Old school Easter eggs.
Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323491

Bình chọn: 9.5.00/10/349 lượt.

út nào lảng tránh, dũng cảm thừa nhận họa mình gây ra, sự tức

giận của Cổ Việt Di nhất thời giảm hơn phân nửa.

Bà Chu không cần giải thích nhiều giơ tay lên cao, “Là cô đánh con tôi!!”

Kim Bối Nhi chẳng những không lui lại, còn thẳng thắng ngẩng đầu lên cao đối

diện bà Chu.

Nhìn thấy cái tát này sắp giáng xuống, Cổ Việt Di trừng mắt, nhanh tay lẹ mắt

bắt lấy cổ tay bà Chu. “Cô ấy đã nhận sai, bà không cần làm quá như vậy.” Căm

giận bỏ tay bà Chu ra, anh một tay kéo Kim Bối Nhi ra phía sau mình.

Anh đứng ra bảo vệ cô? Kim Bối Nhi sửng sốt một chút.

Sững sờ nhìn Cổ Việt Di ra mặt vì cô, rồi chợt phát hiện bóng dáng cao lớn kia

tựa như một tòa thành không gì phá nổi dựng thẳng trước mặt cô, trong lòng đột

nhiên dâng lên cảm giác an toàn hơn.

“Anh là gì của nó? Là cha hay là anh hai ?” Chu phu nhân chất vấn.

Cha? Anh hai? Kim Bối Nhi trốn sau lưng Cổ Việt Di nhịn không được cười trộm.

Cổ Việt Di không lên tiếng, Trình Chính Khôi lập tức đứng ra giúp Cổ Việt Di

giải vây, “Tôi là anh rể họ của Bối Nhi.”

“À, thì ra là họ hàng.” bà Chu khinh miệt cười lạnh, “Ba và mẹ của con nhỏ này

chắc không phải vì có con gái như vậy cảm thấy quá xấu hổ, nên mới nhờ họ hàng

ra mặt chứ?”

Cổ Việt Di không chịu thua thiệt cãi lại: “Bà Chu, bà đến tìm hiểu gia phả nhà

chúng tôi hay là quan tâm con bà?”

Nhắc tới con, trong phút chốc nước mắt của bà Chu đã ào ào chảy xuống như vòi

nước, xoay người nhìn thầy giáo. “Đúng rồi, Thái Thường nhà tôi đâu? Bây giờ nó

thế nào?”

Kim Bối Nhi khinh thường hành động làm ra vẻ của bà Chu, “Diễn hay thật.” Hai

tay cầm lấy áo của Cổ Việt Di, nghiêng người nhô đầu ra, “Yên tâm, tôi chỉ đá

con bà một cái, còn chưa chết được đâu.”

Tiếng khóc của bà Chu bỗng nhiên ngừng lại, lửa giận nhanh chóng cháy đỏ hai

mắt, “Cô nói cái gì? Cô đá con tôi.”

Bà Chu thay đổi sắc mặt trong nháy mắt, khiến Cổ Việt Di nhìn rất muốn cười,

nhưng vì ngại mình là bên sai, anh đành phải cố nén cười, đẩy đầu Kim Bối Nhi

ra sau lưng.

Thầy giáo vì dẹp yên trận chiến máu lửa này, bước đến cố gắng khuyên giải an ủi

bà Chu: “Trước hết bà đừng nóng giận, nên đi thăm Thái Thường trước.”

“A, đúng, Thái Thường nhà tôi hiện tại ở đâu? Bị thương có nghiêm trọng

không?”bà Chu lo âu bất an hỏi thầy giáo.

“Em ấy bây giờ còn nằm ở phòng y tế.” Mặt thầy giáo lộ ra vẻ sắp gặp nạn.

“Nằm ở phòng y tế.” Việc này càng khiến bà Chu thêm lo, “Thầy giáo mau dẫn tôi

đi thăm Thái Thường.”

