ớc cho bé súc miệng: “Bây giờ còn đau không?”
Na Viễn nhu nhu mắt: “Còn có một chút……”
Na Na nhìn lên trên tường, cũng đã nửa đêm, nếu không ngủ thì trời sẽ sáng.
Na Na tắt đèn, ôm tiểu Viễn nằm xuống, vỗ lưng bé nói: “Ngủ đi, tỉnh ngủ cô dẫn cháu đi khám bác sĩ, chúng ta chữa khỏi răng sâu về sau sẽ không thấy đau !”
CHƯƠNG 15
Na Na tắt đèn, ôm tiểu Viễn nằm xuống, vỗ lưng bé nói: “Ngủ đi, tỉnh ngủ cô dẫn cháu đi khám bác sĩ, chúng ta chữa khỏi răng sâu về sau sẽ không thấy đau !”
Thời gian ngủ của trẻ nhỏ cần thường dài, Na Viễn lại làm ầm ĩ lâu như vậy, đã sớm mệt mỏi, lập tức nhắm mắt lại nghe lời nhỏ nhẹ ôn nhu an ủi của cô nhỏ mà ngủ.
Ngày hôm sau Na Na gọi điện thoại cho cô giáo ở nhà trẻ xin cho Na Viễn nghỉ một ngày, sáng sớm liền mang theo bé ngồi xe đi quân khu tổng bệnh viện.
Phòng khám bệnh lầu một đã chật ních người, mỗi một cửa sổ đăng ký nộp tiền đều có đội ngũ rất dài xếp hàng, Na Na cảm khái một phen rồi trực tiếp lên tầng, quả nhiên, bên ngoài khoa răng hàm mặt đợi khám bệnh cũng ngồi đầy bệnh nhân.
Na Na nghĩ nghĩ, dẫn theo tiểu Viễn đi đến tầng ngoại khoa, phòng công tác hộ lý các cô đều ở tầng 17, làm nhân viên bên trong bệnh viện có thể lợi dụng chức nghiệp mà đi cửa sau hẳn là không sao đi!
Lúc này trong phòng không có người nào, nhóm bác sĩ sớm đã kiểm tra phòng xong liền đi phòng giải phẫu, Na Na dặn tiểu Viễn ngoan ngoãn ở bên trong không được chạy loạn lộn xộn, tự mình đi phòng trực ban hộ lý thay quần áo.
Lưu Mân đang ngồi trước máy tính ở phòng trực ban làm việc, thời điểm nhìn thấy Na Na liền sửng sốt, nghi hoặc hỏi cô: “Sao em lại tới đây, không phải em ở nhà nghỉ ngơi sao?”
Na Na một bên cởi áo khoác một bên giận dữ nói: “Em vốn đã về nhà, kết quả nửa đêm ngày hôm qua cháu em răng bị đau, em dẫn bé đến khám…… Bệnh nhân nhiều lắm, xếp hàng thì không biết phải đợi bao lâu, đành phải trở về thay trang phục hộ lý!”
Quần áo bác sĩ cùng hộ lý đều là thứ tốt nhất chứng minh thân phận, cùng trong bệnh viện muốn khám, bác sĩ chẳng sợ chen ngang phản cảm cũng sẽ để đồng nghiệp mình có chút mặt mũi.
Hơn nữa đầu năm nay, mặc kệ bệnh nặng hay bệnh nhẹ, nếu có chút quan hệ trong bệnh viện đều sẽ tìm người quen hỗ trợ, mọi người sớm tập mãi thành thói quen.
Lưu Mân hiểu rõ gật đầu, nói: “Để chị giúp, chị gọi điện thoại trước cho em!”
Na Na vào nơi này còn chưa bị bệnh, cho nên cũng sẽ không khám ở bệnh viện, đi đăng ký là sẽ xếp hàng chờ thật lâu, chẳng bằng trực tiếp nhờ Lưu y tá trưởng.
Lưu Mân giúp cô xong, buông điện thoại hỏi: “Cháu em đâu?”
Na Na nhìn gương sửa sang lại quần áo: “Ở văn phòng chờ ạ!”
Lưu Mân “À” một tiếng, lập tức giống như lơ đãng mở miệng nói: “Đúng rồi, em cùng bác sĩ Niếp đi hai ngày không gặp chuyện phiền toái gì chứ?”
Na Na cười cười: “Có thể có chuyện phiền toái gì? Bệnh viện huyện hận không thể đem bác sĩ Niếp tôn lên mà thờ ý a!”
Lưu Mân nhịn không được bát quái nói: “Bác sĩ Niếp tính tình không được tốt lạnh lùng miệng lại quá thối, ai càng nịnh bợ lấy lòng hắn, hắn đối với người đó càng nhiều lời nói ác độc! Bệnh viện huyện những người đó phỏng chừng nhìn sắc mặt hắn không ít a…… Em không phải cũng phải nhìn không ít đi?”
Na Na kinh ngạc nhìn cô: “Chị làm sao biết?”
Lưu Mân bí hiểm cười rộ lên: “Thật đúng là bị chị đoán trúng…… Ủy khuất em, bất quá rốt cuộc em cũng không có ngốc, cũng biết phản kháng……”
Lưu Mân tự nhủ lẩm bẩm, thanh âm rất nhỏ, thế cho nên Na Na không có nghe ra, cười giải thích nói: “Em cũng không có tức giận…… Bác sĩ Niếp cũng như vậy, miệng không buông tha người, nhưng là tâm không xấu, thói quen mà thôi, em sẽ không để ý!”
Lưu y tá trưởng nhíu nhíu mày, quả nhiên không thể cùng Na Na uyển chuyển mà nói chuyện, thật sẽ hạ thấp trí thông minh của bản thân mình như của cô ấy.
Lưu Mân thở dài, trực tiếp hỏi: “Bác sĩ Niếp trên cằm có vết thương là vì sao?”
Ngày hôm qua cô sắp tan tầm về nhà, chỉ thấy Niếp Duy Bình mang theo túi đi tới, trên cằm hồng hồng, nhìn kĩ thì thấy hóa ra là dấu răng thật sâu.
Lưu Mân lúc ấy liền chấn kinh rồi!
Ai lại chán sống như vậy, cư nhiên dám cắn bác sĩ Niếp?
Còn cắn đến vậy?!
Lưu Mân kinh ngạc trừng mắt nhìn hai dấu răng kia, ở bên cạnh Niếp Duy Bình nói bóng nói gió, nhưng mà cái mồm hắn không chỉ độc, mà còn thực kín, cưỡng bức, dụ dỗ, truy vấn nửa ngày cũng không lộ ra một chữ!
Lưu Mân tò mò muốn chết, tâm tình khó nhịn cơ hồ một đêm không thể ngủ, hôm nay vừa thấy Na Na liền khẩn cấp muốn tám chuyện bát quái.
Na Na nghĩ đến trên cằm Niếp Duy Bình bị thương, không tự giác nghĩ đến hai người ngủ chung một giường cả đêm, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, lúng ta lúng túng không biết nói cái gì cho phải.
“Chuyện kia…… Y tá trưởng, bác sĩ Niếp nói như thế nào ?”
Lưu Mân vốn khôn khéo, ngay cả Niếp Duy Bình đều phải nhường nhịn cô ba phần, vừa thấy cô gái nhỏ ánh mắt trốn tránh do dự, liền đoán ra vấn đề!
Lưu Mân hiền lành mỉm cười, lôi kéo cô ngồi ở bên người thân thiết nói: “Tiểu Bình cái gì cũng không chịu nói…… Bất quá chị cũng có thể đoán được! Đàn ông trẻ tuổi thôi mà,