Insane
Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323661

Bình chọn: 10.00/10/366 lượt.

ây giờ cũng là bà xã của tôi, tôi không lý do trốn tránh

trách nhiệm, cám ơn em cho tôi biết.”

“Vậy làm phiền anh rồi.” Trịnh Vũ Hi khéo léo nói cám ơn.

Cổ Việt Di ngắt điện thoại, đưa di động trả lại cho Trình Chính Khôi, lập tức

đứng dậy. “Bây giờ tớ đến trường học của Bối Nhi.”

Trình Chính Khôi khiếp sợ nhìn Cổ Việt Di, “Cậu thật sự muốn đích thân đến

trường?”

Căn bản không cần hỏi nguyên nhân Cổ Việt Di đến trường học, bởi vì theo tiếng

rống vừa rồi anh đã tìm ra manh mối.

Cổ Việt Di tức giận cười lạnh, “Đánh nhau với bạn học, trước mắt đối phương còn

nằm ở phòng y tế, cậu nói tớ có thể không đi một chuyến sao?”

“Nhưng nếu như bị truyền thông biết Bối Nhi...” Trình Chính Khôi bất an nhắc

nhở Cổ Việt Di.

“Đến lúc đó nói sau, ít nhất phải dẹp yên phiền phức này trước.” Cổ Việt Di đối

với bà xã tinh quái cũng không có phương pháp.

Trình Chính Khôi không nói hai lời đứng dậy theo, “Tớ cùng cậu đi một chuyến.”

“Được rồi, tớ thật sự cần phải có người bên cạnh, chỉ sợ đến lúc đó trái tim

của tớ sẽ gánh vác không nổi té xỉu tại chỗ.”

Trình Chính Khôi hé miệng cười, vỗ vỗ bờ vai của anh, “An tâm, tớ biết trái tim

của cậu luôn rất khỏe mạnh, với lại Bối Nhi bây giờ đang thời kì quá độ, chờ nó

lớn một chút sẽ thận trọng hơn.”

Cổ Việt Di chỉ có thể cười khổ mà chịu đựng, chuyện đó không biết phải chờ tới

năm nào, tháng nào, ngày nào. Cổ Việt Di và

Trình Chính Khôi xuất hiện ở phòng huấn đạo của trường học, Trình Chính Khôi

thì ra mặt nói chuyện với hiệu trưởng, còn Cổ Việt Di hai tay khoanh trước

ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Kim Bối Nhi đang cúi đầu ngồi trên ghế.

“Ông Trình, những chuyện có liên quan, tốt nhất chờ phụ huynh của em Chu Thái

Thường đến nói sau, trường học không thể làm chủ.” Thầy giáo uyển chuyển nói.

Thầy giáo trả lời không phải không có lý, Trình Chính Khôi đành ăn nói khép nép

hỏi: “Vậy xin hỏi phụ huynh của bạn Chu khi nào thì đến?”

“Tôi đã báo với phụ huynh của em Chu, bà ấy bây giờ đang trên đường, chắc sẽ

đến nhanh.” Thầy giáo mỉm cười đáp.

“Được, chúng tôi ở đây chờ một chút.” Trình Chính Khôi bất đắc dĩ trở về bên

cạnh Cổ Việt Di, “Thầy giáo nhất định phải chờ phụ huynh đối phương đến.”

“Biết rồi.” Cổ Việt Di lạnh nhạt trả lời.

Từ lúc anh và Trình Chính Khôi xuất hiện ở phòng huấn đạo, đầu Kim Bối Nhi vẫn

không ngẩng lên.

Cổ Việt Di cố gắng kiềm chế cơn giận dữ muốn dâng lên tới trong lòng ngực, nếu

không phải vì bây giờ có nhiều người như vậy, anh thật muốn ‘dạy dỗ’ cô thật

tốt.

“Bối Nhi, vì sao em ra tay đánh người?” Anh cố ý hạ giọng hỏi rõ nguyên nhân.

“Là Chu Đại Tràng khi dễ người trước.” Kim Bối Nhi vẫn không dám ngẩng đầu, cúi

đầu trả lời.

“Chu Đại Tràng?” Hai hàng lông mày của Cổ Việt Di nhíu chặt lại, trừng mắt Kim

Bối Nhi. “Không phải gọi là Chu Thái Thường sao?” (Đại

Tràng: ruột già, Thái Thường: to lớn, – chắc là vậy á, hai từ này đọc gần giống

nhau)


Anh không có nghe ra hài âm này? Kim Bối Nhi thấy buồn cười, ngẩng đầu lên bật

cười. “Chú không thấy là âm rất giống sao?”

Cổ Việt Di cuối cùng đã hiểu ý của cô, nhìn vẻ tươi cười không biết hối cãi

trên mặt cô, lửa giận trong ngực anh càng cháy càng mạnh, “Kim Bối Nhi!”

Kim Bối Nhi ngạc nhiên mở to mắt nhìn gương mặt tràn đầy tức giận trước mặt, sợ

tới mức lập tức không dám cười nữa, tiếp tục cúi đầu.

“Chu Thái Thường khi dễ em như thế nào? Khiến em tức giận đến phải ra tay đánh

người như thế?” Khuôn mặt tuấn tú của Cổ Việt Di giống như có một tần sương

lạnh phủ lên, tiếp tục tra hỏi động cơ đánh nhau của cô.

“Cho dù Ông Trời cho cậu ấy mượn lá gan, cậu ấy cũng không dám khi dễ tôi.” Kim

Bối Nhi khinh thường châm biếm.

Vẫn không muốn nhận sai! Làm cho anh tức giận hơn là trong giọng nói của cô

chứa đầy kiêu ngạo cuồng vọng.

“Ý của em là cậu ấy không khi dễ em?” Cổ Việt Di tất nhiên cố gắng đè nén thanh

âm, nhưng trong lời nói có thể thấy rõ ràng sự tức giận của anh.

Kim Bối Nhi hình như cũng nhận thấy được anh tức giận, sợ hãi không dám đáp

lại.

“Ngẩng đầu lên nhìn tôi!” Cổ Việt Di lớn tiếng mệnh lệnh.

Kim Bối Nhi khó xử cắn môi.

“Ngẩng đầu!”

Một tiếng quát lớn như sấm của Cổ Việt khiến Kim Bối Nhi giật mình ngẩng đầu

lên, ánh mắt của cô trước hết nhìn các giáo viên ở chỗ huấn đạo, cô phát hiện

những giáo viên này đều đang cười trộm, coi như đang cười cuối cùng cũng có

người trị được cô.

Kim Bối Nhi tức giận không chịu được, nhưng không thể mở miệng cãi lại, đành

phải sinh hờn dỗi vểnh cao cái miệng nhỏ nhắn, bày tỏ sự bất mãn trong lòng.

“Nói cho tôi biết, nếu người ta không khi dễ em, vì sao em lại ra tay đánh

người?” Gương mặt Cổ Việt Di căng ra nhìn gần Kim Bối Nhi.

Kim Bối Nhi căm giận bất bình cúi xuống, ánh mắt nhìn về phía nơi khác, cố ý

không tiếp xúc với ánh mắt của Cổ Việt Di. “Tôi không ưa việc cậu ấy ỷ vào nhà

mình có tiền rồi khi dễ bạn học.”

“Ý của em là vì bênh vực kẻ yếu mới nhảy ra chủ trì chính nghĩa?” Cổ Việt Di

tức sắp phát nổ, thì ra mọi việc vốn không liên quan đến cô!

Kim Bối Nhi đúng lý hợp tình đáp lại: “Đún