ồng nộ.
Trình Chính Khôi đương nhiên hiểu được dụng ý của Cổ Việt Di, ánh mắt lạnh
khinh bỉ nhẹ liếc bà Chu một cái, “Bà chết chắc rồi!”
Qua chín phút ba mươi giây, chỉ thấy Chu Á Đức đầu đầy mồ hôi chạy đến phòng y
tế.
Bà Chu thấy ông xã xuất hiện thì kinh ngạc, hoảng hốt buông Kim Bối Nhi ra, đi
về phía Chu Á Đức. “Ông xã, con chúng ta nó...”
“Bà trước hết đừng làm ồn.” Chu Á Đức tạm thời bỏ bà Chu qua một bên, đi đến
trước mặt Cổ Việt Di, cung kính cúi đầu chín mươi độ. “Tổng giám đốc Cổ.”
Nhìn bộ dáng cung kính của Chu Á Đức đối với Cổ Việt Di, bà Chu hoàn toàn sững
sờ.
Cổ Việt Di chỉ vào bà Chu đang ngây người như phỗng ở một bên, “Người thân của
tôi đá con ông một cái, bây giờ con ông còn nằm trên giường bên trong, vợ của
ông bắt giữ người thân của tôi, bắt tôi bồi thường tiền thuốc men và tổn thương
tinh thần, bằng không bà ấy sẽ không bỏ qua cho người thân của tôi, hiện tại
tôi muốn hỏi ý kiến của ông, không biết muốn tôi bồi thường bao nhiêu tiền?” Vì
tỏ vẻ chính mình có thành ý giải quyết, Cổ Việt Di lấy chi phiếu vào bút ra,
“Nói giá đi, tôi lập tức trả tiền.”
Chu Á Đức nhìn đứa con đang nằm trong phòng y tế một chút, lập tức lại quay đầu
nhìn Cổ Việt Di, nịnh nọt cười. “Tôi nghĩ Thái Thường có lẽ không có việc gì,
tôi sao có thể yêu cầu tổng giám đốc Cổ bồi thường tiền đây.”
Bà Chu hoàn toàn sững sờ.
Cổ Việt Di nhìn Trình Chính Khôi liếc mắt một cái, “Chính Khôi, cậu làm chứng,
là ông ấy không cần, không phải tôi không đưa.”
Trình Chính Khôi lạnh nhạt nở nụ cười giả tạo, “Việc này tớ có thể làm chứng.”
“Tốt, vậy không có việc gì, cứ tính Cổ Việt Di tôi thiếu ông một ân tình.” Cổ
Việt Di dùng sức vỗ vỗ bả vai Chu Á Đức, đi đến trước mặt Kim Bối Nhi, dắt tay
cô. “Đi, theo tôi về nhà.”
Kim Bối Nhi kinh ngạc nhìn Cổ Việt Di, “Về nhà với chú? Hôm nay tôi không cần
đi học hả?”
Cổ Việt Di hít thật sâu, “Đã quậy đến thế này, còn học cái gì, theo tôi trở
về.” anh quay đầu nhờ Trình Chính Khôi, “Chính Khôi, phiền cậu giúp Bối Nhi xin
nghỉ một ngày.”
“Được.” Trình Chính Khôi không nói hai lời liền đồng ý chuyện này.
Cổ Việt Di kéo tay Kim Bối Nhi, “Về lớp học lấy cặp sách của em, theo tôi về
nhà.”
Hai gò má Kim Bối Nhi hơi phồng lên, lườm anh một cái, “Về nhà làm gì?”
Anh nhìn cô, hung hăng cho cô một ánh mắt thích hợp (chỗ
này em chém), “Tính sổ hôm nay.”
Kim Bối Nhi cứng họng liếc anh một cái, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi theo anh.
Bà Chu bị gạt qua một bên, không cam lòng để bọn họ đi dễ dàng như vậy, căm
giận bất bình đến bên cạnh Chu Á Đức. “Sao ông lại để cho hai người kia đi
mất?”
Mặt Chu Á Đức lộ vẻ không vui trừng mắt nhìn bà Chu, “Bà có biết người vừa rồi
là ai không?”
“Sao phải quan tâm anh ta là ai, làm con tôi bị thương thì phải bồi...”
Bà Chu còn chưa nói xong, Chu Á Đức đã giáng lên mặt bà Chu một cái tát, “Bà sợ
chưa làm ẫm ĩ đủ, còn chưa đủ dọa người sao?”
Một cái tát này đánh cho mắt bà Chu nổi đom đóm, hồn vía trong nháy mắt sửng
sốt, “Ông ngang nhiên đánh tôi trước mặt người ngoài.”
“Bà có biết người vừa rồi là khách hàng lớn nhất của công ty hay không, là Tổng
giám đốc Cổ Việt Di của điện tử Hoàng Đỉnh, những ngày tháng tốt bà có được là
nhờ vào người kia.” Chu Á Đức nói vừa xong, căm giận xoay người rời đi trường
học
Bà Chu ngây ra như phỗng sững sờ nói: “Vừa rồi người kia là, là... Cổ Việt Di?”
Trình Chính Khôi vui sướng khi người gặp họa đi đến bên cạnh bà Chu, cố ý hạ
giọng: “Vừa rồi bà thiếu chút nữa phá huỷ sự nghiệp của ông xã mình”, nói xong
cười lạnh một tiếng, rời khỏi phòng y tế.
Bà Chu kinh ngạc thở ra, bà đắc tội cha mẹ cơm áo của mình, thậm chí thiếu chút
nữa phá hủy sự nghiệp của ông xã..
Trên đường về nhà, Kim Bối Nhi vẫn phỏng đoán Cổ Việt Di về nhà sẽ đối phó cô
như thế nào?
Mắng cô một chút? Đánh cô một chút? Hay là tống cô ra khỏi nhà?
Bất tri bất giác, xe đã tiến vào gara, Cổ Việt Di nghiêng đầu, mặt không cảm
xúc nhìn cô một cái. “Về nhà rồi, còn không xuống xe?”
Kim Bối Nhi hoàn hồn lại từ trong ngạc nhiên, “Về nhà?”
Cổ Việt Di trừng mắt khi Kim Bối Nhi phản ứng chậm chạp, “Còn không xuống xe?”
Nghi ngờ nối tiếp nhau còn xoay quanh trong đầu, Kim Bối Nhi không thể xác định
hành động tiếp theo của anh, nghi ngờ liếc anh. “Chú còn muốn cho tôi vào nhà
chú?”
Cổ Việt Di tức giận trừng mắt nhìn cô, “Đây là nhà của tôi cũng là nhà em, còn
cần trải qua sự đồng ý của tôi em mới có thể vào sao?”
Nghe vậy, đôi môi cứng ngắc của Kim Bối Nhi chậm rãi cong lên một đường cong
xinh đẹp, lộ ra chút tươi cười ngọt ngào ngây thơ, đẩy cửa xe ra, giống con thỏ
nhẹ nhàng nhanh nhẹn nhảy xuống xe
Nhìn thấy tươi cười trên mặt cô, Cổ Việt Di tức giận đến không biết nên phản
ứng thế nào.
Anh đi theo xuống xe, “Công tắc trong nhà đều mở chứ?”
Kim Bối Nhi thông minh đương nhiên biết anh có ý gì, mở cặp sách ra tìm di
động, bắt đầu làm theo những gì anh dạy cô lúc trước, mở ra hết tất cả công tắc
trong nhà.
“Đều mở rồi.” Cô đắc ý bỏ điện thoại di động vào cặp sách.
Cổ Việt Di âm thầm quan sát cô, sự thô
