80s toys - Atari. I still have
Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210851

Bình chọn: 7.00/10/1085 lượt.

với nhà của tôi? Chúng tôi đã bạc đãi cô sao? Cô có lương tâm hay không?”

Nghe được hai từ “lương tâm”, Lý Lệ không nhịn được cười: “Ha ha, lương tâm? Tôi từng có, tôi chân thành đối đãi với các người, nhưng Chu Khải thì sao? Anh ta thì sao? Coi như không yêu tôi tôi cũng không thèm để ý, chỉ cần anh ta có thể một lòng với tôi là tốt rồi. Nhưng anh ta đã làm những gì? Ngày kết hôn cũng vì Nghiêm Hi mà trực tiếp bỏ tôi lại mà chạy đi, quất thẳng một roi vào mặt tôi trước mặt mọi người. Chu Kỳ, đừng trách tôi lòng dạ độc ác, tôi chính là một người hẹp hòi, cô hoài nghi tôi, vậy tôi sẽ để cho tất cả các người phải xuống địa ngục, không thể đứng lên được. Các người không phải vẫn luôn xem thường tôi sao? Vậy tôi sẽ khiến cho các người ở địa ngục không thể lật người.”

Chu Kỳ nghe tức giận run cả người: “Lý Lệ, sẽ không có kết quả tốt.” Sau đó mắt mở thật to chịu đựng lửa giận, liếc mắt nhìn Triệu tổng ngồi một bên xem trò vui: “Ông cũng đừng quá đắc ý, Lý Lệ chính là một con sói đội lốt người, ông nhìn nhà họ Chu tôi đi, chúng tôi nuôi cô ta bao lâu cuối cùng lại bị hại thành ra như vậy, ông cảm thấy cô ta sẽ không đối xử như vậy với ông? Triệu tổng, xem ra trước kia thật đúng là tôi coi trọng lầm người.” Nói xong liền lôi kéo ông Chu ra cửa, không thể không nói, trên người Chu Kỳ lúc này có một loại khí thế, mặc dù đứng trước mặt người muốn giết cô, cô cũng có thể cười nói với người đó.

Cũng không thể không nói, chuyện này ảnh hưởng rất lớn đối với Chu Kỳ, cô cũng được coi là trưởng thành rồi. Thế nhưng chuyện này cũng đả kích rất lớn với Chu thị, chờ Chu Khải trở lại liền nghe Chu Kỳ nói, lập tức bối rối. Đây chính là toàn bộ tiền bạc của Chu thị, không có tiền Chu thị không thể hoạt động dù chỉ một ngày, làm như thế nào đây?

Chu Kỳ cũng biết chuyện lần này quá lớn, nhưng kỳ quái lần này Chu Kỳ không khóc, một giọt nước mắt cũng không có. Ngược lại cô bình tĩnh đứng lên nói với anh trai mình: “Anh, không có việc gì, không phải chỉ tiền thôi sao, không phải chỉ có tiền mới có thể giải quyết mọi việc. Rồi cũng sẽ qua đi, không có việc gì, không có việc gì.” Ngoài miệng Chu Kỳ nói như vậy nhưng sau khi trở về phòng cô liền tức giận thổ huyết rồi, một hơi không nói nổi, cảm thấy cổ họng mình ngọt ngọt, lập tức phun ra. Chu Kỳ cũng sợ đến choáng váng, ở bên ngoài Chu Khải vừa muốn về phòng liền nghe thấy động tĩnh, liền gõ gõ cửa: “Kỳ Kỳ, không sao chứ?”

Chu Kỳ có chút mộng, đây là thế nào? Cô không phải là sắp chết? Sau đó ngơ ngác quay đầu lại nói: “Anh, em không sao, anh yên tâm.”

Hiện tại Chu Khải cũng mệt chết đi được, cũng không suy nghĩ nhiều, trực tiếp trở về phòng. Ngược lại Chu Kỳ ở bên trong cảm thấy mình hài lòng hơn nhiều, cô sắp chết? Vậy cũng không cần cố kỵ nhiều như vậy!

Sau một đêm Chu thị liền xong đời, cả công ty sụp đổ. Cũng không biết người nào lộ tin tức ra ngoài, ngày thứ hia sau khi ông Chu ký hợp đồng, tất cả mọi ký giả đều chạy đến nhà họ Chu chặn người. Ba người nhà họ Chu đều núp ở trong phòng không ra, hiện tại đi ra ngoài cũng vô ích, công ty cũng xong rồi. Nói ra thật muốn cười, cũng chỉ vì một hợp đồng, công ty cả đời ông Chu phấn đấu liền xong.

Bên thành phố G Chu mẫu nghe được tin đồn, lập tức gọi điện thoại tới. Điện thoại vừa thông liền liên tiếp mắng chửi, mắng ông Chu và mắng Chu Khải, hai người đàn ông này làm ăn cái gì không biết, công ty đang tốt mà cứ như vậy xong đời?

Ban đầu khi hai người hùng tâm tráng chi đi thành phố A , rồi như thế nào, trực tiếp đem công ty phá hủy. Cuối cùng Chu mẫu còn tặng thêm một câu: “Ly hôn, cái nhà này tôi không sống được nữa.” Nói xong liền cúp điện thoại. Chu mẫu thừa dịp bên ngoài còn chưa có người tìm đến vội vàng dọn dẹp những đồ trang sức của mình chạy đi. Kết quả một đường chạy vào phòng của Chu Khải và Chu Kỳ, vơ vét toàn bộ, châu báu trang sức của Chu Kỳ, đồng hồ đeo tay quý giá của Chu Khải, còn có mấy chiếc xe nổi tiếng, tất cả đều bị Chu mẫu lấy đi.

Vốn bà ta còn muốn bán biệt thự đi nhưng cuối cùng ảo não phát hiện, biệt thự không phải tên của bà ta. Bà ta thấy hối hận, bình thường tại sao bà ta lại không nghĩ đến chuyện này a.

Chu thị sụp đổ, Lý Lệ cũng có động tĩnh, lấy khoan dung xuất hiện trước mặt cổ đông của Chu thị nói, cô ta muốn mua lại Chu thị. Kết quả những cổ đông kia nhìn nhau, cảm thấy người phụ nữ trước mặt có phải bị bệnh thần kinh hay không?

Chu Khải không biết những suy nghĩ của các cổ đông, hắn an vị ngồi tại chỗ nhìn Lý Lệ phách lối. Lý Lệ cũng lẳng lặng nhìn hắn, sau đó lấy một phần tài liệu từ trong túi xách ra, chậm rãi ném xuống trước mặt Chu Khải, từ trên cao nhìn xuống nói với Chu Khải: “Giấy thỏa thuận ly hôn tôi đã ký, những điều kiện bên trong của anh tôi hoàn toàn đồng ý. Anh nói tiền nuôi dưỡng hàng năm tôi sẽ tự quyết định, đây chính là anh nói.” Sau đó Lý Lệ chớp mắt một cái, có chút xin lỗi nhìn Chu Khải: “Chỉ là, nhìn tình huống trước mắt, tôi sợ là anh sẽ không chịu nổi. Được rồi, tôi liền cắt cái này đi, tiền nuôi dưỡng tôi không cần, anh trả tự do cho tôi là tốt rồi.”

Chu Khải