưng cô sợ sẽ bị điều tra, vừa định mở miệng, lại nghe thấy giám đốc Viên nói: "Giám đốc Diệp, tuy cô ấy là trợ lý của anh, nhưng mà tri nhân tri diện bất tri tâm..."

"Cô ấy là bạn gái của tôi." Ngữ khí của Diệp Linh rất bình tĩnh: "Không lẽ tôi không hiểu cô ấy ư?"

Mọi người lặng thinh.

Bạn gái... Bạn gái của vua cuồng công việc máu lạnh của bộ phận nghiên cứu phát triển. Họ hoàn toàn không ngờ sẽ xào ra một đề tài nóng hổi đến thế.

Gương mặt Điền Điềm nhất thời nóng hổi... rõ ràng vẫn chưa phải mà...

Nhưng mà việc đáng gờm hơn còn ở phía sau.

Cố Diễm nhìn bộ trưởng Viên còn định nói gì đó, liền tiến về trước vỗ vai Diệp Linh, mỉm cười: "Bất kỳ ai đều có thể là gián diệp thương mại, chỉ duy nhất Điền Điềm là không thể."

Giám đốc Viên ấp úng: "Tổng giám đốc... Tại sao?"

Cố Diễm quay đầu nói với công an: "Phòng làm việc của tôi có toàn bô tư liệu về cô ấy, rõ ràng vô cùng. Vả lại người nhà của tôi thì làm sao có thể bán đứng Cố Thị được?" Anh cúi đầu mỉm cười nhìn Điền Điềm nói: "Em nói đúng không... Em dâu?"

Điền Điềm không thể bình tĩnh như trước nữa, cô cảm thấy mình sắp ngất mất.

Chuyện gián điệp dự án K57, là vụ án kinh tế lớn nhất từ mười năm Cố Thị thành lập đến nay. Tuy nhiên điều đáng kinh ngạc hơn cả vụ án, đó chính là chuyện của cô trợ lý nhỏ và giám đốc bộ phận nghiên cứu phát triển, và cả sự thật khó bề tưởng tượng hơn, giám đốc bộ phận nghiên cứu phát triển là em trai ruột của tổng giám đốc.

Nhưng mà nghĩ cũng đúng, nếu không phải có liên hệ về máu mủ, người ta là sinh viên ưu tú ở Mỹ hà cớ phải về nước làm việc trong tập đoàn này? Chuyện này từ từ bị những "nhà hảo tâm" tận tình khai quật. Thì ra năm đó chủ tịch Cố li hôn cùng vợ mình, mỗi người giữ một đứa con, con trai út bị đưa ra nước ngoài, mấy năm gần đây mới về nước. Bởi vì con trai út rất mê kỹ thuật, không hiểu nhân tình thế thái cho lắm nên để tránh những phiền phức không cần thiết trong công việc của anh, dứt khoát tạm thời che giấy thân phận công tử hiển hách của mình.

Còn Cố Diễm lúc đầu biết được thân phận Diệp Linh thật ra là Cố Linh, cũng là có âm mưu từ trước. Chi nhánh kỹ thuật của công ty sắp thành lập, Cố nhị thiếu lại không chịu đảm đương, Cố Diễm dứt khoát bắt được gốc gác của anh khiến anh khó che giấu thân phận chủ tịch phòng kỹ thuật, không thể không đến công ty nhậm chức...

Chuyện về gián điệp cũng nhanh chóng lộ rõ chân tướng. Trợ lý Lâm ăn hối lộ, tiết lộ cơ mật công ty. Ông ta mang theo mấy trăm vạn tệ chuẩn bị chạy ra nước ngoài, bị công an bắt được ở sân bay.

Một tháng sau.

Tiệc tối cuối năm của Cố Thị. Nhà hàng bậc nhất của thành phố được bao trọn gói. Tổng bộ hơn một nghìn nhân viên, kể cả các nhân viên ưu tú của chi nhánh công ty ở mọi nơi đều đến tham gia bữa tiệc này.

Bàn tiệc của bộ phận nghiên cứu phát triển năm ở hàng đầu của bữa tiệc, rất bắt mắt. Hết cách rồi, họ là nguồn lợi nhuận lớn nhất của công ty. Chỉ là chỗ ngồi của bữa tiệc năm nay, khác với năm ngoái.

Trợ lý nhỏ Điền Điềm được sắp xếp ngồi cạnh ghế chủ tọa. Ngụ ý này không nói cũng hiểu, mặt Điền Điềm đỏ lên, nhưng những bô lão mặt dày bên kia làm gì chịu đổi chỗ cho cô chứ.

"Em cứ ngồi đó đi." Lão Hạ khuyên cô: "Giám đốc một khi vui vẻ, chúng ta cũng đều có lợi."

Điền Điềm tiếp tục đỏ mặt.

Bữa tiệc bắt đầu rồi.

Sân khấu phía trước, dàn nhạc ra sức diễn tấu ca hát. Các cán bộ cao cấp của tập đoàn đang ngồi ở bàn tròn hàng đầu tiên, đương nhiên cũng bao gồm cả Diệp Linh. Theo lệ thì nửa buổi tiệc anh sẽ ngồi trên hàng ghế cao cấp, sau đó mới cùng ngồi với đồng nghiệp bộ phận của mình.

Nhưng mà hôm nay, anh rõ ràng rất nhanh liền chạy đến bàn này.

Sau khi ngồi vào ghế, Điền Điềm mới phát hiện quả nhiên như lời Lão Hạ nói, tâm trạng anh không tồi. Nhàn nhạt nhìn mọi người một lát: "Lão Hạ đưa mọi người đi kính rượu đi."

Lão Hạ gật đầu. Mặc dù đây là bộ phận nghiên cứu phát triển, cũng cần phải có mối quan hệ tốt với các bộ phận khác, vì thế anh đưa mọi người bắt đầu đi kính rượu các lãnh đạo đồng nghiệp ở bàn khác. Điền Điềm vừa định đứng dậy thì cả người cứng đờ.

Tay cô ở dưới bàn bị ai đó nắm lấy.

"Em đi theo anh." Dung mạo thanh tú của anh, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm lấy cô, trên người anh có mùi rượu nhàn nhạt.

Dưới ánh mắt nhìn lén của nhiều người, Điền Điềm rất miễn cưỡng đi theo anh đến sâ