Ánh Sao Ban Ngày

Ánh Sao Ban Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328001

Bình chọn: 7.5.00/10/800 lượt.

m là ở chỗ chiến thuật của em chỉ là những trận quấy rối, gợi ra xong lại thôi. Vừa không để lộ bất cứ ý đồ gì cho đối phương biết, vừa không thể hiện được sự quyết tâm theo đuổi lâu dài của em. Có phải em chỉ muốn đối phương hoang tưởng một chút, chỉ muốn tập kích một chút, đợi đến khi đối phương phản công lại, lộ rõ điểm yếu, lúc đó em mới thu phục? Chỉ tiếc rằng đối thủ mà em gặp phải toàn là những người lấy tĩnh chế động, đều bình tĩnh, điềm đạm hơn em. Nếu em không thử đánh liều một phen, em sẽ không bao giờ đợi được tới ngày chiến thắng"

"Vậy em phải làm như thế nào?"

"Tấn công toàn diện, cứ liều mạng lao vào thì lại còn con đường sống sót"

"Em đã rơi vào bước đường cùng rồi, vẫn còn cơ hội sống sót sao?"

Đêm hôm đó, Tần Mẫn Dữ không trả lời cô. Anh chỉ ôm chặt lấy cô qua tấm chăn, chạm một chút vào má cô coi như lời tạm biệt. Nếu như quả thực Triệu Vĩ Hàng không cho cô cơ hội sống sót, anh cũng tự nguyện dành cho Thả Hỷ một con đường sống. Tuy nhiên, cánh cửa hướng về phía anh trong tim Thả Hỷ đã hoàn toàn khép chặt, anh chỉ có thể hi vọng cô cầu nhân đắc nhân mà thôi.

Đến giờ Thả Hỷ mới phát hiện ra rằng, việc cô lần lượt mất đi Tần Mẫn Dữ và Triệu Vĩ Hàng, trong đó một phần có vấn đề từ bản thân cô. Bản thân cô đã không có lòng tin, cô phải cho họ lòng tịn như thế nào đây.

***

Vì được xử lý kịp thời nên ngày hôm sau, chân phải Thả Hỷ đã bớt sưng đi nhiều. Chỉ có điều, khi bước đi, cô chưa thật sự tự tin và chân bị đau vẫn còn yếu nên khó tránh khỏi vẫn còn tập tễnh.

Chân đau vẫn có thể chịu được, cùng lắm chỉ nằm trên giường cả ngày. Tuy nhiên, mới sáng ra đã có hai người không mời mà đến khiến cô cảm thấy khó chịu. Tô Thiêm Cơ là do Đinh Chỉ Túc gọi tới, Kiều Duy Nhạc có lẽ đã biết tin từ Triệu Vĩ Hàng.

Không phải Thả Hỷ không cảm nhận được sự quan tâm của họ, chỉ có đều, trong lúc cô còn chưa kịp nghĩ ngơi, chưa kịp lấy lại tinh thần thì phải đứng ra làm trọng tài cho hai người bọn họ. Tô Thiêm Cơ và Kiều Duy Nhạc không ai chịu nhường ai, có anh thì không có tôi, có tôi thì không có anh, cứ quấn quanh như vậy bên cạnh Thả Hỷ. Kết quả là bữa sáng mà hai người mang đến, Thả Hỷ phải ăn của mỗi người một chút thì cả hai mới thôi không tranh luận nữa.

Đương nhiên Thả Hỷ nghiêng về phía Tô Thiêm Cơ nhưng cô cũng thầm cảm thấy rằng Tô Thiêm Cơ dường như vẫn còn tình cảm với Kiều Duy Nhạc. Vì vậy, dù họ có tranh luận với nhau, cô cũng không nghiêng hẳn về phía Tô Thiêm Cơ. Thả Hỷ và Triệu Vĩ Hàng chưa chắc có cơ hội quay lại với nhau, nếu Tô Thiêm Cơ và Kiều Duy Nhạc gương vỡ lại lành, đó cũng là một việc tốt nên làm.

