Bạch Mã Hoàng Tử

Bạch Mã Hoàng Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323224

Bình chọn: 8.00/10/322 lượt.

. đó là... "

Ko thèm nghe anh phục vụ nói hết câu, ông ta sờ vào má tôi! ARGH!

Tôi hất cánh tay ghê tởm đó ra và đứng dậy..

�"ng ta cười nham nhở và tiếp tục trò quỉ quái..cứ giơ tay ra như muốn nựng tôi!

Anh phục vụ vội chạy tới để can..nhưng có vẻ anh ấy chẳng làm được gì.

"Đã tới đây mà còn bày đặt... nào, anh nựng cái sẽ boa cho!"

"Tránh ra!" ><

Tôi cố đẩy ông ta ra, bằng cả sức lực..

"Làm gì thế?"

Tiếng của DJ Huấn. Lúc này, tôi thực sự mừng rỡ khi nhìn thấy anh.

�"ng bặm trợn quay phắt lại, còn DJ thì đã tới bên cạnh tôi.

"Trực Huấn? Là mày à? Trước giờ tao và mày ko đụng chạm nhau nhé."

"Phải. Nhưng ông đang đụng đến cô gái của tôi"

Huh?? Cô gái của anh?? Lại thêm trò gì nữa đây?

Tôi đâu phải là đồ vật mà ai muốn nhận là của mình cũng được?? ><

"Oh... thế àh, thế thì đã lỡ đụng rồi, cho tao luôn nhé"

�"ng bặm trợn hất mặt với gã thanh niên xăm mình,

tức thì gã ấy lao tới tóm lấy tôi bằng 1 vòng tay kẹp cổ..

Cứu!!!!!

[Huỵch'>

Một quả đấm của DJ nhanh như cắt thụi ngay vào mặt người đang giữ tôi,

khiến anh ta loạng choạng ngã ra sàn..

anh phục vụ và vài người trong quán cố gằng nài nỉ lẫn can thiệp, nhưng vô ích.

trận đánh đã diễn ra. Còn tôi thì sợ hãi đứng nép vào góc và cầu nguyện..

�"i trời ơi... tôi đã ko thích đến đây cơ mà.huhu...

Dù 1 chọi 2, nhưng người bầm dập là gã xăm mình, còn ông bặm trợn thì xịt máu mũi,

Tôi thầm nghĩ nếu mà sáng này C.K và anh ta đánh nhau,

chắc chắn C.K sẽ chịu trận! cũng may..

Bàn ghế ngã ngổn ngang...

Hai người kia sau trận đánh thất bại đành kéo ra khỏi quán,

Kèm với lời đe dọa sẽ tìm Trực Huấn tính sổ..

Trực Huấn? Cái tên khá lạ... nghĩa là gì nhỉ?

... ... ... .

"Cái lão ấy cứ vài bữa lại đến kiếm chuyện với bọn em!"

"Tìm tay bảo kê nào đi."

"Dạ... em biết rồi, anh Huấn"

Giờ thì tôi hiểu cái cúi chào khúm núm của anh phục vụ lẫn cái vẻ sờ sợ của chị kia.

Và hiểu cả nét lạnh lùng ngạo mạn toát ra từ anh ta.. Hình như, DJ chẳng sợ bất cứ điều gì.

... ...

Anh phủi tay và đỡ mấy chiếc ghế xếp lại,

Tôi cũng ra phụ... . Hic hic... việc này, có phần là do tôi?

DJ bỗng nhăn mặt và ôm cổ tay phải của mình..có vẻ anh đang đau.

"Ấy chết, anh Huấn... chảy máu kìa!"

Chị ban nãy la lên rồi vội chạy ra sau,

... và chốc lát trở vào với 1 cuộn băng nhỏ,

chị kéo DJ ngồi xuống ghế và xông xáo dùng bông gòn định giúp anh băng bó..

nhưng DJ gạt tay chị ta ra, và cố tự xoay sở.

"Anh có làm được ko?"

"Nếu ko được, em sẽ giúp tôi?"

"... yeah.."

