Teya Salat
Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323594

Bình chọn: 9.5.00/10/359 lượt.

Lúc này thầy giáo đi đến, liếc thấy lớp học hỗn loạn, lập tức xanh mặt đứng ở

cửa lớp lớn tiếng khiển trách: “Ở đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Toàn bộ ánh mắt kinh hoảng của các bạn học đều nhất trí bắn về phía Kim Bối

Nhi.

“Kim Bối Nhi --” một tiếng thét bén nhọn, khiến màng nhĩ người ta phát đau.

Kim Bối Nhi đứng tại chỗ hai mắt nhìn lên trần nhà, miệng chu lên, vô cùng chán

nản gục đầu xuống, “Tiêu rồi, lần này chết chắc rồi.”

Trình Chính Khôi ngồi tại văn phòng Cổ Việt Di, cùng Cổ Việt Di thảo luận muốn

thuận lợi lấy chiếc ghế chủ tịch điện tử Đại Phong, cần nắm trong tay bao nhiêu

cổ phần công ty mới có thể tóm gọn điện tử Đại Phong.

Trình Chính Khôi bất an nhíu mày, nhìn Cổ Việt Di, “Chắc chắn có thể lấy 35% cổ

phần công ty?”

Mười ngón tay Cổ Việt Di đan vào nhau chống cằm, bên môi nở ra nụ cười quỷ dị. “Không

tin tớ?”

Một câu như vậy giống như cho Trình Chính Khôi một viên thuốc an thần.

Vẻ ảo não trên mặt Trình Chính Khôi nháy mắt được trút bỏ, lập tức mỉm cười,

“Tớ làm sao có thể không tin cậu, chỉ cần một câu của cậu, tớ đã yên tâm rồi.”

Cổ Việt Di buông hai tay ra, thoải mái mà tựa lưng vào ghế ngồi, khóe miệng hé

ra nụ cười tuy rằng nhìn lạnh như băng, lại làm người ta cảm thấy sợ hãi. “Tớ

sẽ nghĩ cách làm cho một số cổ đông nhỏ đưa ra cổ phần công ty trong tay bọn

họ, nhưng mà theo phỏng đoán, cậu phải mất năm trăm ngàn mua vào những cổ phần

đó.”

Bạn bè là bạn bè, giao tình là giao tình, ở thương ngôn thương (làm

ăn nói theo làm ăn)
luôn luôn là tác

phong của Cổ Việt Di.

Trình Chính Khôi tất nhiên hiểu được đạo lý này, mỉm cười vui vẻ nhận lời, “Chỉ

cần có thể lấy 30% cổ phần công ty, số tiền này đương nhiên đáng giá.”

“Tốt, sảng khoái.” Cổ Việt Di ngồi thẳng thân mình, vẻ mặt mỉm cười nhìn Trình

Chính Khôi, “Vài ngày nữa tớ sẽ giúp cậu giải quyết tốt chuyện này, cậu cứ an

tâm chờ trở thành cổ đông lớn nhất của điện tử Đại Phong”

“Cảm ơn, cậu thật sự là quý nhân của tớ, có cậu, mọi việc đều thật thuận lợi,”

Trình Chính Khôi vui vẻ ra mặt.

Cổ Việt Di vui mừng dựa vào lưng ghế, “Tớ không phải quý nhân của cậu, là vì

chuyện này đối với tớ không có quan hệ ghê gớm, đứng ở lập trường bạn bè tớ có

thể giúp cậu, nếu liên quan đến lợi ích của tớ, tớ đây chỉ sợ cũng lực bất tòng

tâm.”

“Nói cũng phải.” Lời nói này của Cổ Việt Di Trình Chính Khôi cũng không nghi

ngờ.

Phút chốc, di động trong túi Trình Chính Khôi có tiếng rung lớn, Trình Chính

Khôi cầm lấy di động.

Cổ Việt Di ước chừng có thể đoán ra là ai gọi tới, “Tân hôn gắn bó như keo sơn,

chỉ mới xa cách không đến một giờ mà đã gọi điện thoại tìm người.”

Trình Chính Khôi mỉm cười, nhìn dãy số hiện trên di động, đúng là bị Cổ Việt Di

nói trúng, là bà xã thương yêu của anh gọi tới, anh mở di động. “Bà xã, anh

không phải đã nói với em, anh đang cùng Việt Di bàn công việc sao?”

Trình Chính Khôi kinh ngạc nhíu mày nhìn Cổ Việt Di.

“Không phải em muốn tìm anh, nhất định là tìm Việt Di?”

Cổ Việt Di chợt nghe thấy Trịnh Vũ Hi muốn tìm anh, không khỏi buồn bực nhíu

mày.

“À, cậu ấy ở bên cạnh anh, được, anh bảo cậu ấy nghe điện thoại.” Trình Chính

Khôi đưa điện thoại di động tới trước mặt Cổ Việt Di, “Vũ Hi nói không biết

điện thoại của cậu, đành phải gọi di động của tớ, nói có chuyện gấp muốn tìm

cậu.”

“Có việc gấp?” Cổ Việt Di càng thêm nghi hoặc.

Trịnh Vũ Hi có việc thì phải tìm Trình Chính Khôi, sao lại tìm anh? Trình Chính

Khôi mới là ông xã của cô.

Cổ Việt Di cầm di động, “Vũ Hi, tìm tôi chuyện gì?”

“Tôi vừa nhận được điện thoại của thầy giáo ở trường học của Bối Nhi, Bối Nhi

trong trường gây họa, trường học muốn người giám hộ đến gặp.” Trịnh Vũ Hi lòng

nóng như lửa đốt, hoảng đến mức không biết nên làm sao mới tốt.

Cổ Việt Di sợ run một chút!

Cô đi học còn chưa đầy hai tiếng, trường học sao lại mời người giám hộ đến?

Cổ Việt Di dùng sức hít sâu một hơi, “Thầy giáo có nói cô ấy gây hoạ gì hay

không?”

Trịnh Vũ Hi dừng một lát, ấp úng nói: “Hình như... hình như là... đánh nhau...”

“Đánh nhau?” âm thanh như sấm lớn, Cổ Việt Di từ trên ghế bật dậy, tức giận đến

anh hít mạnh vào, thở ra, hít vào, thở ra.

Một cô bé lại đi đánh nhau với người ta?

Cổ Việt Di cố gắng làm bản thân tỉnh táo lại, bình tâm tĩnh khí hỏi: “Có người

bị thương hay không?” giận thì giận, anh cũng không muốn nghe được tin tức cô

bị thương.

Trịnh Vũ Hi trực tiếp trả lời: “Có.”

“Là Bối Nhi sao?” Lòng Cổ Việt Di đột nhiên co rút lại.

“Là Bối Nhi làm người ta bị thương, cậu nhóc bây giờ còn nằm ở phòng y tế, nghe

nói phụ huynh của cậu ấy đang trên đường đến trường học, hiệu trưởng cũng mong

người giám hộ của Bối Nhi có thể đến trường học để giải quyết, nhưng tôi hiện

tại đang ở sân bay, có việc phải đi Hongkong, tôi cũng biết anh sợ chuyện của

Bối Nhi sẽ bị truyền thông bới móc, nhưng việc này phải giải quyết như thế

nào?” Trịnh Vũ Hi trong lòng vô cùng lo lắng, nhưng không dám trực tiếp nhờ Cổ

Việt Di ra mặt.

Cổ Việt Di trầm tĩnh tự hỏi một lát, “Không sao, tôi đến trường học, cho dù như

thế nào, Bối Nhi b