Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323642

Bình chọn: 10.00/10/364 lượt.

t nhìn bà, lạnh lùng nói: “Tiền thuốc men chúng tôi chắc chắn trả,

về phần tổn thất tinh thần... Bà có làm quá hay không?”

“Con nhỏ chanh chua này đánh con tôi đến mức nằm trên giường, đã tổn thương

nghiêm trọng đến lòng tự trọng của Thái Thường nhà tôi, bồi thường tinh thần là

đương nhiên.” Ánh mắt Chu phu vẻ như sắp phun ra lửa.

Cổ Việt Di rốt cục hiểu được ý đồ của Chu phu nhân, “Làm ầm ĩ nửa ngày, thì ra

là muốn lợi dụng việc con bà bị thương đến vơ vét tài sản của tôi?”

Bà Chu kêu la khàn cả giọng: “Đây không phải vơ vét tài sản, là bồi thường, ai

bảo con nhỏ thiếu giáo dục này đánh con tôi, muốn đụng đến con tôi sao không

hỏi ba nó là ai?”

Bây giờ tự nhiên chuyển đến ba của Chu Đại Tràng? Một chút lửa giận xẹt qua đáy

mắt Cổ Việt Di. “Xin hỏi ba của Chu Đại Tràng là nhân vật nổi tiếng cỡ nào?”

Kim Bối Nhi kinh ngạc nhìn Cổ Việt Di, ngay cả anh cũng đổi giọng gọi Chu Đại

Tràng.

Kim Bối Nhi trong khoảng thời gian ngắn đã quên chính mình là người đang gặp

rắc rối, còn hí hửng trả lời: “Ba của Trư Đại Tràng chính là Trư Não(Đầu heo), tổ

tông cậu ấy là Trư Bát Giới.” (họ Chu và từ Trư trong trư bát giới đồng âm)

Nghe vậy, Cổ Việt Di chỉ có thể lắc đầu cười khổ.

Kim Bối Nhi nói nhưng cũng không ngẫm lại bản thân bây giờ đang bị người ta nắm

ở trong tay, còn dám kiêu ngạo trêu chọc người ta, thật sự là một cô gái không

sợ chết.

“Cô nói cái gì?”

Bà Chu tức giận đến đỏ mặt, tay uốn éo nhấc lên, Kim Bối Nhi bị bà nhấc lên hai

tấc

Kim Bối Nhi kiễng mũi chân kêu ai da: “Buông, bà – bà mập này, nếu bà chọc giận

tôi, tôi sẽ tặng miễn phí một đá, cho bà với con bà làm bạn!”

Nghe thấy Kim Bối Nhi lại muốn đá người, Cổ Việt Di lắc đầu cảnh cáo Kim Bối

Nhi: “Không cho phép em đánh nhau nữa.”

Không cho phép cô đánh? Nhưng bây giờ là người ta đánh cô. “Cũng không thể để

tôi bị bà mập này bắt giữ chứ” Cô sắp không kiên nhẫn được nữa rồi nha.

Dám gọi bà là bà mập! Bà Chu vừa nghe không khỏi nổi trận lôi đình, “Để xem tôi

dạy dỗ cô gái thiếu giáo dục như cô thế nào”

Cổ Việt Di lập tức cất giọng cảnh cáo: “Đừng nói tôi không cảnh cáo bà trước,

nếu bà dám động một cọng lông tơ của Bối Nhi, tôi cam đoan đứa con bảo bối của

bà ngay cả giường cũng không thể nằm, không tin bà thử xem.”

Nghĩ đến con, bà Chu đành phải chịu đựng cơn giận, không dám hành động thiếu

suy nghĩ. “Được, anh nói sẽ bồi thường như thế nào? Nếu con số không vừa ý, tôi

và ông xã tôi sẽ không bỏ qua cho các người.”