DJ ngừng lại chìa cuộn băng cho tôi,

Tôi cầm lấy và ngồi xuống trong ánh nhìn xẹt lửa của chị mát mẻ.

Xin lỗi... nhưng anh ấy có vẻ ko thích chị.. TT__TT

Cổ tay anh ta bị đỏ thẫm, và rỉ máu... có lẽ do bị ghế đập trúng..

"Anh thử cử động xem?"

DJ làm theo lời tôi, lắc lắc cổ tay... và ..

"Ahh..!"

"Đau à? Ôi... có khi anh ko chỉ bị chảy máu..nó bong gân luôn rồi -_-"

"... chắc là ko.. mai sẽ khỏi"

"Anh còn bị đau ở đâu nữa?"

"... ... Về!"

O_o -__- okay, về...

DJ giơ tay chào mọi người trong quán rồi ra đẩy cửa chờ tôi,

Tôi cũng định theo sau, nhưng sực nhớ tới chiếc kèn vẫn còn ở trên bàn..

Lúc nãy do trận đánh nhau nó đã bị rơi đâu đó.

Chiếc kèn... tôi quỳ xuống mò mẫm...

Đâu rồi nhỉ... mất thì uổng quá. Đồ hiếm mà. Và vì nó mà đã xảy ra nhiều chuyện!! ><

"Em làm gì vậy?"

"Chiếc kèn, nó đâu rồi?"

"Em tìm nó à? Hãy đứng dậy đi. Tôi đang giữ đây"

Trời ạh, sao ko nói sớm???

Tôi bực bội đứng lên và đi ra ngoài...

"Cầm lấy."

"Gì vậy? Sao đưa cho em?"

"Nó là của em. Hãy tập thổi cho tốt."

"Ko... em ko thổi được.. anh cứ giữ.."

"Tôi đã bảo em cầm lấy!"

Argh. Tôi sợ, okay. cầm thì cầm. -__-

Chú giữ xe dắt chiếc Suzuki của gã ra,

Tôi vẫn đứng đó cầm chiếc kèn ngắm nghía..nó đẹp thật...

Bỗng, 1 chiếc chìa khóa xe thảy vào tay tôi, nằm đè lên chiếc kèn.

"Huh? Gì nữa?"

"Hãy cầm lái, chở tôi."

"CÁI GÌ???"

"Tôi cũng ko muốn phải ngồi sau để 1 con bé chở đâu. Nhưng tay phải tôi ko ổn, nào, lên xe đi"

-___-

"Em ko biết chạy."

"Hử?? Ko biết?"

"Yah... ko biết."

Đi taxi thôi, hoặc là xe buýt... chỗ này anh quen kia mà, cứ gửi xe lại.

Chúng ta đón xe buýt nhé..^-^

Tôi định mở miệng đề nghị, thì đã bị ngăn lại,

Gã đẩy nhẹ tôi về phía chiếc xe..

"Lên đi, tôi sẽ ngồi sau dạy em"

"KH�"NG!"

"Em có nghe tôi nói ko hả??... ."

"Không. Anh có thể ép em làm nhiều việc... trừ việc này... em ko thể!"

"Ko có gì là ko biết hay ko thể. Hãy cho chìa khóa vào ổ đi!"

... ...

Đừng ép tôi... đừng bắt tôi phải nhớ lại chuyện ấy...

Máu... và đứa bé chưa tượng hình..

Ko... ko... thật khủng khiếp... tôi ghét... ghét...

"Tại sao ko làm được chuyện cỏn con này... "

Tôi ko biết gã đang muốn nói gì..

Tôi bắt đầu nấc... và khóc.

khóc tức tưởi... ngồi xuống và tiếp tục khóc,

nỗi ám ảnh, sợ hãi, xấu hổ, bất lực và chán chường cho 1 ngày tồi tệ..

nước mắt cứ thế mà tuôn ra.

"Tại sao... tại sao lại ép em? tại sao đối với em như thế? tại sao?... hức hức... "

"Ơ..hơ... em..??"

"em ghét chạy xe máy!! EM GHÉT!!"

"Ok... tôi hiểu, đừng khóc... em đang hành hạ tôi với những giọt


Ring ring