nk.. I love you.'>
Tôi........
Ko thể nói được gì hơn là chìm ngập trong lời bài hát..
với 1 tâm trạng ngổn ngang và xao động.
Hình như... tôi là... that crying girl??
Tôi có cảm giác, như DJ đang... nói với tôi?? O___o
Argh.. tôi hẳn là điên rồi.
Nhưng..C.K có nói..DJ thích tôi? Và còn.. tình huống trong bài hát,
sao mà giống cái hôm... tôi khóc tơi bời trước quán bar quá... *___*
"hay ko, Giang?"
"HUH?? Yah... Hay.."
"Anh thích bài này. Có vẻ Huấn nó đã nhập tâm vào nó nhiều hơn cả những bài trước."
"Bài này mới viết hả anh?"
"uh..mới... "
[I love you like crazy... I love you like... '>
Ack!! My C.K.
Tôi muốn độn thổ khi tiếng chuông điện thoại réo trước mặt anh Lam,
khiến lời anh bị cắt ngang và mắt anh mở to nhìn tôi rồi chiếc điện thoại..
OMG... thật ngượng quá đi!
"Alo??"
"Tôi và đội quân Al-Queda đang ở trước cổng!! Nếu you ko ra sau 5 phút, thì you biết chuyện gì rồi đấy!"
"Arghh... đừng có trẻ con thế... "
"Đồng hồ đang đếm ngược... Đừng nói với tôi là you đang ở cạnh thằng Hoàng tử!!!"
"Thằng gì chứ?? Anh ấy lớn hơn... "
Hắn đã cúp máy. Lại cúp máy khi tôi còn chưa nói xong! >_<
Anh Lam vẫn chờ đợi tôi kết thúc cuộc nói chuyện và nghiêng đầu vẻ thắc mắc..
"Chuyện gì vậy?"
"Em..phải về rồi... "
"Oh.. thế à? Okay... Để anh tiễn em.."
"�"i..ko...ko thể được... "
"Huh? Sao ko đựơc??"
Nếu anh muốn bình an vô sự, thì đừng tiễn em..hic hic..
thật khổ thân tôi... biết nói làm sao... chẳng lẽ bảo có 1 tên con cháu Bin Laden đang đứng ngoài kia..
và hắn là bạn trai tôi à??
T____T
"Em ko muốn phiền anh... Anh cứ ở đây ạ... Em tự về được rồi.. Có bạn em rước."
"Oh... anh hiểu rồi ^-^"
"Cảm ơn anh."
"Hy vọng em vẫn có thể làm ở Kana Studio. Anh luôn welcome em. Nhưng anh ko thể can thiệp được việc của phòng Design... "
"Em hiểu... "
Anh Lam đưa tôi ra cầu thang rồi quay trở vào,
sau khi vẫy tay chào và nở 1 nụ cười hiền hoà.
Yeah... anh là Đại sứ hoà bình.. còn Bodyguard của tôi.. là Phần tử khủng bố. =___=
Ko hiểu sao tôi lại đi yêu hắn cơ đấy!! Như tôi dự đoán, mặt của C.K lại như sắp giết người đến nơi,
với 2 lỗ tai đỏ bừng... -__- và còn, có lẽ hắn đã vò đầu bực bội cả chục lần,
khiến cái "hairstyle tổ quạ" đã bù xù còn bù xù hơn.
"You..um..you..!!!"
Hắn cứ cà lăm như gà mắc tóc. Hắn muốn hỏi cái gì chứ?
Và rồi, hắn... ko hỏi gì cả, bảo tôi lên xe.
Cái tên bạn trai này... chả hiểu nổi.
"Muốn hỏi gì? Sao ko nói?"
"Ko muốn."
"bực mình à? Bực mình vì cái gì cơ chứ?? Đợi lâu hả?"
"Uh."