“Bây giờ tôi lặp tức dẫn bà đi.” Thầy giáo đưa bà Chu rời khỏi phòng huấn đạo,

đến phòng y tế trước.

Trình Chính Khôi quay đầu hỏi Cổ Việt Di: “Chúng ta cũng nên đi theo xem sao,

nếu thật sự nghiêm trọng...”

“Yên tâm, không chết được đâu.” Kim Bối Nhi gằng giọng nói.

Cổ Việt Di quay đầu nhìn Kim Bối Nhi gặp rắc rối còn chưa biết tỉnh lại, trong

lời nói rơi xuống một loại âm điệu nguy hiểm, “Cậu ấy tốt nhất là chưa chết, về

nhà xem hôm nay tôi tính sổ với em như thế nào.”

Kim Bối Nhi nhìn đôi mắt đen mang theo khí lạnh kia, trái tim lặng lẽ chùn

xuống.

Còn chưa tới phòng y tế đã nghe tiếng khóc lớn thảm thiết của bà Chu.

“Sao con lại bị người ta đánh thành như vậy?”

Những lời này khiến Cổ Việt Di giật mình bỏ lại Trình Chính Khôi và Kim Bối

Nhi, bước nhanh hơn đi đến phòng y tế.

Đứng ở cửa phòng y tế nhìn Chu Thái Thường nằm trên giường, anh đầu tiên là

ngạc nhiên, thân hình của Chu Thái Thường so với Bối Nhi ít nhất to gấp đôi,

không nghĩ rằng một đá của Kim Bối Nhi khiến cho tên to con này phải lên giường

bệnh nằm?

Cổ Việt Di khó tin xoay người dựa vào bức tường ngoài phòng y tế, sức của đôi

chân Bối Nhi thật sự lớn như vậy? (#Ami: anh cẩn thận coi chừng...

*cười gian manh)


Trình Chính Khôi kéo Kim Bối Nhi đuổi tới, khó hiểu nhìn vẻ mặt Cổ Việt Di.

“Cậu ấy bị thương rất nặng?”

Cổ Việt Di ôm lấy bả vai Trình Chính Khôi, cố ý hạ giọng: “Cậu nhìn thì biết.”

Trình Chính Khôi nghi ngờ đứng ở cạnh cửa thò đầu nhìn vào phòng y tế, chỉ thấy

trong phòng có một cậu nhóc thân hình to lớn, nặng nề nằm trên chiếc giường nhỏ

tội nghiệp (đáng

thương là cái giường nha)
, chiếc giường nhỏ

bị ép tới chịu không nổi phát ra tiếng ê ô ê ô.

Trình Chính Khôi rất muốn cười, kéo cánh tay nhỏ bé của Kim Bối Nhi, vừa nghi

ngờ vừa trêu chọc hỏi: “Người kia chính là Chu Đại Tràng đánh nhau với em?”

“Là cậu ấy.” Kim Bối Nhi không hề sợ hãi, ung dung thừa nhận.

Trình Chính Khôi không thể tin được nhìn Kim Bối Nhi, “Thân hình tên kia...”

Kim Bối Nhi khinh miệt châm biếm: “Coi được nhưng không dùng được.”

Lúc này bà Chu phát hiện bọn họ theo tới, nhất thời khó nén tức giận lao ra

ngoài phòng y tế, tóm chặt Kim Bối Nhi. “Cô giỏi thật, đánh con tôi thành như

vậy?”

Cổ Việt Di bực mình trừng lớn mắt, “Buông Bối Nhi ra!”

Bà Chu ngoảnh mặt làm ngơ tóm lấy Kim Bối Nhi không tha, “Anh nghĩ là anh là

ai, bảo tôi thả thì phải thả sao, các người nói xem phải bồi thường tiền thuốc

men và tổn thất tinh thần cho con tôi như thế nào?”

Cổ Việt Di không để ý đến lời nói được một tấc lấn một thước của bà Chu, căm

giận trừng mắ