Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326794

Bình chọn: 9.00/10/679 lượt.

ì danh dự cùng ích lợi bệnh viện, chúng ta chỉ có thể trước cứu bệnh nhân của mình. Chờ lúc sau quay lại cứu người khác, bác Siêu đã không cố được, lôi kéo ta cầu ta trước cứu vợ con ông ấy nhưng là nhân lực không đủ, đem người từ trong xe đưa ra toàn bộ, trừ bỏ Na Hác còn thở, ba người còn lại đã không thể cứu chữa!”

Chuyện này trở thành cái gai trong lòng Niếp Phụ Phong.

Vì danh dự bệnh viện, vì bệnh nhân của mình, ông đã lựa chọn ích kỷ.

Giữ một mạng người đổi bằng ba mạng người khác.

Niếp Phụ Phong mặc dù là trải qua hơn nửa cuộc đời trước sinh tử đã sớm luyện ra ý chí sắt đá nhưng lương tâm ông cũng không thể nào có thể thản nhiên.

Niếp Duy Bình ngỡ ngàng, cho dù hắn gặp qua nhiều thảm kịch nhưng vừa nghe xong tình huống đó cũng không khỏi sợ hãi.

Khó trách sau đó lão ba liền xin nghỉ hưu……

“Na Na biết không?”

Niếp Phụ Phong lắc lắc đầu: “Con bé cái gì cũng không biết…… Bởi vì áy náy, ta cố ý nhờ phòng công tác thực tập nhờ chiếu cố con bé, sau đó nghĩ biện pháp để con bé vào làm ở tổng viện! Nhưng con bé quả thật không tồi, chăm chỉ cố gắng, lạc quan dũng cảm giống như ba của con bé…… Ai ngờ lại bị mày chiếm tiện nghi lại còn bị khi dễ thành như vậy!”

Niếp Phụ Phong nhớ tới liền tức giận nhịn không được chỉ vào mũi hắn mắng: “Nếu ta biết mày lại ủy khuất người ta, xem ta có đánh chết mày hay không!”

Niếp Duy Bình bị mắng không ngẩng đầu lên được, lỗ tai bị chấn động vang ong ong, da thịt lại bắt đầu đau như cắt, cau mày không kiên nhẫn nói: “Được rồi được rồi, con đã biết! Ba sai con đền, con về sau sẽ đối xử thật tốt với cô ấy!”

“Mày biết là tốt rồi!” Niếp Phụ Phong chướng mắt thằng con chết vì sĩ diện khẩu thị tâm phi lúc nào cũng tỏ vẻ xa lạ, phất phất tay đuổi người: “Lăn đi lăn đi, mau đem bản thân dọn sạch sẽ đi, đừng để ra cửa làm ta mất mặt xấu hổ!”

Niếp Duy Bình cầu còn không được vội vàng rời đi.

Trở lại phòng, Niếp Duy Bình nhíu mày cởi quần áo, vừa soi gương thì thấy sau cánh tay lưng mông tất cả đều là xanh tím ứ ngân, đây còn không tính là cái gì cả, làm cho hắn giận dữ là…… Vốn là khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ không tỳ vết cao quý lãnh diễm mà giờ phút này sưng như cái đầu heo, khóe miệng còn có chút máu nhìn rất mất tự nhiên!

Niếp Duy Bình tức giận đến suýt nữa đập vỡ gương, hé miệng muốn rống giận lại chạm vào chỗ bị thương đâu đến hút khí, thiếu chút nữa nước mắt chảy ra!

Lão ba, xem như người lợi hại!




CHƯƠNG 51

Na Na lần đầu tiên đến tiểu khu này, cứ chạy không mục đích hồi lâu mới dừng lại.

Nhìn xe người đi lạitrên đường cái, Na Na lần đầu tiên cảm thấy mờ mịt.

Cô cũng không tin tưởng trên đời này chỉ có người tốt không có kẻ xấu, vẫn tích cực sống cuộc sống khoái hoạt khoan dung đối với mọi người, nhưng cô được cái gì đây, cũng chỉ có những lưỡi dao sắc luôn nhằm vào cô.

Còn nhớ rõ ba ba thường xuyên nói một câu: “Ưu thương, bi ai, cừu hận sẽ chỉ là cảm giác ngắn ngủi mà thiện lương, trí nhớ cùng yêu thương mới là vĩnh cửu.”

Từ nhỏ đến lớn, cô luôn ghi nhơ những lời này ở trong lòng, tin tưởng sự tốt đẹp có tồn tại, nhưng hiện tại một mảnh tình cảm thật tâm bị hiểu lầm thật sự làm cho cô sinh ra hoài nghi.

Na Na luôn luôn cho rằng, trên đời này nào có nhiều người xấu như vậy, mọi người bất quá là vì chính mình lo lắng nhiều hơn một chút thôi. Nhân chi thường tình, có thể lý giải!

Cho nên Niếp Duy Bình hoài nghi cô, cô tuy rằng thương tâm nhưng lại có thể thông cảm. Thậm chí cảm thương hoảng sợ khi bane thân không có nơi để đi nhưng cũng chưa từng ghi hận hắn.

Nhưng hiện tại, Niếp Duy Bình không lưu tình chút nào chỉ trích cô giống như giáng một cái tát đánh nát ảo tưởng tốt đẹp của cô.

Thật khó để thể thừa nhận nhưng từng chữ vẫn còn đang vang vọng bên tai như châm nhọn đam thật sâu vào trong trái tim.

Cô thật sự không biết những điều cô vẫn luôn kiên trì đó có thật sự chính xác……

Na Na đi dọc theo đường cái trong chốc lát, chung quanh ồn ào náo động tương phản với cô, đám đông chật chội còn cô lại cô đơn bất lực, tâm thần hoảng hốt chặn một chiếc taxi, theo bản năng nói địa chỉ Lâm Hải.

Trại an dưỡng nhóm họ lý đều biết cô, nhìn thấy cô đến đều khách khí chào hỏi cô.

Hộ lý chăm sóc Na Hác vừa bưng nước đi ra, chuẩn bị lau rửa cho cậu ấy, Na Na đến liền nhận lấy việc này cho cô ấy trở về nghỉ ngơi.

Phòng bệnh không lớn nhưng lấy ánh sáng thông gió đều rất tốt. Thiết bị đơn giản đến cực điểm, trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp là người đàn ông trẻ tuổi lẳng lặng nằm đó, mày rậm như mực, lông mi thật dài an tĩnh nhắm mắt, khuôn mặt tuấn lãng mang theo sự tái nhợt bệnh tật. Trên mũi cao thẳng cắm ống thông levin để truyền thức ăn, chiếc cằm gầy yếu vuông vức, chỉ liếc mắt một cái có thể thấy sự kiên nghị cùng ôn nhu dung hợp cùng một chỗ, nhưng lại làm cho người ta không hiểu sao thấy lòng chua xót.

Na Na sờ sờ mặt hắn, lau rửa thực tận tâm, Na Hác trên mặt râu được cạo sạch sẽ, mặc dù mỗi ngày nằm ở nơi này không biết không thấy nhưng cũng không bị người ta đối đãi không tốt.

Na Na dùng khăn mặt ấm cẩn thận lau cho hắn, một bên mỉm cười nói liên miên:


The Soda Pop