i lấy cây dù,
cô tức tốc chạy xuống
Mở cánh cổng ,Trang nhìn Văn, anh cũng hơi
bất ngờ vì sự xuất hiện của cô, khóe mắt anh hằn lên sự đau khổ, môi anh run run, từ từ tiến lại gần Trang, giơ cây dù ra che cho anh ,Trang gằn giọng
-Anh điên hả, tại saio giờ này còn đến đây?
Hất phăng cây dù trên tay Trang, Văn lảo đảo xuýt ngã, nắm chặt lấy tay cô anh quát
-Cô là thứ con gái gì hả,tôi là người đàn ông thứ mấy cô muốn típ cận, cô
nói đi, văn đưa tay lắt mạnh vai Trang,Bực tức cộng đau nhưng Trang vãn
cố bình tĩnh
-Anh nói gì? Tôi không hiểu
-Cô còn định giả vờ đến khi nào nữa, thì ra mấy ngày qua cô tránh tôi để đi hẹn hò với thằng khác, đồ cáo già
Cảm thấy bị xúc phạm, cô Trang dùng hết sức hất tay Văn ra, tát thẳng vào mặt anh một cái
-Tôi không ngờ anh là kẻ không hiểu chuyện như vậy ,nửa đêm say sỉn như thế
này chạy đến nhục mạ tôi, anh xem tôi là cái gì hả, cút, cút ngay ,nhanh không tôi gọi công an
Văn cười cay đắng, đưa chai rượu lên tu một hơi dài anh típ tục
-Vân Trang ,cô được lắm, ha ha ha ha
Một tràng cười được phát ra từ Văn, anh vứt chai rượu loạng choạng lên xe
lái đi, Trang đứng nhìn theo mà nước mắt tuôn như mưa, cô không hiểu
chuyện gì đang xảy ra tại sao Văn lại đối xử với cô như vậy …. như không còn cảm giác của cái lạnh cô lững thững bước vào nhà mặc cho mưa đang
tuôn sối sả vào mặt. Thay bộ quần áo ướt, Trang vẫn không thôi nghĩ về Văn,hôm nay anh ta rất lạ ,uống say lại còn **** bới lung tung,trằn trọc mãi giấc ngủ cũng đến với cô, thế là cô đã bước qua tuổi hai lăm, hôm nay là ngày đầu tiên
của tuổi mới cũng là ngày Trang trở lại IC sau hai tháng nghỉ phép,thay
nhanh bộ váy màu kem nhạt, cố trang điểm để che dấu cho sự mệt mỏi vì
mất ngủ đêm qua, để cho mái tóc buông xã tự nhiên Trang đến IC, dọc
đường mấy cái quán cốc với những nồi lẩu hải sản đang nghi ngút khói
khiến ai đi qua cũng phát thèm, trời lạnh mà ăn món nóng thì còn gì
bằng, chép miệng Trang cố rồ ga cho xe chạy nhanh chứ không chắc cô cũng không thể cưỡng lại sự khiêu thích của nó,xách một túi quà mừng Trang
tiến vào phòng thiết kế nơi cư ngụ của Trang gần hai năm nay,ai nấy cũng vui mừng vì sự trở lại của Trang, họ hỏi han không biết bao nhiêu điều
Trang cũng vui lây vì điều đó,như thế là buổi làm việc đầu tiên của tuổi 25 bắt đầu, tuy mệt nhưng rất vui
Sáng nay ,Văn đi làm muộn hôn
mọi ngày vì đêm qua uống say quá nên sáng nay phải uống canh giải rượu,
ngồi trong phòng làm việc anh cố nhớ lại chuyện tối qua tự thấy mình
cũng hơi quá đáng vì hành động bộc phát của mình, gọi điện xin lỗi Trang nhưng cô không nghe máy, Văn bất cần quăng ngay chiếc điện thoại vào
góc bàn, “mặc kệ cô ta,không phải tôi không xin lỗi ,cô đừng trách tôi”
……………………………………..
Lại nói về Lâm và My hôm nay là buổi đi chơi đầu tiên của hai người, mưa
lất phất bay từng hạt từng hạt như những bông hoa tuyết đọng lại trên
mái tóc của Hà My, khẽ tựa đầu vào vai Lam cô thì thầm
-Anh đã có suy nghĩ khác về em chưa, em không đáng ghét đúng không?
Lâm phì cười vì cách hỏi ngu ngơ của cô bé,vỗ nhẹ vào đầu My anh nói nhỏ
-Ừ thì không ghét nhưng cũng không thương
-Tại sao? My chu môi
Lâm bất ngờ xoay người Hà My lại, nhìn thẳng vào mắt cô ,anh nói
-Anh chưa thể tiến thêm trên mức tình bạn với em vào lúc này,em hãy hiểu cho anh, nhưng nếu em tin anh thì em hãy đợi anh,anh nghĩ mình càn thêm
thời gian, được không em?
Một thoáng thất vọng hiện lên trên đôi mắt tuyệt đẹp của cô, nháy nháy hai hàng mi đên láy, My mỉm cười nhìn Lâm
-Vâng, em sẽ đợi, em đã đi đến đoạn đường này thì em sẽ không bỏ cuộc, em tin anh
Những hạt mưa bay lại lất phất, My trong tay Lâm, hai người dắt tay nhau đi
trên con đường nhỏ,gió như ngừng thổi để My nhẹ nhàng e ấp bên Lâm,cả
hai chẳng ai nói với ai lời nòa nhưng hơn ai hét họ hiểu đối phương đang nghĩ gì, và luôn vững tin vào một ngày mai tươi sáng
………………………..
Chiều nay, Văn lại có hẹn với hội bạn nhậu của mình, dạo này anh hay mượn
rượu giải sầu, đi về thất thường khiến mọi người ai cũng phải lo lắng,
mẹ ở nhà thì cứ liên tục hối thúc anh cưới vợ mà Trang thì lại dửng dưng khiến anh rất phiền muộn,vẫy tay với thằng Quân, Văn tiến lại
-Đâu, mày nói giới thiệu em Vân Trang thiết kế nào đâu, sao giờ mà chưa thấy
-Bỏ cuộc rồi
-Gì????????????/
Cả bọn trố mắc ra, không ngờ một kẻ chưa từng lụi vì tình như Văn hôm nay lại có thể nói ra câu đó, thằng Quân lại hỏi dồn
-Sao vậy? chán rồi hả
-Không phải, cô ta quá cao ngạo, tao tán không đổ, Văn rầu rĩ
-Trời đất, thế mày chọn cách ngỏ lời thế nào mà thất bại,thằng bạn lại lên tiếng
-tao chưa tỏ tình, ??????????/
-Gì?????????????????
Cả bọn lại trố mắc tập hai, tụi tao có nghe lầm không vậy, chưa tỏ tình sao biết kết quả mà nói bỏ cuộc
-Tao nghĩ cô ta không thích tao
-À thì ra là vậy
Cả bọn tụi nó ùa lại xì xầm xì xào, bàn bạc kế hoạch,Văn chẳng hiểu mô tê
gì, chỉ biết ngồi lắc lắc ly rượu nặng ,xong đâu đó thằng quân lại đại
diện nhóm trình bày
-E… hèm…. Tao nhân danh nhóm ,không thể để
cho thành viên của nhóm đau khổ vì tình nên
