Disneyland 1972 Love the old s
Ánh Sáng Nhạt

Ánh Sáng Nhạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324804

Bình chọn: 7.00/10/480 lượt.

n thấy bóng dáng chay trốn của một

con chó nào.

Âu Dương Đông Tây huýt sáo gọi hết tiếng này đến tiếng khác, da tay đã sắp rách , cũng vẫn không có kết quả.

Rạng sáng, bốn người vô cùng mệt mỏi về tới Đương Quy.

Âu Dương Đông Tây ôm tấm gỗ chuyên dụng trong

karate ngồi ngơ ngẩn trên mặt đất, yên lặng rơi lệ. Sát Sát ở bên cạnh

cô mắt cũng đỏ hoe.

“Tây Tây………” Phồn Tinh lo lắng nhìn cô.

Nếu Tây Tây có thể nói, cô ấy sẽ muốn nói cái gì?

Trong Đương Quy thời gian cô ở cùng Kiêu Ngạo là ngắn nhất, bởi vì không phải cô bế quan thì là Tây Tây bế quan, ít khi

gặp mặt, nhưng mà cô vẫn có thể miêu tả vô cùng rõ ràng, dáng vẻ của

Kiêu Ngạo, thói quen xấu của Kiêu Ngạo, Kiêu Ngạo thích ăn đậu phộng.

Từ khi bắt đầu quen biết Âu Dương Đông Tây, Kiêu Ngạo vẫn luôn ở bên cạnh cô ấy.

Kiêu Ngạo là con chó săn rất đáng yêu, nhìn qua

thật dũng mãnh, thật ra lá gan rất nhỏ, sợ chuột sợ pháo sợ sét, mỗi khi gặp phải, sẽ lại chạy đến làm nũng bọn cô. Ban đêm như vậy, nó sẽ ở đâu sợ tới mức run rẩy?———giống như, giống như lúc trước cô đi ăn xin vậy

sao?

Nghĩ nghĩ, toàn thân cô cũng bắt đầu hơi hơi run rẩy.

Lôi Húc Minh ôm cô vào lồng ngực, cùng các cô im lặng.

Vào lúc rời khỏi Đương Quy, ai nấy cũng đều rất mệt mỏi.

Đèn toilet sáng trưng, có thể nghe thấy tiếng nước chảy ào ào.

Tắm rửa sạch sẽ xong Phồn Tinh vẫn như người mất hồn, lúc ngồi trên sôpha lấy khăn mặt lau tóc, không cẩn thận một cái,

cô lại có thể làm rơi con lợn tiết kiệm, uổng công thật nhiều tiền xu đã tích trữ bao lâu.

Ầm ——–

Bang ———-

Tiếng đồ sứ vỡ vụn hòa với tiếng sấm, đập thật mạnh vào trái tim bập bềnh của cô.

Trong lòng như có một cái động lớn nứt ra, bao

nhiêu sự tuyệt vọng vốn chìm sâu đều tràn ra, chảy khắp toàn thân cô,

rét buốt rét buốt.

Cô lặng im ngồi xổm xuống tự mình dọn dẹp mảnh vỡ, tay bị đứt cũng không thèm để ý.

Vì sao cô dường như bỗng chốc lại trở lên tuyệt vọng như vậy?

