bị điện thoại quay rầy gọi đến giải phẫu.
Vừa đến văn phòng, quần áo cởi một nửa, nghe thấy tiếng gõ cửa.
Niếp Duy Bình còn tưởng rằng là vị đồng nghiệp nào, không chút suy nghĩ liền để thân trên trần trụi đi mở cửa.
Na Na thật cẩn thận đang cầm một cốc cà phê đắt đỏ, hoàn toàn không nghĩ tới phong cảnh phía sau cửa là như thế nào, trên mặt tươi cười lấy lòng nháy mắt cứng ngắc, chỉ biết ngây ngốc trừng mắt nhìn lồng ngực bóng loáng trước mặt.
Đường nét tinh tế, hình dáng bộ ngực xinh đẹp, dường cong phần eo rắn chắc……
Niếp Duy Bình nhíu nhíu mày, mặt không chút thay đổi nhìn đôi mắt choáng váng của con thỏ nhỏ, lạnh lùng hỏi: “Xem đủ chưa?”
Na Na giật mình một cái phục hồi tinh thần lại, lúc này mới ý thức được thân thể đẹp đẽ trần trụi này là ai, mặt lập tức đỏ lên, ánh mắt dao động, lắp bắp giơ cà phê đưa cho hắn: “Tôi tôi…… Thực xin lỗi, tôi không biết anh đang…… Tôi là vội tới đưa cái này, mời anh uống cà phê!”
Niếp Duy Bình nhìn chằm chằm cốc cà phê trước mắt không nói gì, thật lâu sau mới chậm rãi mở miệng nói: “Chuyện này…… Có vấn đề gì không đúng sao?”
Na Na khuôn mặt nhỏ nhắn giật giật, áp chế xúc động cầm cốc cà phê trên tay hất lên trên mặt hắn.
Quí như vậy, trăm ngàn lần không thể lãng phí !
Na Na cứng ngắc kéo kéo khóe miệng, nở nụ cười so với khóc còn khó coi hơn: “Bác sĩ Niếp, anh thật hay nói đùa……”
Niếp Duy Bình không có động tác gì, thản nhiên hỏi: “Vô sự hiến ân cần(ko có việc gì mà ân cần), nói đi, chuyện gì?”
Na Na cảm thấy chính mình thật sự là được mở mang tầm mắt, cô còn cho tới bây giờ chưa từng thấy qua người được một tấc lại muốn tiến thêm một thước như vậy!
“Không có việc gì, không có việc gì.” Na Na có chút ngượng ngùng cười cười,“Chính là thấy anh có vẻ thích uống cà phê, cho nên mua một cốc để xin lỗi anh…… Hôm trước là tôi không đúng, không hỏi rõ ngọn nghành sự việc liền chỉ trích anh, thực xin lỗi!”
Niếp Duy Bình biểu tình thoáng dịu đi, ánh mắt từ trên cao xuống nhìn cô một cái như ban ơn, thật lâu mới tiếp nhận cốc cà phê của cô, tùy tiện đặt ở sang một bên trên bàn.
“Cái đầu lớn duy nhất trên cổ không phải là đồ trang sức cho cô dùng trang trí, về sau trước khi nói chuyện phải nhớ dùng qua đầu óc!”
Na Na liên tục gật đầu, giống như thầy giáo răn dạy học sinh tiểu học, nhu thuận vô cùng.
Niếp Duy Bình đối với thái độ nhận sai của cô coi như vừa lòng, thậm chí tâm tình khó có được trêu ghẹo cô, trêu tức hỏi: “Cô còn đứng ở chỗ này nghĩ tiếp tục xem? Báo trước là tôi mới cởi xong rồi, bên trong cũng chỉ còn lại mặc……”
Na Na lúc này mới ý thức được chính mình còn đứng như trời trồng ở cửa văn phòng,bộ ngực gầy gò của Niếp Duy Bình cực kì có lực dụ hoặc làm tâm hồn run rẩy, làm ý thức yếu ớt của cô cũng run rẩy.
Na Na bị đùa giỡn, không khỏi đỏ mặt, ở trong bụng hung hăng “Phi” một tiếng, xấu hổ và giận dữ nhảy dựng lên, bước chân hoảng loạn mà đi thẳng.
Niếp Duy Bình tâm tình có chút sung sướng, nhanh mặc xong quần áo, cầm cốc cà phê đi ra ngoài.
Ừm, con thỏ nhỏ coi như thức thời, cà phê vẫn còm ấm.
Niếp Duy Bình nhếch khóe môi, cô gái nhỏ này quả nhiên chơi đùa thật tốt!
Niếp Duy Bình cuối cùng cũng đến, ngồi ở vị trí của mình, giống như bình thưòng mở báo ra, một bên nghe báo cáo giao ban, một bên từ từ bưng cái cốc lên đưa đến bên môi.
Hương vị thuần túy nồng đậm bay vào trong mũi, Niếp Duy Bình nội tâm thập phần thích ý, thình lình vị đắng ngắt chảy vào khoang miệng, hắn bị nghẹn thiếu chút nữa phun ra.
Vẫn luôn nhìn ngó chằm chằm trông mong bác sĩ Niếp, Na Na khẩn trương quan sát phản ứng của hắn, nhìn thấy hắn uống cà phê, sau đó sắc mặt lãnh đạm buông cái cốc, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt như điện chuẩn xcs bắn về phía cô.
Na Na bị hắn trừng mà sửng sốt, cẩn thận xem xét sắc mặt hắn, thật sự nhìn không ra vấn đề gì.
Sẽ không phải là cô mua cà phê uống không ngon?
Na Na lập tức phủ định ý tưởng này, đối với cô mà nói uống cốc cà phê này giống như uống máu quý đến đòi mạng, như thế nào lại không chiều vừa miệng bác sĩ Niếp?
Na Na không rõ cho nên đành phải nịnh nọt cười cười, ánh mắt ngập nước cong cong, lại đổi lấy ánh mắt lãnh liệt của bác sĩ Niếp.
Niếp Duy Bình trong lòng tức giận đến nghiến răng, con thỏ nhỏ lại dám có tâm tư xấu xa này!
Cà phê đen thơm thuần, nhưng đối với Niếp Duy Bình mười phần sợ khổ mà nói, loại cà phê không thêm đường này không khác gì thuốc Đông y, uống mà muốn đòi mạng!
Bác sĩ ngoại khoa bình thường buổi sáng đều đã bề bộn nhiều việc, bởi vì bệnh nhân trước khi phẫu thuật không được ăn uống, cho nên đại đa số giải phẫu đều tận lực sắp xếp vào buổi sáng mà tiến hành, đặc biệt khoa giải phẫu thần kinh, rất nhiều trường hợp thời gian giải phẫu đều rất dài, thường xuyên từ phẫu thuật từ buổi sáng liên tục đến buổi chiều, phải luôn luôn khiểm tra phòng bệnh xong sẽ vội vàng hướng đến phòng giải phẫu.
Niếp Duy Bình buổi sáng uống một cốc cà phê chỉ là vì nâng cao tinh thần, mỗi lần còn bỏ vào bên trong rất nhiều đường giải bớt vị đắng của cà phê.
Ai có thể nghĩ đến một bác sĩ Niếp lời nói ác độc lạnh lùng lại sợ