Tô Thiêm Cơ thường xuyên qua chơi với Thả Hỷ, vì vậy cô ấy rất quen thuộc với mọi thứ trong nhà của Thả Hỷ. Chẳng cần Thả Hỷ phải dặn dò, Tô Thiêm Cơ vẫn cảm thấy thoải mái như ở nhà của mình. Nhìn Tô Thiêm Cơ xách túi lớn túi nhỏ tới, Thả Hỷ biết rằng cô ấy đã dự định ở đây vài ngày để chăm sóc cho cô. Nhưng Kiều Duy Nhạc thì lại khác, anh ta dường như chỉ có ý định qua thăm cô một chút. Khi thấy có cả Tô Thiêm Cơ ở đây, anh ta mới chần chừ mãi không đi như vậy. Thả Hỷ cũng chẳng buồn để ý đến chuyện của họ. Cô đóng phòng lại, bỏ mặc hai người ở ngoài phòng khách muốn tranh luận, trách cứ nhau ra sao thì tùy, cô coi như không nghe thấy, không nhìn thấy gì cả.

Khi họ còn đang tranh cãi, Tô Thiêm Cơ dừng lại nghe điện thoại, Kiều Duy Nhạc bèn tranh thủ thời gian chạy tới chỗ Thả Hỷ, nói: "Rốt cuộc tối hôm qua hai người đã nói với nhau những gì? Nữa đêm Triệu Vĩ Hàng còn gọi điện cho anh, mắng anh một trận, còn nói là anh nhiều chuyện. Gặng hỏi mãi anh mới biết là em bị thương ở chân. Là do lúc đi lên bị thương hay lúc đi xuống bị thương vậy?!". Đây là lần đầu tiên Kiều Duy Nhạc thấy Triệu Vĩ Hàng nổi giận, nhưng hôm nay qua đây, thấy Thả Hỷ vẫn bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra, anh quả thực không hiểu nổi.

"Anh lèo nhèo cái gì thế hả!" Tô Thiêm Cơ nghe xong điện thoại bèn chạy lại: "Nếu muốn biết, về mà hỏi Triệu Vĩ Hàng, đừng có ở đây lèo nhèo nữa! Ai hơi đâu mà kể lại chuyện cho anh nghe!"

Thả Hỷ không nhịn được, bật cười thành tiếng. Cô bạn Tô Thiêm Cơ này, mồm miệng đúng là chẳng nể nang ai cả. Xem ra trước đây, khi còn ở bên nhau, Kiều Duy Nhạc chắc cũng không đấu khẩu lại được.

"Anh nói xem Triệu Vĩ Hàng đã nói với anh những gì, em sẽ kể anh nghe chuyện tối qua, như vậy chẳng phải thỏa mãn sự hiếu kỳ của anh hay sao?", Thả Hỷ tinh nghịch đùa lại.

Tối qua, Tần Mẫn Dữ đã giúp cô hiểu ra rất nhiều điều, giống như bầu trời liên tục bị mây mù bao phủ nay đã được mặt trời chiếu rọi. Chẳng phải cô đang có vấn đề đó sao. Cũng có thể là do lòng tự tin, cô mới thử thăm dò một chút, thấy tình hình không thuận lợi liền bỏ chạy. Lòng tin phải đến từ hai phía. Có thể cô đã không cho đối phương lòng tin, vì thế không thể đơn phương trách cứ họ được. Nghĩ kỹ lại biểu hiện trước và sau của Triệu Vĩ Hàng tối qua, dường như đã có sự khác biệt, hoặc giả cũng có thể có những bước đột phá. Cô không ngừng giả định, nếu cô cố gắng một chút thì kết quả sẽ như thế nào. Cu


Old school Easter eggs.