Ring ring
Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323765

Bình chọn: 8.00/10/376 lượt.

í Văn Cường

có lương tâm, biết tớ là thay cậu ấy trút giận, nhìn thấy Chu Đại Tràng đẩy tớ,

cậu ấy không chút suy nghĩ liền lao tới làm đệm lưng cho tớ, bằng không lúc này

chỉ sợ tớ vẫn còn bị dán trên tường làm tiêu bản” (mấy

con bọ xử lý hóa chất xong bỏ vào khung tranh cũng gọi là tiêu bản, em thấy chữ

này hay nên để lại)


Chu Đại Tràng đáng giận, lại còn dám khi dễ người của Kim Bối Nhi. (#Ami:

chị này chắc là “đại tỷ” trong trường ='>'>)


Đôi mày của Kim Bối Nhi nhíu chặt về phía mi tâm (giữa

trán, trên sóng mũi)
, môi mỏng mím chặt lộ

ra một tia cười lạnh, “Chu Đại Tràng thật giỏi, dám nghĩ rằng trong núi không

có hổ, vội vã muốn làm đại vương.” Cô quảy cặp sách đặt trên vai, bước về phía

lớp học.

Tú Tú cười hì hì lôi kéo Mĩ Mĩ vẫn còn tức giận, “Lần này có trò hay xem, Bối

Nhi nhất định sẽ dạy dỗ Chu Đại Tràng giúp cậu hết giận.”

“Nhất định phải dạy dỗ cậu ấy một chút, Chu Đại Tràng không coi ai ra gì thật

quá kiêu ngạo.” Trên mặt Mĩ Mĩ lập tức chuyển thành một nụ cười châm chọc.

Kim Bối Nhi vẻ mặt giận dữ tiến vào lớp học, không có trực tiếp đến chỗ ngồi

của mình, mà là đến trước mặt Chu Đại Tràng ngồi ở cuối lớp, tức giận quăng cặp

sách lên bàn của Chu Đại Tràng, ý tứ tràn ngập mùi khiêu khích.

Hành động của Kim Bối Nhi lập tức khiến cho tất cả bạn học chú ý, xem biểu tình

lạnh lùng cương quyết trên mặt Kim Bối Nhi, mỗi người đều có thể đoán ra chút

nữa chắc chắn sẽ có chuyện, nhưng dáng người Chu Đại Tràng thật to lớn, Kim Bối

Nhi có thể đấu thắng cậu ấy sao?

Tất cả bạn học ai cũng nín thở mở to hai mắt, chờ xem kế tiếp sẽ xảy ra chuyện

gì,

“Nghe nói cậu lại khi dễ người khác?” Ánh mắt của Kim Bối lạnh lùng nhìn chằm

chằm gương mặt tròn tròn của Chu Đại Tràng

Chu Đại Tràng khinh thường liếc Kim Bối Nhi, “Vậy thì sao?”

“Cậu thật sự quá kiêu ngạo.” Kim Bối Nhi không cam lòng yếu thế, dùng ánh mắt

hèn mọn trừng lại Chu Đại Tràng. “Heo học dáng người, cũng thật có bộ dáng, cậu

thật đúng là không hổ thẹn đối với ông tổ nhà cậu -- Trư Bát Giới!”

Lời nói của Kim Bối Nhi vừa rơi xuống, lập tức khiến cho tất cả bạn học cười

vang.

“Kim Bối Nhi, cậu có gan nói lại lần nữa xem, tớ không xé rách miệng của cậu

mới là lạ.” Chu Đại Tràng tức giận đứng lên đẩy cái bàn phía trước, mặt đỏ cả

lên, xoay xoay nắm tay.

Bộ dáng hung ác của cậu không làm Kim Bối Nhi sợ, ngược lại cô tiến về phía

trước nhìn Chu Đại Tràng, hai tay chống nạnh, mở trừng hai mắt, bày ra bộ dáng

nghênh chiến. “Có gan... Cậu thử độnng đến một cọng lông của tớ thử xem.”

