đặc biệt riêng lắm, theo cách của anh cơ. Trong lòng tôi không thể tránh khỏi
dâng lên một cảm giác lạ kỳ, say say, mê mê. Trước một Reino de España đẹp cổ
kính diệu kỳ, trước một “Spanish man” đẹp, ấm áp và kiêu hãnh.
...
Ngày 1,
Tôi lục lại tấm vé máy bay khứ hồi giá rẻ. Moi những đồng còn lại trong ba
lô, xếp quần áo trong bần thần. Mùi của những bộ quần áo cả tuần chưa được giặt
ủi dường như không làm tôi thu xếp nhanh hơn. Tâm trí tôi xa đẩu đâu ấy, ngao du
ở đâu ấy, như là ở nơi những con song biển cũng nên. Cây sồi già bắt đầu rụng
vài chiếc lá…
Cả ngày hôm đó, Lance không đến dẫn tôi đi thăm thú nữa. Tôi ngồi ở nhà trọ
và bắt đầu những suy nghĩ. Lance bảo, có hôm tôi say, lại nhắc đến Hùng, anh bảo
anh không nghe được nhiều, chỉ nghe chữ Hung Hung mà đoán. Tôi cười.Tôi vẫn chưa
thể quên. Chưa thể quyết định
6h chiều, đột nhiên Lance bước vào phòng, kéo tay tôi ra khỏi khu phố ẩm thấp
ấy, lên tàu điện, đến một nhà hàng. Lần đầu tiên Lance dẫn tôi đến một nhà hàng
sang trọng chứ không phải quán ăn bình dân như mọi hôm. Kéo ghế cho tôi như hành
vi của một quý ông thực sự, anh buồn một cách kì lạ, đôi mắt sâu xanh thăm thẳm
cứ như chực khóc. Nụ cười vẫn rười rượi. Chúng tôi gọi một vài món nhẹ và rượu
vang. Nhà hàng bắt đầu chơi nhạc, đêm nay là đêm nhạc nhẹ trữ tình. Nếu chúng
tôi đến đây vào ngày khác, có lẽ lại là những đêm với flamenco thì sao. Hẳn là
Lance đã cố ý chọn một khung cảnh lãng mạn như thế này.
Ban nhạc bắt đầu chơi đến Just one last dance. Giai điệu làm tôi thẫn thờ.
Anh mời tôi nhảy, tôi lúng túng:
- I don’t know how to dance (Em không biết khiêu vũ!)
- I’m here! (Có anh ở đây!)
Dập dìu trong nỗi tha thiết của bài hát, trái tim tôi như bị bóp nghẹt.
Cảm xúc gì đây?
Hoang mang,
sợ hãi,
mê đắm,
yêu…?
We meet in the night in the Spanish cafe
I look in your eyes just don’t know what to say
It feels like I’m drowning in salty water
A few hours left ’til the sun’s gonna rise
tomorrow will come an it’s time to realize
our love has finished forever
Nhìn vào mắt anh em lặng câm, em đã rơi tõm vào biển xanh rồi đấy. Vài giờ
nữa thôi, mặt trời sẽ mọc, em sẽ phải ra đi, đi về phía một mặt trời rạng ngời
khác. Ngày mai sẽ đến phải không anh, và những cảm xúc này cũng sẽ tan biến như
hoa bồ công anh phải không anh, mãi mãi
...
The wine and the lights and the Spanish guitar
I’ll never forget how romantic they are
but I know, tomorrow I’ll lose the one I love
...
Rượu vang và ánh nến, réo rắt tiếng đàn. Em không thể quên được giây phút ấy,
giây phút em biết còn được bên anh. Và biết rằng ngày mai, khi mặt trời bị đẩy
lên khỏi mặt biển, em sẽ mất anh…
how I wish to come with you
how I wish we make it through
Ước gì được bên anh, ước gì có thể rũ bỏ tất cả, rũ bỏ những điều vô thực,
chỉ mang theo dại khờ và chạy đến bên anh. Danh vọng kéo em ra xa khỏi anh, khỏi
những điều ấm áp nhất trong đôi mắt ấy… Em phải làm sao đây? Em còn làm gì được
đây?
...
Just one last dance
before we say goodbye
when we sway and turn round and round and round
it’s like the first time
Just one more chance
hold me tight and keep me warm
cause the night is getting cold
and I don’t know where I belong
Just one last dance
...
Chỉ còn một điệu nhảy cuối cùng… Khi em dựa đầu vào ngực anh, trái tim ấm
nóng đập thổn thức. Cảm giác như lân đầu tiên flamenco cùng nhau. Em không say,
chưa say, nhưng vẫn thấy chuếch choáng. Hãy ôm em thật chặt, hãy truyền hơi ấm
cho em. Đêm lạnh lắm. Mai xa rồi, gần thêm một người, xa hơn một người. Đã đến
lúc quyết định con đường sắp đi cho bản thân. Nhưng giờ cô đơn lắm, em bơ vơ
lắm, em không biết dựa vào đâu. Chỉ còn đêm cuối, chỉ còn điệu nhảy cuối cùng
này mà thôi.
There’s no way to come with you
it’s the only thing to do
Khoảng cách quá xa, không gian giữa chúng ta quá rộng.
No way to go… no way back… Just one last dance…
Ngày 0...
Buổi sáng, Barc mưa nhẹ. Khoác balô. Tôi lần theo những thanh vịn ở sân bay,
đầu trống rỗng. Tiếng Lance gọi nhẹ kéo tôi ra khỏi mớ bông gòn bùi nhùi trong
trí óc, dúi vào tay tôi một phong thư, bảo cất đi, về Việt Nam hãy đọc. Đoạn,
hai chúng tôi cùng ngồi ăn chung một túi bánh ngô Lance vừa mua. Giờ tôi không
còn nhớ vị giác của mình đã cảm nhận được gì khi ăn chúng. Chỉ nhớ Lance có nói
rằng: Don’t try to be brave on your way, sometimes, unmanliness is better (Đừng
cố tỏ ra mạnh mẽ, đôi khi yếu đuối một chút lại tốt hơn!). Tôi đã khóc. Anh ôm
nhẹ tôi vào lòng, vòng tay rắn chắc chẳng muốn rời buông.
7 ngày ở Barcelona, 7 ngày tôi chìm trong đại dương kia sâu xanh thăm
thẳm.
...
Khi về tới Sài Gòn, nghe Diệp nói Hùng hẹn gặp mặt để nói rõ mọi chuyện. Hôm
ấy, ở quán café Salsa, tôi đã được gặp bạn gái Hùng. Diệp buồn, tôi thì không
rõ…
...
Khi về tới Sài Gòn, nghe Diệp nói Hùng hẹn gặp mặt để nói rõ mọi chuyện. Hôm
ấy, ở quán café Salsa, tôi đã được gặp bạn gái Hùng. Diệp buồn, tôi thì không
rõ…
Tôi mở phong thư của Lane, những dòng chữ như những điệu flameco dập dìu hôm
