Bà Xã Anh Vô Cùng Cưng Chiều Em

Bà Xã Anh Vô Cùng Cưng Chiều Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327490

Bình chọn: 9.5.00/10/749 lượt.

ng đau lòng theo, cho thủ hạ đi tìm chứng cứ. Hạ Tịch Nguyệt ngồi ở trước máy vi tính ngẩn người, đột nhiên điện thoại vang lên, vừa nhìn thấy là số từ cục cảnh sát gọi đến, lập tức nhận điện thoại..

“Alo, xin chào tôi là Hạ Tịch Nguyệt.”

“Xin chào Âu Dương phu nhân, về nguyên nhân tai nạn của cha cô chúng tôi đã có chứng cứ mới. Làm phiền cô đến đây một chuyến, có được không?”

“Được, tôi lập tức tới đó.”

Hạ Tịch Nguyệt nghe được có manh mối mới liền vui mừng chạy ra ngoài. Lúc này Âu Dương Thụy gọi điện tới chỉ thấy Đông Phong nói:

"Môn chủ, đã theo ý của người, đưa băng ghi hình tới đồn cảnh sát rồi.”

“Ta biết rồi.”

Nói xong thì cúp điện thoại, không sai, cảnh sát gọi điện nói tìm được chứng cứ là do thủ hạ của Âu Dương Thụy gửi đến, Âu Dương Thụy không muốn Hạ Tịch Nguyệt biết anh có quan hệ với hắc đạo nên để cho thủ hạ Đông Phong gửi băng ghi hình tới chỗ cảnh sát. Hạ Tịch Nguyệt đi tới đồn cảnh sát, một nhân viên cảnh sát cầm băng ghi hình nói:

“Bởi vì vào ngày cha mẹ cô xảy ra chuyện, camera quan sát bị hư chúng tôi không thấy được chuyện gì đã xảy ra mà cũng đúng lúc máy quan sát ở quán cà phê đối diện vẫn hoạt động được, cô đến đây xem.”

Viên cảnh sát chỉ vào băng ghi hình.

“Chính là do chiếc xe tải này đã đụng cha mẹ cô, làm cho cha cô bị văng ra khỏi xe dẫn đến tai nạn. Qua băng ghi hình có thể thấy chiếc xe tải này là có người âm mưu nếu không cô ta đã không đợi tới trưa, hơn nữa chúng tôi điều tra được chiếc xe này được người ta báo mất tích, cho nên không cách nào xác định ai đánh cắp, thông qua hình ảnh có thể mơ hồ thấy đối phương là một người phụ nữ, đội mũ và mắt kính nên không nhận diện được là ai. Cô nhìn kĩ xem có biết ai không?”

Hạ Tịch Nguyệt nghe lời nhìn về phía trước sau đó lắc đầu một cái thất vọng nói:

"Tôi không biết."

Anh cảnh sát an ủi cô: “Không sao, có thể nhất thời không nhớ mà thôi, trở về suy nghĩ kĩ chỉ là phán đoán ban đầu của chúng tôi, đây là một vụ mưu sát, chúng tôi sẽ in hình người phụ nữ kia ra, cô về cố nhớ xem sao.”

Hạ Tịch Nguyệt nhận lấy hình, cảm tạ nói:

"Làm phiền anh rồi, cám ơn các anh."

Anh cảnh sát phá ánh vội vàng nói:

“Phu nhân Âu Dương vậy sao có thể nói là phiền toái, đây đều là chuyện chúng tôi nên làm.”

Đồng chí cảnh sát cười nói, thật là chuyện cười ai dám đắc tội với tập đoàn Âu Dương chứ?

Trở lại công ty, Hạ Tịch Nguyệt cầm hình ngồi chỗ làm việc của mình, cứ như vậy mà nhìn.

