Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326555

Bình chọn: 9.5.00/10/655 lượt.

hông quan tâm! Cái răng này đến mười tuổi mới có thể thay, hiện tại phải làm trị liệu!”

Na Na mang không ngừng hỏi: “Trị liệu như thế nào?”

Bác sĩ Triệu thản nhiên nói: “Tiêm thuốc tê sau đó hàn!”

Na Viễn vừa nghe muốn tiêmh thuốc tê, sợ hãi ngồi xuống, trừng mắt đen lúng liếng hỏi: “tiêm thuốc tê có đau không?”

Ngụy Triết trấn an sờ sờ đầu bé, cười nói: “Không đau, chú trước kia cũng tiêm qua, còn nhổ cả răng a! Vị này bác sĩ kỹ thuật tốt lắm, tuyệt không đau!”

Na Viễn bất an tội nghiệp nhìn Na Na: “Cô, có thể không tiêm được không?”

Na Na mặt nghiêm túc nói: “Không thể! Tiểu Viễn ngoan, trị về sau sẽ không đau a, nghe lời!”

Bác sĩ Triệu thuốc rút thuốc tê, nói với Ngụy Triết: “Cháu giữa bé, đừng để cho bé lộn xộn!”

Ngụy Triết gật gật đầu, giữ chặt tay tiểu Viễn.

Na Na phối hợp đứng ở một bên giữ chặt đầu tiểu Viễn.

Bác sĩ Triệu thuần thục tiêm một mũi, bạn nhỏ Na Viễn nhất thời khóc kêu ra tiếng.

Bác sĩ Triệu đã gặp nhiều đứa bé khóc nháo, sắc mặt không thay đổi, thao tác dụng cụ nhanh chóng, rất nhanh liền rửa sạch hoàn toàn chiếc răng sâu.

Cũng may Na Viễn tuy rằng khóc không ngừng, nhưng coi như phối hợp, há to miệng tùy ý bác sĩ thao tác.

Ngụy Triết lấy khăn mặt xoa xoa nước mặt trên mặt tiểu Viễn: “Tốt lắm tốt lắm, đã sắp xong, về sau sẽ không đau…… Tiểu Viễn là con trai, cần dũng cảm!”

Na Na đau lòng đến đòi mạng, cảm kích đối với Ngụy Triết cười cười, nếu không có hắn ở đây, cô một người thực khó đối phó.

Na Viễn vẫn là thực sĩ diện, chỉ khụt khịt, chậm rãi ngưng nước mắt.

Bác sĩ Triệu rất nhanh xử lý xong, tháo xuống bao tay dặn dò nói: “Trở về đừng nhai bên phải, một tuần sau lại đây tái khám!”

Na Na gật gật đầu, cảm kích hỏi: “Tôi sẽ nhớ, bác sĩ trực tiếp kê đơn, tôi sẽ xuống dưới nộp phí!”

Bác sĩ Triệu cười rộ lên: “Ai, nộp phí làm gì, người một nhà khách khí cái gì!”

Na Na không biết hắn nói người một nhà là hiểu lầm cô cùng Ngụy Triết có quan hệ, vẫn là nghĩ bởi vì cô là hộ lý cùng viện, nhất thời đến không biết nói cái gì cho phải.

Ngụy Triết ôm lấy tiểu Viễn đi tới, lơ đễnh cười nói: “Chú Triệu đều nói như vậy, Na Na cô cũng đừng cùng chú khách khí !”

Na Na gật gật đầu, trực tiếp nghe theo hắn nói: “Vậy cám ơn chú Triệu!”

Ngụy Triết phì một tiếng cười đi ra, cười không ngừng làm Na Na mặt đỏ lên.

“Được rồi được rồi!” Bác sĩ Triệu không khách khí đuổi người,“Đến nơi khác mà tâm sự, ta còn có rất nhiều bệnh nhân đâu!”

Na Na lại cảm kích một phen, đỏ mặt vội vàng rời đi.

Tiểu Viễn ở trong lòng Ngụy Triết, vươn tay huơ huơ: “ông bác sĩ gặp lại!”

Ngụy Triết ôm hắn không nhanh không chậm theo phía sau Na Na, thấy lỗ tai cô phiếm hồng, ý cười càng nồng.

Na Na xấu hổ ảo não trừng mắt nhìn hắn một cái: “Anh như thế nào cũng không cùng bác sĩ Triệu giải thích?”

Ngụy Triết lộ ra biểu tình vô tội đến cực điểm: “Tôi cũng vì muốn tốt cho hai người, như vậy chú Triệu không phải càng thêm tận tâm !”

Na Na không nói được lởi phản bác, hồ nghi nhìn nhìn hắn nói: “Hôm nay phiền toái cho anh , tôi còn muốn về ngoại khoa một chuyến……”

Ngụy Triết nghe xong, ôm tiểu Viễn ra bên ngoài khoa: “Tôi đưa hai người đi!”

Na Na muốn cự tuyệt nhưng chỉ đành phải đi theo hắn.

Đến cửa thang máy, Na Na nói cái gì cũng không làm cho hắn thay đổi, cảm kích nói: “Tôi mang tiểu Viễn đi lên là đến nơi, đã phiền toái anh rất nhiều…… Cám ơn anh!”

Ngụy Triết buông Na Viễn, thuận tay giúp bé sửa lại quần áo, không cho là đúng cười nói: “Không có gì, về sau có việc cứ việc tìm tôi, đừng khách khí!”

Na Na kéo tiểu Viễn vào thang máy, cảm kích cười cười: “Anh có cần tôi hỗ trợ cũng có thể tìm tôi!”

Tiểu Viễn răng nanh đã không đau , lại khôi phục tinh thần, huơ tay nhỏ bé nói: “Cám ơn chú, chú gặp lại sau!”

Na Na trở lại tầng mười bảy, đã nhanh đến giữa trưa, căn tin nhân viên công tác đều phụ giúp đưa cơm.

Na Na cho tiểu Viễn tới trước văn phòng chờ, mình đi phòng trực ban cầm cà mèn mua cơm.

Tiểu Viễn nghe lời vào văn phòng, mới phát hiện trong phòng nhiều ra thêm một người, mặc quần áo màu xanh kì quái, mặt lạnh như băng ngồi sau bàn nhìn mình.

Na Viễn bị tầm mắt hắn lạnh như băng đảo qua, nhất thời sợ hãi rụt lui, cố lấy dũng khí nhỏ giọng nói: “chú bác sĩ tốt!”

Niếp Duy Bình mới từ phòng giải phẫu đi ra, trên người quần áo cũng chưa đổi, nhìn chằm chằm một nhóc con đột nhiên xuất hiện, thấy thế nào cũng cảm thấy quen mặt.

Niếp Duy Bình chậm rãi nhăn lại mi, đạm thanh hỏi: “Cháu là con nhà ai?”

Na Viễn có điểm sợ hắn, thành thành thật thật đứng ở tại chỗ trả lời: “Cháu gọi là Na Viễn.”

“Kia?”

Niếp Duy Bình chậm rãi nhấm nuốt cái tên này, chỉ cảm thấy trong lòng đột nhiên chấn động, nuốt xuống toàn bộ thông tin con thỏ nhỏ đột nhiên có một nhocs con ở bên ngoài, hắn cảm thấy ngực âm ỉ đau.

Quả nhiên, cảm thấy hai người mặt mày xác thực có vài phần tương tự.

Niếp Duy Bình thanh âm thản nhiên : “Cháu là con của Na Na, như thế nào cháu lại đến đây, ba mẹ cháu đâu?”

Na Viễn trừng mắt nhìn, sinh khí mở miệng: “Chú à, cháu không phải là con của cô nhỏ, đó là cô nhỏ của cháu……”

Niếp Duy Bình độ