pacman, rainbows, and roller s
Ảo Tưởng Hôn Nhân

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329210

Bình chọn: 9.00/10/921 lượt.

hí mà anh ta đã trả cho cô, đồng thời gửi hết số tiền còn lại về cho mẹ. Mẹ Đổng Du đã khóc lóc nức nở trong điện thoại.

Người già thật lắm nỗi lo, một đứa con gái li hôn, sau này có thể làm sao cơ chứ?

Người nào nhìn thấy Đổng Du cũng hỏi:

- Làm thế nào? Định thế nào?

Mẹ Đổng Du kiên quyết không nhận tiền của Đổng Du. Bà hỏi:

- Bác Đạt Vĩ lấy đâu tiền trả cho con? Lần trước chẳng phải nó nói là nợ như chúa chổm hay sao?

Đổng Du giật mình hỏi mẹ:

- Mẹ, anh ta đến đòi tiền mẹ à?

Bác Đạt Vĩ quả nhiên đã lấy tiền từ chỗ mẹ Đổng Du vào ngày thứ ba sau khi

phát hiện ra Đổng Du gửi tiền về cho mẹ. Đó là lần đầu tiên anh ta chủ

động gọi điện đến nhà bố mẹ vợ, nói rằng hiện nay rất túng bấn, lại còn

nợ người ta cả đống tiền. Đổng Du ngại không dám đòi lại số tiền ấy, thế nên anh ta đành mở miệng.

Đổng Du không biết nên khóc hay nên

cười. Một Bác Đạt Vĩ mới “ra lò” quả nhiên không phụ sự kì vọng của đám

đông, anh ta quyết bôn ba trên con đường “đê tiện” này cho đến tận lúc

chết.

* * *

Đổng Du mời Trương Tùng Lĩnh ăn một bữa cơm,

thế là Trương Tùng Lĩnh sống chết gì cũng đòi mời lại cô một bữa, rồi

Đổng Du lại mời lại một bữa, Trương Tùng Lĩnh lại mời thêm một bữa. Sau

những lần mời cơm “bất phân thắng bại” giữa hai người, cô như phát giác

ra chuyện gì đó nên bắt đầu do dự.

Trương Tùng Lĩnh rất tốt bụng, nghề nghiệp ổn định, nhân phẩm tốt, tướng mạo không tồi.

Không tốt là cô: đã từng li hôn, đã từng sảy thai, còn nữa, đang thất nghiệp. Kể từ sau lần viếng thăm sở cảnh sát ấy, Đổng Du quay trở lại làm việc, phát hiện ra mọi thứ đã đổi khác. Bạn bè đồng nghiệp lẩn tránh cô, ông

chủ cũng lẩn tránh cô.

Rõ ràng mọi người đều cho rằng cô là một

nhân vật mang lại phiền phức. Những người tưởng là “tẩm ngẩm tầm ngầm”

quả nhiên đều có vấn đề.

Chuyện kí thay vẫn chưa được giải quyết. Vợ Tả Gia Thanh ầm ĩ đòi kiện cáo, hết lần này đến lần khác gọi điện

đến sỉ nhục Đổng Du.

Cũng may là có Trương Tùng Lĩnh an ủi cô:

- Cô đừng sợ, nếu như cô phải ra tòa thì chồng của cô ta cũng không thoát tội đâu. Vuốt mặt phải nể mũi, cô ta chẳng qua chỉ định dọa cô thôi!

Mục đích của cô ta chẳng qua chỉ là lừa của cô ít tiền, đưa tiền rồi là

xong chuyện ấy mà!

Trương Tùng Lĩnh nói đúng. Tả Gia Thanh đã chủ động gọi điện đến cho Đổng Du, đây là lần đầu tiên anh ta chủ động mở

miệng nói chuyện với cô sau khi sự việc bại lộ.