‘Mình thật không biết người phụ nữ này, cô ta là ai? Suy nghĩ hồi lâu cũng không nhớ được gì, đúng rồi, dì Lý, mình đi hỏi dì Lý, dì đến nhà mình từ lúc mình còn nhỏ.”

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nguyệt vội vàng đi tới trước mặt Âu Dương Thụy nói:

“Ngày mai tôi muốn đi thành phố B thăm dì Lý có được không?”

Âu Dương Thụy ngẩng đầu nhìn Hạ Tịch Nguyệt hỏi:

"Thế nào? Tại sao đột nhiên muốn đi thăm dì Lý rồi hả ?"

“Tôi đi tuần trăng mật trở lại không có đi thăm dì ấy, còn quà tặng mua từ Maldives chưa đưa cho dì?”

Hạ Tịch Nguyệt nói đến.

“Có cần anh đi cùng em không?”

“Không cần, tự tôi đi là được, trước buổi trưa đi, buổi tối trở về, anh đang bận, đi chơi một tháng công ty còn nhiều việc cần anh giải quyết.”

Âu Dương Thụy suy nghĩ một chút, Hạ Tịch Nguyệt nói rất đúng, từ sau khi ở Maldives trở lại đã một tuần rồi vẫn chưa xử lí xong, nhưng không yên lòng nói:

“Nếu không anh gọi tài xế đưa em đi.”

“KHông được, đường núi không dễ đi, tôi đi xe khách được rồi.”

“Vậy cũng được, chỉ là em phải chú ý an toàn có biết không?”

Âu Dương Thụy dặn dò.

"Biết rồi.”

Hạ Tịch Nguyệt cười cười trả lời.

Lúc này Mạc Kỳ Thiên ở ngoài cửa nghe cuộc đối thoại của hai người, biết đây là cơ hội tốt , vốn cô đang định đi đưa tài liệu cho Âu Dương Thụy nhưng nghe được bọn họ nói chuyện, không đi vào nữa mà đứng bên ngoài nghe.

Lúc này Lãnh Hiên từ phòng làm việc ra ngoài nhìn thấy Mạc Kỳ THiên đang lén lút ở cửa phòng làm việc của tổng giám đốc, anh nói:

“Thư ký Mạc, cô đang làm gì đó?”

Mạc Kỳ Thiên nghe thấy tiếng của Lãnh Hiên thì giật mình, sau đó làm như không có chuyện gì xảy ra.

“Tôi tới tìm tổng giám đốc để kí tên.”

Nói xong gõ cửa đi vào, sau đó đi ra ngoài cô ta lập tức gọi điện thoại cho Kim gia:

"Kim gia, người ta tối nay đi tìm anh có được không? Người ta nhớ anh, buổi tối chờ người ta , nhé ~ nhé ~."

Cúp điện thoại, Mạc Kỳ Thiên dùng ánh mắt độc ác của mình suy nghĩ:

“Hừ, đấu với tôi, xem cô biến thành một chiếc giày rách thì còn có ai muốn không? Tôi sẽ chụp hình cô lại tôi muốn cả thế giới đều biết bộ dạng dâm đãng của cô, hahhaha”

Buổi tối, Mạc Kỳ Thiên đến Tôn Hoàng tìm Kim gia, hai người vội vàng mở cửa phòng, một phen ** xong, Mạc Kỳ Thiên dịu dàng nói:

“Kim gia, anh có giúp người ta không, phải giúp em dãy dỗ con điếm thối ấy, ngày mai là cơ hội.”

Mạc Kỳ Thiên bên trên trêu chọc Kim gia, giọng đầy quyến rũ.

“Được, bảo bối không thành vấn đề.”

Kim gia vuốt ve thân thể của cô ta, sau đó cô ta đưa hình Hạ Tịch Nguyệt cho Kim gia, hắn ta nhận lấy hình, nhìn người trong hình xinh đẹp trong lòng nổi lên ý dâm, sau đó gọi điện thoại cho mấy anh e


Old school Swatch Watches