truy (một
lời nói ra, bốn ngựa khó đuổi).
“Được! Là chú nói đó nha.”
Kim Bối Nhi lập tức bật dậy, nâng tay lên...
Bàn tay của Cổ Việt Di duỗi ra, nháy mắt nắm chặt đôi tay nhỏ bé của cô, lập tức
đứng lên.
“Chú đổi ý?” Không đánh người được khiến Kim Bối Nhi tức giận đến trừng mắt
thật to.
“Anh không đổi ý, chỉ là muốn nói em biết -- không được phép đánh mặt.” Cổ Việt
Di buông tay ra, đứng thẳng chờ cô trút hết tức giận cùng ấm ức trong lòng.
Kim Bối Nhi cắn răng, đấm lung tung trên ngực anh, trên vai, muốn trả thù sự
nhục nhã và tức giận không chỗ trút bỏ vừa rồi phải chịu.
Cổ Việt Di mím môi đứng vững như núi, tránh cũng không tránh đứng tại chỗ để cô
đánh lung tung, chịu một đấm rồi một đấm, anh nhắm mắt lại không nhúc nhíc nửa
bước, mà lực của những cú đấm rơi trên ngực anh lại càng lúc càng nhẹ.
Kim Bối Nhi vừa đánh vừa thở, hai tay đã đánh đến phát đau, “Vì sao chú không
né?” (#Ami: anh hùng mà...)
Anh mở to mắt nhìn cô chăm chú, “Chỉ cần có thể làm em hết giận, em cứ đánh hết
sức đi.” Anh nắm bàn tay nhỏ bé cô buông xuống bên người áp vào ngực mình.
Trong phút giây này, cô như cảm nhận được sự yêu thương che chở của anh.
Kim Bối Nhi đột nhiên khóc, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn bị nước mắt thấm ướt, nhìn
đôi mắt đang tỏa ra ánh sáng khác thường, cho dù cô tức giận như thế nào cũng
không ra tay được.
“Quên đi! Huề nhau.”
Cổ Việt Di lộ ra tươi cười hiếm có kéo cô vào lòng, dịu dàng ôm cô, cằm đặt
trên đầu cô. ‘’Nếu huề nhau, em không được giận nữa.”
“Uh” Kim Bối Nhi đã ngừng khóc từ lâu, sức lực toàn thân cũng đã hao hết, chỉ
có thể mềm nhũn tựa vào ngực anh.
Tuy rằng trên danh nghĩa anh là ông xã của cô, nhưng cô vẫn là lần đầu được
người khác phái ôm vào trong ngực, cảm giác này thật kỳ lạ, đồng thời hình như
cũng có một cảm giác ngọt ngào lặng lẽ chảy qua trái tim.
Bàn tay của Cổ Việt Di lặng yên đặt lên mông của cô nhẹ nhàng xoa(#Ami:
anh ăn đậu hũ nhé), hành động vô
cùng thân thiết như vậy làm cho Kim Bối Nhi hoảng sợ, toàn thân bỗng dưng có
một cảm giác mềm yếu kỳ lạ, nhưng cô không có ý tránh né.
“Còn đau không?” Anh nhẹ giọng hỏi.
Thoáng chốc, hai đóa mây đỏ bất giác nổi lên hai gò má của cô. “Không, không,
không... Đau.”
“Thật vậy chăng?” Hơi thở ấm áp phất qua lỗ tai của cô.
“Uh.” Kim Bối Nhi cắn môi dùng sức lắc đầu, nhưng nghi ngờ trong lòng vẫn không
thể bỏ được, cô thoáng nhường ra khoảng cách giữa hai người, sợ hãi nhìn anh. “Anh
làm sao mà biết em nói... Nói dối?”
Dù sao cô cũng có nói dối, là cô sai trước, tự kiểm điểm, cô xấu hổ gục đầu
xuống.
Cổ Việt Di dùng tay nâng cằm của cô lên, “Em không phải đi thư viện, mà là chạy
đi xem phim đúng không?”
Ngay cả việc này anh cũng biết? Kim Bối Nhi không thể tin nhìn anh. “Làm sao
anh biết?”
“Di động nói cho anh biết.” Ngẫm lại cũng không cần thiết gạt cô.
“Di động?” Kim Bối Nhi mở to hai mắt, bộ dáng không tin.
“Anh nhìn trên màn hình phát hiện cảnh tượng sau lưng em không giống với thư
viện, cho nên anh dùng chức năng tìm kiếm của di động xác định chỗ của em.” Cổ
Việt Di thẳng thắng, thành khẩn nói tất cả với cô.
“Suy nghĩ cả nửa ngày, thì ra là di động tiết lộ bí mật.” Kim Bối Nhi giật mình
tỉnh ngộ.
“Anh từng nói với em, di động này là sản phẩm mới công ty vừa nghiên cứu ra,
thế giới chỉ có hai cái của em và anh, may mắn là lần này nghiên cứu phát minh
thành công, anh mới có thể chắc chắn biết được tung tích của em.” Nếu đã nói
muốn nói thật, Cổ Việt Di thẳng thắng giải thích rõ ràng.
“Vì sao muốn biết tung tích của em? Chẳng
lẽ anh vẫn không tin em?” Kim Bối Nhi vừa sợ hãi cũng vừa đau lòng hỏi.
Mặc dù cô với anh chỉ là vợ chồng hữu danh vô thực, nhưng cô vẫn tuân thủ các
quy định của anh.
“Không phải không tin em.” Cổ Việt Di đưa tay ôm mặt Kim Bối Nhi, “Anh lo lắng
an nguy của em, sợ một ngày kia việc kết hôn của chúng ta bị bại lộ, đội chó
săn nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho em, cho nên anh không thể không chú ý
an toàn của em.”
“Là như vậy sao?” Kim Bối Nhi vừa nghi ngờ, vừa tin tưởng nhìn anh.
“Là thật, hãy tin anh.” Thanh âm dịu dàng mềm nhẹ như lông chim nhẹ nhàng bay
xuống.
“Uh, em tin anh mà.” Kim Bối Nhi bất đắc dĩ thì thào nói.
“Đã qua giờ ăn tối rồi, em đói bụng không?” Cổ
Việt Di quan tâm hỏi. Đôi mắt Kim Bối
Nhi mở to đảo một vòng, cô đã đói bụng từ lâu, nhưng mà tự nhiên không muốn rời
bỏ vòng tay ấm áp, hai tay vẫn ôm thắt lưng anh. “Đói bụng, em nhớ bên ngoài
còn có một cái hamburger.”
“Hai người ăn một cái hamburger? Không được” Cánh tay nhỏ bé của cô vòng trên
lưng, làm cho trong lòng Cổ Việt Di có một cảm giác ngọt ngào nói không nên
lời, anh nhẹ nhàng vén những sợi tóc trên trán cô. “Ngẫm lại xem, muốn ăn cái
gì?”
“Cái gì cũng có thể chứ?” Bên môi Kim Bối Nhi khẽ mỉm cười.
Một đôi mắt vô cùng ngây thơ chăm chú nhìn mình, làm cho ngực Cổ Việt Di không
khỏi lo lắng, “Cái gì cũng có thể, chỉ cần em muốn ăn, em thích ăn, anh nhất
định sẽ ăn cùng em.”
“Thật chứ?” Kim Bối Nhi vui sướng mở to mắt.
“Đương nhiên là thật!