Vẫn là bởi vì gặp ông ta đi ……….

~~~~

Đêm qua đối với cô thật sự rất khó khăn đi.

Lôi Húc Minh ngồi bên giường tay chạm vào cúc áo sơ mi, hơi hơi nghiêng người nhìn khuôn mặt Phồn Tinh đang vùi trong gối.

Tuy rằng biết Kiêu Ngạo tương đương nguyên tố

thứ năm của Đương Quy, nhưng hôm qua ra khỏi phòng tắm thấy dáng vẻ ngẩn ngơ tay đầy máu của cô , vẫn thấy hoảng sợ, vốn sợ cô nhàm chán, muốn

mua một con vật cưng để nó chơi đùa cùng cô, nhưng thấy cảnh này ý niệm

này liền bị xóa bỏ.

Cô bây giờ đang ngủ rất sâu, nhẹ nhàng hít thở, mái tóc đen bóng ôm trọn khuôn mặt trắng nõn, giống như một con mèo ngoan ngoãn.

Ngón tay anh dịu dàng xoa xoa quầng thâm dưới mắt cô: “Làm sao lại mệt mỏi như vậy.”

Quần áo được mặc chỉn chu, anh sửa sang lại cổ

áo, lấy bút máy từ trong túi bộ âu phục ra, viết qua loa trên giấy nhắn

tin: “Khi nào dậy đến Hoan Trường, chúng ta đi mua di động.”

Cuối cùng nhìn cô một cái, cất bút đi, đặt tờ giấy xuống cạnh giường, rồi đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Chỉ còn lại một căn phòng u ám.

~~~~

Trên khuông cửa, là hai người cầm nồi và muôi tác chiến, miệng cười sung sướng.

Chính là không nghĩ tới, khi anh tới Hoan Trường, đã có người đang đợi anh.

“Anh rể?” Thấy Lục Vĩ ở Hoan Trường cũng không

có gì kỳ lạ, anh ấy cùng Đinh San San thường xuyên tới ủng hộ việc làm

ăn, kỳ lạ ở chỗ anh ấy cư nhiên lại ở trong văn phòng chờ anh, “Có

việc?”

Lục Vĩ cười ha ha, buông một tay, cử chỉ rất tự nhiên phóng khoáng: “Sao vậy? Không có việc gì anh rể sẽ không thể tới tìm em?”

Lục Vĩ quả thật là người đàn ông rất có sức

quyến rũ, cũng khó trách chị họ nhỏ hơn anh ấy nhiều vẫn si mê anh ấy

như vậy. Lôi Húc Minh nghĩ thầm, mỉm cười xua xua tay: “Anh rể ngồi đi,

anh uống cái gì?”

“Không cần. Anh ngồi một lúc rồi đi ngay.” Lục Vĩ nói.

Ở đây chờ anh lâu như vậy, lại nói ngồi một lát

rồi đi ngay, thật sự là quái lạ. Lôi Húc Minh trong lòng nghi hoặc,

nhưng bên ngoài không biểu hiện gì, rót hai chén trà, cùng ngồi trên sô

pha với anh, cũng không mở miệng, bưng chén chờ anh mở đầu.

Lục Vĩ cũng không nói gì, bưng trà thưởng thức.

Cứ như vậy hai người yên lặng một lát.

“Tiểu Lôi a.” Lục Vĩ tựa như đã suy nghĩ kỹ càng, “Năm nay em bao nhiêu tuổi?”

“Kém chị họ ba tuổi.”

“Vậy cũng không còn nhỏ a.” Lục Vĩ nói thấm thía, “Cũng nên lo lắng chuyện chung thân đại sự rồi.”

Lôi Húc Minh chà xát cái chén ở giữa hai tay, cúi đầu mỉm cười.

“Hay là để anh rể giới thiệu cho em?” Lục Vĩ dò hỏi.

Lôi Húc Minh ngẩng đầu, nhìn thẳng anh, nói

thẳng: “Đêm qua anh rể không phải đã thấy sao? Hôm nay lại tới đây hỏi

cái này, em ngược lại cảm thấy không hiểu.” Ngày hôm qua lúc cả nhà bọn

họ ở Hoan Trường ăn cơm cũng vừa lúc anh xuống nhà tìm Phồn Tinh, không

phải đã nhìn thấy rõ ràng sao?

“Qủa nhiên.” Lục Vĩ cười ha ha, “Em giấu thật

tốt a, mọi người trong nhà còn tưởng em không có, không như vậy em còn

không chịu nói không phải sao? Cô bé kia ở đâu nha?”

“Hàng Châu.”

Lục Vĩ hơi ngẩn người, lập tức cười rộ lên:

“Hàng Châu tốt. Lần sau mang về nhà mọi người cùng ngồi với nhau đi, anh và chị họ em đều còn chưa được giới thiệu với cô