Chu Đại Tràng tức giận đến mặt đỏ tai hồng, “Đừng tưởng rằng mọi người ở trường

học đều sợ cậu, tớ vốn không xem cậu là gì cả.”

“Phải không?” Kim Bối Nhi ngẩng cao đầu nhìn cậu, trong lòng bắt đầu âm thầm

tính toán, người này cao hơn cô hai cái đầu, thể trọng cũng gấp đôi cô, cô ước

lượng bản thân có thể có bao nhiêu phần thắng.

Còn đang tự hỏi, một cú đấm không hề báo trước đánh úp lại phía cô, tất cả bạn

học đều kinh hoàng mở to mắt hít mạnh.

Kim Bối Nhi cảnh giác nhảy ra, nhón chân xoay người, nhắm bụng cậu hung hăng đá

xuống.

Chu Đại Tràng cứ như vậy kêu thảm thiết một tiếng bay ra ngoài, nặng nề dán lên

vách tường.

Phịch một tiếng!

Một tiếng vang thật lớn pha lẫn tiếng lách cách của cái bàn, chỉ thấy Chu Đại

Tràng ngã vào trong một chồng bàn, mặt mũi vặn vẹo, miệng còn lầm bầm ai ai (đau

quá nên rên)
.

Kim Bối Nhi hoảng sợ, lúc nãy quên tính toán lực đạo của chân, nhìn bộ dáng

khốn khổ của Chu Đại Tràng, cô biết cú đá vừa rồi dùng lực không nhẹ.

Kim Bối Nhi nheo mắt lại, trong mắt bắn ra ánh sáng còn bén hơn đao, “Vừa rồi

còn mang theo dũng khí hung ác với tớ, bây giờ lại như một đống thịt béo thối.”

Căm giận đá thêm một cú.

Chỉ trong nháy mắt, thắng bại đã phân rõ, Kim Bối Nhi thắng.

Tất cả bạn học đều thở mạnh, sợ hãi khâm phục thân thủ lợi hại của Kim Bối Nhi,

tất cả đều bội phục vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

Kim Bối Nhi không để ý tới các học sinh vỗ tay, chỉ là chán nản nhíu mày cúi

đầu thì thào tự nói: “Sớm biết vậy thì đã không tính toán trọng lượng thân thể

to lớn của cậu ấy, trực tiếp đá vào bụng là được rồi.”

Mĩ Mĩ và Tú Tú vô cùng vui vẻ đi đến bên cạnh Kim Bối Nhi.

“Bối Nhi vẫn là nhất.” Mĩ Mĩ quả thực là bội phục cô sát đất.

“Tớ đã nói rồi, chỉ cần có Bối Nhi ở đây, Chu Đại Tràng tuyệt đối không thể

kiêu ngạo.” Tú Tú cười hì hì ôm lấy cánh tay Kim Bối Nhi.

Kim Bối Nhi đảo cặp mắt trắng dã liếc xéo hai con ngựa tinh này, “Sao không

giúp dọn dẹp mấy cái bàn, chẳng lẽ các cậu muốn nhìn tớ bị thầy giáo xử phạt.”

Lời nói vừa rơi xuống, các bạn học lập cùng nhau hợp sức dọn lại mấy cái bàn.

Lúc này có người nhìn Chu Đại Tràng nằm trên mặt đất không đứng dậy nổi, hỏi

Kim Bối Nhi: “Bối Nhi, Chu Đại Tràng làm sao bây giờ?”

Kim Bối Nhi tức giận nhìn qua Chu Đại Tràng trên mặt đất không dậy nổi, căm

giận nhỏ giọng mắng: “Giả chết.” Rồi bực bội đi đếntrước mặt Chu Đại Tràng,

“Nè, là cậu tự đứng lên? Hay là muốn tớ gọi 119 đưa cậu đi bệnh viện?”

Chu Đại Tràng không thèm trả lời.