Tả Gia Thanh nói:

- Ý của vợ anh là bắt em bồi thường ít tiền, cô ấy cũng chẳng định làm to chuyện!

Lần đầu tiên trong cuộc đời Đổng Du muốn chửi bậy, dùng những từ bẩn thỉu,

độc địa nhất trong vốn từ của mình để chửi bới 18 đời tổ tiên nhà Tả Gia Thanh.

Nhưng cô đã nhẫn nhịn.

Sự việc cuối cùng cũng được giải quyết. Đổng Du hoàn trả Tả Gia Thanh số tiền 10 nghìn tệ ấy, đồng

thời bồi thường cho vợ Tả Gia Thanh thêm 10 nghìn tệ nữa. Vợ Tả Gia

Thanh cao ngạo tuyên bố chuyện này đến đây coi như xong, nhà bán cũng

bán rồi, cô ta sẽ không truy cứu gì thêm nữa.

Chỉ có điều cuối cùng cô ta vẫn cảnh cáo Đổng Du một câu:

- Hãy tránh xa người đàn ông của tôi ra, nếu không tôi sẽ cho cô biết tay!

Đổng Du tức đến run người, vội vàng phản bác lại bằng giọng điệu đanh thép:

- Người đàn ông của cô thì cô cứ giữ lấy mà dùng, chỉ có mình cô nghĩ rằng anh ta là báu vật thôi!

Trương Tùng Lĩnh rất tán thưởng câu phản kích này của Đổng Du. Anh nói:

- Thật không ngờ em lại mồm mép đến thế. Người đàn bà ấy chắc là tức điên lên đấy!

Thế nhưng Đổng Du không sao vui lên được, bởi vì kẻ gặp phải báo ứng chỉ có mình cô, trong khi đó một “đương sự” khác là Tả Gia Thanh lại chẳng hề

tổn thất gì. Tiền bồi thường cũng rơi vào tay vợ anh ta. Thế mới tức

chứ!

Đổng Du thậm chí còn nghĩ rằng mình bị hai vợ chồng Tả Gia

Thanh lừa gạt. Đây vốn dĩ là một cái kế liên hoàn. Tả Gia Thanh dụ cô

vào bẫy trước, sau đó mới để cho vợ mình lộ mặt, giả bộ như bị lừa rồi

ép cô phải bồi thường.

Đổng Du bị cho cái suy đoán này làm cho phát điên lên, máu trong người như sôi sùng sục.

Cô không biết là bàn tay của Trương Tùng Lĩnh đã đặt lên tay mình từ bao giờ.

Trương Tùng Lĩnh nói:

- Em có biết lần đầu tiên gặp em, điều gì ở em đã thu hút anh không?

Đổng Du mặt mày thất sắc, lần đầu gặp mặt cô đã thu hút anh rồi sao?

Trương Tùng Lĩnh nói:

- Lần đầu tiên gặp em, em giống như một con cò, thận trọng, bộ dạng vô

cùng đáng thương, chỉ sợ động chạm đến ai. Nhưng đôi mắt của em như có

ánh sáng, ấm áp như thể chẳng gì xuyên thấu được. Không những thế, ở con người em luôn toát lên vẻ “không tranh đoạt với đời”.

Trương Tùng Lĩnh là một nhà văn sao? Anh ta nói chuyện cứ như đang đọc thơ vậy?

Đổng Du mặt đỏ bừng.

Đổng Du hiểu ý của Trương Tùng Lĩnh. Có thể trước đây cô chính là loại người mà Trương Tùng Lĩnh hình dung, hiện giờ hy vọng cô vẫn là người như

vậy, có thể bản thân anh cũng hình dung mình là người như vậy, thận

trọng, không cạnh tranh với đời. Anh để mắt đến Đổng Du chỉ là bởi vì cô với anh cùng một loại người.

Cho dù là gia súc hay gia cầm, cho đến cả những con chuồn chuồn… đều phải đi theo bầy để đảm bảo an