80s toys - Atari. I still have
Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Bà Xã Chớ Giở Trò (Ngũ Trọc Ác Ma Hệ Liệt)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323752

Bình chọn: 8.5.00/10/375 lượt.

a cô, ánh mắt lạnh như băng không chút cảm

tình đánh giá cô, “Em đi thư viện đọc sách thật sao?”

Kim Bối Nhi đang cao hứng phấn chấn lấy một trái dâu tây đỏ tươi ướt át bỏ vào

trong miệng, nghe giọng nghi ngờ của anh bỗng dưng bị sặc, “Chú, chú nói cái

gì? Hôm nay tôi ở thư viện...” cô liên tục khụ vài tiếng.

“Còn muốn gạt tôi?” Một giọng nói nguy hiểm mang theo sự hoài nghi của Cổ Việt

Di vang lên.

Chẳng lẽ anh đã phát hiện cô nói dối? Không thể nào? Không có khả năng...

Chẳng lẽ anh không chỉ có thần cơ diệu toán, còn cộng thêm Thiên Lý Nhãn hay

Thuận Phong Nhĩ?

“Tôi... Không có lừa chú nha?” Kim Bối Nhi chột dạ nhìn trộm anh.

“Nói! Em đi đâu?” Đôi mắt kia đã sắp phun ra lửa.

Đôi con ngươi lạnh lẽo kia làm cho da đầu cô tê rần, nhưng cô sẽ không ngốc đến

tự tát vào miệng mình, thừa nhận với anh mình đã nói dối.

“Tôi đi thư viện có cái gì đáng tò mò.” Kim Bối Nhi vẫn đang kiên trì tới cùng.

Ánh mắt Cổ Việt Di thoáng buồn, lửa giận kinh người phụt ra, “Em nói dối!”

Mặt Kim Bối Nhi bỗng nhiên tái nhợt, hai mắt to như hạt châu thiếu chút nữa rớt

ra, “Tôi, tôi, tôi, tôi không nói dối.” Cô thấp thỏm không yên bắt đầu lắp bắp.

“Còn chối cãi!” Cổ Việt Di tức giận từ sô pha bật dậy, dùng tốc độ sét đánh

không kịp bưng tai ôm lấy thắt lưng cô rồi trở lại sô pha, áp chế cô trên đùi.

Kim Bối Nhi trợn mắt há hốc mồm, còn chưa kịp hoàn hồn, cả người đã nằm trên

đùi anh. Cô kinh ngạc vung vẫy hai tay, hai chân lại đá lung tung, hét lên:

“Chú muốn làm gì?”

“Hôm nay tôi không thể không dạy dỗ em thật tốt.” Sự lừa gạt của cô làm cho Cổ

Việt Di giận tím mặt.

Bàn tay to hạ xuống, nặng nề đánh vào mông của cô.

“Chú đánh tôi? Ba mẹ tôi cũng chưa từng đánh tôi, chú vậy mà lại đánh tôi?” Kim

Bối Nhi cắn răng hét lên.

Cô thử giãy giụa, nhưng tình thế bất đắc dĩ, người ta mạnh hơn, một cánh tay nặng

như ngàn cân chặn cô lại, làm cho cô không thể nhúc nhích, đừng nói đến chạy

thoát.

Bỗng nhiên, một bàn tay lại hạ xuống.

“Chú còn đánh?” Nước mắt thấm ướt hốc mắt.

Cổ Việt Di tức giận nhếch môi, biểu tình dữ tợn, “Tôi đã nói, sẽ dạy dỗ em thật

tốt.”

Nói xong, tiếp tục đánh mông của cô.

Oa! Đau...

Từ lúc cô còn nhỏ tới nay, cho tới bây giờ không có người làm nhục cô như vậy,

cô thấy uất ức bắt đầu gào khóc lên. “Người ta chỉ đi xem một bộ phim, xem phim

cũng không phải tội lớn ngập trời, hu hu hu...”

