gủ ngon”
“Uh, ông xã, ngủ ngon.” Kim Bối Nhi xoay người quay mặt bên kia.
Cổ Việt Di ngẩn ra! Cô gọi anh... Ông xã?
Miệng anh khẽ mỉm cười hưng phấn khó hiểu, cúi người bên tai cô nhẹ giọng: “Mặc
kệ em tỉnh hay là nói mớ, anh đều thích nghe, bà xã.” Anh nhẹ nhàng hôn lên hai
má của cô, xoay người sung sướng bước ra khỏi phòng Kim Bối Nhi.
Kim Bối Nhi đang nghiêng người ngủ nghe thấy tiếng đóng cửa phòng, chậm rãi mở
to mắt, anh vừa mới ở bên tai cô dịu dàng nhẹ giọng, làm cho tim của cô đập
nhanh, một niềm vui sướng ấm áp lan trong lòng cô.
“Ông xã.” Cô nhẹ giọng nỉ non.
Cảm giác này thật rất quái lạ, thật ra cô rất thích gọi thân mật như vậy. Tiếng chuông tan học vừa vang, Mĩ Mĩ
và Tú Tú lập tức như ngưu bì đường (giống kẹo mè xửng) dán vào Kim Bối Nhi. (ngưu bì = da trâu
á)
“Bối Nhi, hôm nay chúng ta cùng đi...”
Không đợi Mĩ Mĩ nói xong, Kim Bối Nhi kiên quyết lắc đầu. “Từ hôm nay trở đi,
tớ sẽ không đi đâu hết, tớ phải về nhà học bài.”
Về nhà học bài? Tựa như trời nắng đột nhiên nổi sấm, Mĩ Mĩ và Tú Tú giật mình
thiếu chút nữa rớt mắt ra.
Vẻ mặtTú Tú khoa trương đưa tay sờ trán Kim Bối Nhi, “Cậu không bị sốt chứ? Sao
đột nhiên lại nói phải về nhà đọc sách?”
“Đúng vậy, sao cậu lại đột nhiên đổi tính?” Mĩ Mĩ kinh hô theo.
Kim Bối Nhi ung dung nói: “Phải vậy thôi, bây giờ cách kỳ thi đại học chỉ còn
vài ngày, tớ muốn ở nhà cố gắng thật tốt.” Nói xong mỉm cười, “Chẳng lẽ các cậu
không muốn học đại học sao?
“Muốn chứ, tùy ý thi vào một trường là được rồi, dù sao cũng chỉ muốn lấy bằng
thôi.” Mĩ Mĩ không cần, nhún nhún vai.
Kim Bối Nhi thì không tuỳ tiện như vậy, liếc Mĩ Mĩ một cái, “Tớ không muốn bỏ
qua kỳ thi đại học, cũng không dự định tùy ý chọn một trường.” Vẻ mặt cô đứng
đắn nhìn Mĩ Mĩ và Tú Tú, “Dù sao cũng nói các cậu biết, từ giờ cho đến khi thi
đại học, tớ không muốn đi theo các cậu chơi bời nữa.” (hang out
together... chả bik còn từ nào hay hơn hok =.= Hán Việt là tư hỗn)
“Chơi bời?” Tú Tú trừng mắt cứng miệng, quả thực không thể tin được nhìn Kim
Bối Nhi. “Chỉ là ra ngoài đi dạo phố, xem phim thì đã gọi là chơi bời, cậu dùng
từ có quá hay không đây.”
Kim Bối Nhi nặng nề than thở, “Tùy các cậu nói sao thì nói, từ giờ trở đi tớ
muốn ở nhà học bài.”
Mĩ Mĩ và Tú Tú dùng vẻ mặt không còn gì để nói nhìn Kim Bối Nhi, các cô hiểu
được một khi Kim Bối Nhi đã quyết định, mặc cho ai cũng không thể thay đổi
quyết định của cô.