"Chờ đợi bạn gái có chút xíu mà đã cáu rồi. Tệ thật... Có biết trong phim, mấy anh chàng nam chính có chờ người yêu cả ngày cũng ko ca thán gì... "
"Khác nhau. Tôi có thể chờ you cả ngày... nhưng ko thể chịu nổi khi nghĩ..you đang ở cùng với TÊN Đ�"! ><"
Hắn lớn tiếng khiến mấy người chạy gần nhìn sang chúng tôi tò mò..
tôi phải vỗ nhẹ lưng hắn..
"Thôi mà.. Tôi ko thích anh ấy, only you, okay??"
"Really??"
"Uh!!"
Chỉ khi đó, hắn mới thôi cau có... thiệt là mệt..
sao hắn ko ném chuyện hôm ở sân bóng rổ đi dùm chứ??
Người gì mà nhỏ mọn quá..
"Lần sau, đừng nổi ghen 1 cách con nít như thế. Phải tin tôi chứ."
"... ... "
Có vẻ tôi nói đúng nên hắn im thinh thít, và lảng sang chuyện khác.
<__< khôn thật.
"You sẽ ko làm ở đó nữa chứ?"
"Ừa.. có lẽ.."
"Ko phải có lẽ... mà là chắc chắn đi"
"Sao vậy?"
"Tôi ko thích."
"Mới vừa nói xong!! >< tại sao ko tin tôi??"
"Tôi tin you, nhưng ko tin tên... "
"Anh Lam ko thích tôi đâu. Ẳnh có người yêu rồi."
"Tôi nói, tên ria mép ấy."
"Huh... "
... ... ..
DJ à?
Bài hát ban nãy lại văng vẳng bên tai tôi..
'Crying girl... I think I love you... '
Ahhh... thôi nào... . đừng nghĩ vớ vẩn nữa...
Chắc chỉ là cảm hứng sáng tác của gã thôi.
"Hứa với tôi đừng làm ở đó nữa."
"... yah..ok.."
"Thanks"
"Nhưng you cũng phải hứa, dù có chuyện gì thì cũng tin tôi và ko có nổi máu khủng bố lên, okay?"
"... ... ... "
"Nếu ko hứa, tôi cũng sẽ ko hứa luôn!"
"Okay, tôi hứa."
Hắn buông 1 tay cầm lái đưa ra phía sau để móc ngoéo với tôi,
và như thế có nghĩa là, cho dù anh Tiến có gọi tôi trở lại,
tôi cũng ko thể làm ở Kana Studio nữa..
Vì lời hứa đã được đóng dấu.
"nếu 1 trong 2 lời hứa bị vi phạm thì cái còn lại cũng vô hiệu lực."
Hắn gật đầu và tôi thì thở dài.
Tạm biệt Hoàng tử của em... tạm biệt DJ Solo... dù tôi rất muốn gặp anh...
chẳng biết để làm gì... nhưng... tôi nhớ cái vẻ lạnh lanh đó.
Argh... Sorry.. ko nên..ko nên.
Quên đi!! +___+
... ... ... ... ... ...
Quả thực anh Tiến là 1 người thoải mái, anh đã ko chấp nhất gì,
sau ngày tôi gửi lá đơn cho anh,
anh đã gọi điện bảo tôi cứ đi làm lại, dù sao chỗ ấy vẫn còn để trống.
Nhưng... vì đã hứa với C.K, tôi đành từ chối với lý do có việc riêng.
Hik hik.
::Shop CD::
Nhỏ Mai kéo tôi đi mua đĩa nhạc của F4, vì nghe nói vừa có Vol mới gì đó
nó là 1 fan cuồng nhiệt của Vic Chow.. -__-
tôi đã định ko đi nhưng nghe nó nói có Diệu nữa,
dù sao... thì tình bạn của tôi và Diệu cũng ko thể kết thúc đáng tiếc.
Tôi tranh thủ gọi Diệu khi nhỏ Mai đang mê mẩn với đám đỉa