Lại nhắc tới ông xã của bà, càng khiến Cổ Việt Di tức giận hơn. “Xin hỏi tên

tuổi của chồng bà.”

“Chồng tôi là chủ tịch khoa học kỹ thuật Á Đức.”

“Khoa học kỹ thuật Á Đức?” Cổ Việt Di cười lạnh một tiếng, không để cho bà Chu

lên mặt, cầm lấy di động trực tiếp gọi đến khoa học kỹ thuật Á Đức. “Chu Á Đức

phải không?”

Vẻ mặt của bà Chu trong phút chốc đột nhiên biến đổi, người này vậy mà gọi điện

thoại đến khoa học kỹ thuật Á Đức? Còn gọi thẳng tên ông xã của bà.

“Chu Á Đức, chắc là nghe được giọng nói của tôi chứ?” Cổ Việt Di mở to đôi mắt

trừng Chu phu nhân.

Bên kia điện thoại Chu Á Đức quả nhiên cảm thấy kinh ngạc cùng hưng phấn “Đương

nhiên nghe ra, tổng giám đốc Cổ, sao hôm nay lại rảnh tìm tôi?”

“Chu Á Đức, mời ông lập tức đến trường học của con ông, vợ của ông đang kiềm

người thân của tôi, bắt tôi phải bồi thường tiền.” Giọng Cổ Việt Di lạnh như

cột băng.

“Cái gì? Bà xã của tôi...” Chu Á Đức sợ tới mức nói cũng nói không rõ.

“Nghe rõ thì lập tức đến!” Cổ Việt Di không cho Chu Á Đức cơ hội nói thêm, lập

tức ngắt điện thoại, lạnh lùng trừng mắt Chu phu nhân. “Tôi dám nói ông Chu

không đầy mười phút sẽ đến đây.”

“Mười phút? Không có thể nào...” Thay đổi bất thình lình làm cho bà Chu trợn

mắt há hốc mồm, người trong điện thoại vừa rồi thật sự là ông xã của bà sao?

“Chúng ta bắt đầu tính thời gian” Ánh mắt Cổ Việt Di loé lên lửa giận cuồng nộ.

Trình Chính Khôi đương nhiên hiểu được dụng ý của Cổ Việt Di, ánh mắt lạnh

khinh bỉ nhẹ liếc bà Chu một cái, “Bà chết chắc rồi!”

Qua chín phút ba mươi giây, chỉ thấy Chu Á Đức đầu đầy mồ hôi chạy đến phòng y

tế.

Bà Chu thấy ông xã xuất hiện thì kinh ngạc, hoảng hốt buông Kim Bối Nhi ra, đi

về phía Chu Á Đức. “Ông xã, con chúng ta nó...”

“Bà trước hết đừng làm ồn.” Chu Á Đức tạm thời bỏ bà Chu qua một bên, đi đến

trước mặt Cổ Việt Di, cung kính cúi đầu chín mươi độ. “Tổng giám đốc Cổ.”

Nhìn bộ dáng cung kính của Chu Á Đức đối với Cổ Việt Di, bà Chu hoàn toàn sững

sờ.

Cổ Việt Di chỉ vào bà Chu đang ngây người như phỗng ở một bên, “Người thân của

tôi đá con ông một cái, bây giờ con ông còn nằm trên giường bên trong, vợ của

ông bắt giữ người thân của tôi, bắt tôi bồi thường tiền thuốc men và tổn thương

tinh thần, bằng không bà ấy sẽ không bỏ qua cho người thân của tôi, hiện tại

tôi muốn hỏi ý kiến của ông, không biết muốn tôi bồi thường bao nhiêu tiền?” Vì

tỏ vẻ chính mình có thành ý giải quyết, Cổ Việt Di lấy chi phiếu vào bút ra,

“Nói giá đi, tôi lập tức trả tiền.”

Chu Á Đức nhìn đứa con đang nằm trong phòng y tế một chút,


XtGem Forum catalog