Bỗng dưng, điện thoại di động trong túi tiền phát ra tiếng vang, Kim Bối Nhi
nghiêm túc lúc nãy giờ đã vui vẻ ra mặt, lấy di động ra: “Hi! Ông...” giật mình
thấy Tú Tú và Mĩ Mĩ còn ở bên cạnh, cô vội vàng sửa miệng: “chú.”
Cổ Việt Di trong màn hình di động vốn là ôn hòa cười, nghe cô sửa miệng kêu anh
là chú, vẻ mặt nháy mắt buồn bã, “Em...”
Mĩ Mĩ vừa nghe Kim Bối Nhi kêu chú, tò mò dựa sát vào Kim Bối Nhi, “Oa! Di động
này thật rất phô trương, nhìn thấy được đối phương.”
Tú Tú cũng hiếu kỳ đến gần, ngón tay chỉ di động của Kim Bối Nhi, “Là thật
nha”, cô lập tức chào hỏi Cổ Việt Di trong màn hình: “Hi, chú của Bối Nhi, cháu
là bạn học của Bối Nhi gọi là Tú Tú.”
“A ha, chú, cháu là bạn học của Bối Nhi tên Mĩ Mĩ.” Mĩ Mĩ không kịp làm gì
nhiều cũng bắt chước chào hỏi Cổ Việt Di.
Kim Bối Nhi vẻ mặt bất đắc dĩ vểnh miệng nhìn Cổ Việt Di trong màn hình, giống
như đang nói: Biết vì sao em sửa miệng chưa?
Cổ Việt Di tự nhiên hiểu được khó khăn của Kim Bối Nhi, trên mặt lan ra một nụ
cười ấm áp. “Hi, Mĩ Mĩ, Tú Tú, xin chào.”
Một tiếng xin chào, khiến Mĩ Mĩ và Tú Tú mừng rỡ mở mắt cười.
Kim Bối Nhi ngượng ngùng nhìn di động chằm chằm, “Em lập tức về nhà... học
bài.” Cô bỏ đi xưng hô, còn cố ý nhấn mạnh hai chữ cuối cùng.
Mĩ Mĩ và Tú Tú giống như hiểu được, thì ra là chú bắt Bối Nhi về nhà học bài.
Một chút ý cười ấm áp hiện lên trên môi Cổ Việt Di, “Buổi tối muốn ăn gì, anh
gọi người mang về nhà.”
Gọi người mang về nhà? Kim Bối Nhi hơi nhăn mặt. “Tối nay anh không cùng ăn tối
với em?”
Cổ Việt Di vẻ mặt xin lỗi nhìn Kim Bối Nhi, “Anh và Chính Khôi đang ở Cao Hùng,
buổi tối không thể về kịp ăn cơm với em, vốn định mời Vũ Hi đi qua với em,
nhưng Vũ Hi cũng bận đến không thể tách làm đôi.”
Xem ra mỗi người đều có việc, chỉ có cô nhẹ nhàng nhất, rảnh rỗi nhất, đột
nhiên, cô cảm giác mình là sâu gạo nhàn rỗi nhất.
“Em có thể ở nhà một mình, không cần làm phiền chị họ.” Kim Bối Nhi thoải mái
trả lời.
Cổ Việt Di có chút lo lắng, “Thật sự có thể?”
“Yên tâm đi!” Kim Bối Nhi kiên định đáp lại.
Cổ Việt Di nhếch môi cười, trong đôi mắt đen có độ ấm đốt người, “Buổi tối muốn
ăn gì?”
Nhìn vào đôi mắt dịu dàng nóng bỏng kia... Nguy rồi, cô đột nhiên cảm giác toàn
thân có một ngọn lửa cháy lên.
Điều này thật là làm cô không nghĩ ra, cô chỉ nhìn anh qua màn hình, sao cũng
có loại cảm giác kỳ quái này?
Ý cười bên môi Cổ Việt Di càng đậm, “Bối Nhi, em chưa nói anh biết, buổi tối
muốn ăn gì?”
Ánh mắt anh, nụ cười của anh khiến đầu óc cô mơ màng. “Em...” Kim Bối Nhi dùng
sức hít sâu, “Anh không cần gọi người mang đồ v