Rốt cục cũng nói thật, Cổ Việt Di dừng tay, cúi đầu nhìn kỹ Kim Bối Nhi đang

nằm trên đùi mình. “Vì sao không nói thật ngay từ đầu?”

Vì sao? Anh còn không biết vì sao sao? Sợ anh tức giận cô mới phải lừa anh.

Kim Bối Nhi phát hiện bàn tay chặn trên lưng cô đã rút về, vừa khổ sở vừa tức

giận nhảy khỏi đùi anh, mắt ngấn nước, giận dữ trừng mắt với anh. “Tôi ghét

chú! Ghét chú cực kì!” Nói xong, cúi đầu lấy tay ôm mặt chạy về phòng.

Một tiếng ghét anh, không hiểu sao làm cho lòng Cổ Việt Di hơi hơi rung động,

cảm giác xa lạ này rung động anh.

Những phụ nữ anh từng tiếp xúc trong đời này, ai cũng thu hút hơn cô, ai cũng

dịu dàng hơn cô, ai cũng biết lấy lòng anh hơn cô, nhưng không ai có thể làm

lòng anh xao động.

Nhưng... trong thoáng chốc lúc nãy, lòng anh hình như bị nước mắt Kim Bối Nhi

lay động.

Anh nhíu mày suy tư, không rõ mình rốt cuộc bị trúng tà gì.

Cổ Việt Di đứng ngoài cửa phòng Kim Bối Nhi, đem lỗ tai dán trên cửa, trong

phòng truyền đến tiếng nức nở làm cho anh không biết làm sao, sững sờ tại chỗ,

nghĩ rằng: Có phải vừa rồi xuống tay quá nặng hay không?

Mười phút sau, tiếng khóc bên trong vẫn chưa ngưng, Cổ Việt Di không chịu nổi

lương tâm cắn rứt, lén lút đẩy cửa bước vào phòng Kim Bối Nhi.

Chỉ thấy hai tay cô ôm đầu gối, vùi đầu ở giữa hai gối ngồi dưới đất, thân thể

không ngừng run rẩy khóc thút thít, dáng vẻ tội nghiệp làm cho người ta không

nỡ trách cứ cô nữa.

Cổ Việt Di chỉ cảm thấy ngàn lần, vạn lần không biết phải làm sao, lòng anh

không hiểu sao hung hăng co rút đau đớn, chậm rãi đi về phía Kim Bối Nhi, ngồi

xổm bên cạnh cô “Đừng khóc nữa”. Giọng nói của anh đã hòa hoãn hơn nhiều so với

lúc nãy.

Kim Bối Nhi vẫn chôn mặt như trước, bướng bỉnh vùng vẫy thân mình. “Không cần

chú lo, tôi càng muốn khóc.” nói xong, không biết thật sự đau lòng hay là cố ý,

khóc lớn tiếng hơn nữa.

Đối với phản ứng trẻ con của Kim Bối Nhi, Cổ Việt Di than nhẹ một tiếng, “Là em

không đúng trước.”

“Cho dù là tôi không đúng trước, chú cũng không thể ra tay đánh người.” Giọng

nói Kim Bối Nhi mang nghẹn ngào, ấm ức biện hộ.

Cô nói có vẻ cũng đúng, “Anh không nên đánh em, xin lỗi.”

Kim Bối Nhi tức giận ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn bị nước mắt thấm ướt, cứng

cỏi nhìn anh, “Đánh người xong chỉ cần nói mình không đúng là được sao? Vậy chú

để cho tôi đánh, tôi cũng nói tôi không đúng với chú.”

Con ngươi đen của Cổ Việt Di liếc khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, “Chỉ cần em

không khóc nữa, anh để cho em đánh.” (#Ami: anh

hùng quá anh ơi)


Tiếng khóc im bặt, Kim Bối Nhi không tin nhìn anh. “Thật sao?”

“Uh.” Cổ Việt Di bày ra vẻ mặt kiên quyết, nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan