tử Lam đã chen vào giữa và đẩy C.K ra..
ko khó hiểu lắm, DJ là bạn thân của anh.
"Hãy thôi cái trò trẻ con này đi!"
Lẽ ra...
Anh ko nên nói câu đó lúc này,
nó chỉ làm cho My Bodyguard nổi điên lên thôi. *_* Tôi biết hắn...
và quả nhiên, 5 ngón tay của C.K nắm chặt,
gân xanh nổi rõ mồn một, hắn bắt đầu giơ nắm đấm lên...
Omgosh...
Đánh Hoàng tử của tôi ư? KHÔNGGG!!!
Hoàn toàn thiếu suy nghĩ... tôi lập tức nhào ra trước mặt hắn,
che ngang anh Lam, sau là gã DJ..
"KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH HOÀNG TỬ!!!"
O_O ..O_*.. O_o.. 0__0.. O^O
Năm cặp mắt nhìn tôi.
C�'n tôi thì nhìn xuống đất. TT__TT
ko còn gì tồi tệ hơn... ,
ước gì... có cái lỗ để chui xuống và ngủ luôn dưới đó!!
Khi thức dậy, thì mọi chuyện vẫn là 1 giấc mơ..
tôi vừa nói gì... quan trọng ko phải là việc tôi đã đứng ra bảo vệ anh,
cũng ko phải việc tôi đã hét bằng cái giọng tần số cao..
mà là... 2 chữ cuối cùng...
"G... ì..? H... Hòang..tử?? you vừa bảo... đấy là... Hoàng.tử?"
Xin lỗi, tôi ko thể miêu tả thái độ hay nét mặt của mọi người,
vì bây giờ, tôi đang dán mắt xuống sân đất..
tôi chỉ nghe giọng nghèn nghẹn chua chát của C.K..
hỏi tôi như thế. Tôi làm sao có thể trả lời hắn!
"... .T__T"
Tôi nhìn thấy chân của C.K lùi lại vài bước,
rồi quay đi, biến mất..
và tôi ngẩng lên khi nghe tiếng của Diệu..
"Khoan... Kiệt!... Kiệt đâu có xe..chờ đã!"
Mai níu Diệu lại nhưng nó bất cần,
đuổi ngay theo cái dáng của hắn đang đi nhanh đằng xa..
"Em... vừa gọi anh là.."
Tôi lập tức cúi gầm mặt và nhìn cái sân tiếp tục..
anh đừng hỏi gì cả... please..
Mai ơi... help me..
"Ah... nó hay đặt tên tùm lum thế nên buột miệng vậy đó. Nó hay gọi em là công chúa!^-^!"
Oh... my best friend.
Nhỏ Mai đã kịp cứu vớt linh hồn tôi ngay khi tôi sắp tan ra vì xấu hổ,
Yeah... bà là Công chúa!!
"Thế à?... thú vị nhỉ..um..Đi thôi.."
Tôi vẫn cúi mặt ko dám ngước lên, lủi lủi đi trước.
Nghe giọng, tôi đoán là anh cũng đã rất bối rối...
ko bối rối sao được khi tự nhiên có 1 con nhỏ nào đó vừa mới quen 1 tuần,
gọi mình là Hoàng tử như thế!! ackk!!
::Bãi xe::
"Bà làm sao thế hả? Sao lại kêu anh tui thế??"
"Đừng hỏi mà... "
"Oh..okay..Nhưng bà hãy ngẩng mặt lên đi. Có gì mà phải cúi gầm mãi thế kia"
Yah... phải rồi. Mai đã giải thích..
cho dù, lý do đó nghe ko xuôi tai chút nào.
và dẫu là anh có tin hay ko, thì việc gọi 1 người như thế đâu có tội tình gì. -__-
Tôi từ từ ngước mặt lên, và bất chợt bắt gặp..
ánh mắt của DJ đang nhìn tôi!! Opps!
Gã quay nhanh đi vờ như ko bận tâm... nhưng rõ ràng,
tôi thấy anh ta nhìn tôi!! Why??? Bộ có gì đáng xem lắm sao! ><
"Làm sao đây... Diệu đã về, Phong cũng về... "
Mai nói khi anh Lam đã lấy xe ra và đậu sát xe của DJ, nhìn chúng tôi
nó cắn móng tay 1 lúc rồi mỉm cười bảo.
"Anh ba chở Giang nhé, em sẽ ngồi xe anh Huấn."
Điên à??
Sau chuyện vừa xảy ra, nó tưởng tôi còn đủ mặt mũi để mà nhìn Hoàng tử?
chứ đừng nói là ngồi cùng xe với anh...
Nó tưởng tui sẽ thầm cảm ơn vì lời đề nghị của nó chắc??
Dù ko giận Mai, nhưng tôi cũng ko thể chấp nhận cái ý kiến của nó lúc này.
Arghhh!! còn Diệu nữa, nó chỉ biết có C.K, C.K, Kiệt, Kiệt...
đành đoạn bỏ về và để tui bơ vơ thế này đây!
Họ sẽ ko để tôi đi xe ôm...
Ko còn cách nào khác,
khi mà tất cả con đường đều đau khổ, thì phải chọn con đường ít đau khổ nhất.
"Ko. Em sẽ theo xe anh Huấn"
Khi nói 2 chữ "anh Huấn", tôi thấy sao mà khó khăn, ack ack..
nhỏ Mai thì trân trối nhìn tôi... Nó ko hiểu hay sao chứ!!
"Thế cũng được."
Cả Hoàng tử Lam và Cướp biển Huấn đều đáp đồng lọat. O_*
Sau khi đột ngột rẽ phải ở ngã tư khiến công chúa Mai và Hoàng tử Lam đều gọi í ới,
Gã DJ chở theo 1 con ếch chỉ biết cúi gầm mặt...
đến cái địa chỉ trên lòng bàn tay nó..
... ... ... ...
"Ngồi đây giữ xe, tôi sẽ ra ngay"
Gã chỉ nói mà ko chờ xem tôi có đồng ý hay ko -__-
Là đi thẳng vào cái tiệm nhạc cụ ko lớn lắm..
... ... ... ...
Một người đội nón có chữ C.K đi ngang...
C.K... 1 nhãn hiệu thời trang nổi tiếng.
Tôi bỗng nhớ tới Bodyguard... Hắn... thật kỳ lạ.
Tại sao bảo tôi là bạn gái hắn? >< tại sao lại nổi điên lên?
tại sao thẫn thờ bỏ đi như thế khi tôi vô tình gọi anh Lam là Hoàng tử..?
Việc đó... chỉ có tôi mới đáng xấu hổ và phải là người bỏ đi mới đúng.
Tại sao... ?
Gã DJ bước ra sau 10 phút vào tiệm..
Tay anh ta cầm 1 vật gì đó nhỏ cho vào túi quần short lửng.
"Ok, tôi sẽ đưa cô em về. Nhà ở đâu?"
"yeah! Hẻm 475 Nguyễn Kiệm"
Cuối cùng, tôi cũng được về nhà... �"i đói bụng quá ! +__+
DJ ko phiền phức như C.K...khi mà tôi đã hết giá trị lợi dụng,
Anh ta chỉ việc đem tôi trả về vị trí cũ.
... ... ... ...
Cũng như khi nãy trên đường đi,
DJ ko hề hỏi hay nói bất cứ điều gì về câu thét có chữ Hoàng tử của tôi TT__TT,
có lẽ đó là điều tốt đẹp duy nhất về gã.
"Cảm ơn anh. Bye"
"Cửa khoá rồi."
"Hả?????"
Tôi nhìn nhanh lên cửa khi vừa bước xuống xe,
Cái ống khoá trước cửa như muốn chọc tức tôi...
Dì Út đã bảo rằng dì sẽ đi đâu đó... ôi trời... .
Tôi đã quên mang theo chìa khóa!! Đó là điều tệ hại tôi vừa nhận ra.
Ban s