tôi đang ôm cổ tay đau đến chảy nước mắt,
Một vẻ hối hận lộ rõ trong ánh mắt hắn, nhưng đã quá muộn.
"You... sorry, tôi... ko cố ý.. có sao ko?"
"You đi về đi!!"
Tôi gượng đứng lên và đẩy hắn ra bên ngoài,
rồi đóng sập cánh cửa lại, còn mình thì vẫn đứng bên trong.
Hắn... thật quá đáng.
-_________-
... ... ... ...
Tôi đứng sau cánh cửa trong vài phút bất động.
Lòng tôi vỡ vụn và tức tối, hờn giận... và cả xót xa nữa.
"Mở cửa ra đi em. Cậu ấy vẫn còn ngoài đó?"
Anh Lam bước tới sau lưng tôi, nói nhỏ và rồi lách người ra mở chốt cửa.
vâng, tôi cũng hy vọng là hắn còn ở đó.
nhưng... ko có ai ngoài cửa cả. Hắn đã đi rồi.
... .vậy là... hắn ko thể chờ, dù chỉ mới vài phút?
"Anh xin lỗi.. vì anh mà... "
"Kệ hắn, ko sao đâu... em xin lỗi anh mới phải."
Tôi vừa bước ra ngoài định về thì cánh tay phải đau khiến tôi nhăn mặt,
anh Lam ko để tôi đi, anh kéo tôi vào trong... và đóng cửa lại.
... ... ... ...
Anh loay hoay băng 1 dải băng thun ở cổ tay cho tôi,
nhưng đoạn băng nếu ko chặt quá làm tôi đau thì lại quá lỏng..
Anh rõ ràng ko thể làm được rồi...
"Tệ thật! Anh đưa em vào bệnh viện nhé."
"�"i..chỉ có tí xíu, chắc ko gì đâu anh.. em về..khuya rồi."
"Ko được, đợi đó."
Nói rồi anh Lam với tay lấy điện thoại đi vào trong,
chắc gọi ai đó? hay gọi taxi cho tôi?
còn tôi, thật chỉ còn nghĩ tới mỗi C.K... Hắn sai... nhưng, tôi có sai?..
dĩ nhiên, tôi ko sai. -__- tôi chẳng làm gì ko đúng cả.
"Sao anh uống nhiều vậy?Anh có chuyện buồn à?"
"Uh... anh.."
Anh Lam có vẻ e dè và ngập ngừng..
tôi nghĩ có thể chuyện khó nói ra, nên cũng làm thinh mà thôi.
Nhưng anh Lam vẫn nói bằng giọng đều, buồn.
"Anh yêu 1 người... hôm nay, là ngày cô ấy biến mất khỏi cuộc đời anh, như bóng xà phòng, sau 2 năm."
"Yeah.."
"Yêu 1 người thật khổ sở, phải ko?"
"... dạ phải... "
"Cậu ấy yêu em nhiều nên mới thế, Giang à"
"... ... "
Tôi cúi mặt tránh để anh nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình.
Hơn ai hết tôi hiểu điều anh vừa nói chứ,
nhưng C.K... thật làm tôi thất vọng...
"Em uống gì ko, sữa nhé?"
"Okay, cảm ơn anh."
... ... ... ...
[Ping pong'>
Chuông cửa reo.
Anh Lam chạy ra ngoài mở cửa còn tôi vẫn cầm ly sữa của anh vừa pha.
Và...
người mà tôi đã mong gặp mấy hôm nay
bỗng xuất hiện trong lúc tôi chẳng mong chờ gì...
DJ theo sau Hoàng tử với màu áo xanh nhạt - màu anh ta ít khi xài tới.
nhìn tôi.
"�"ng chở cô bé về dùm tôi. tôi có men rượu nên ko đi xe được. Mai ko gọi được, nó ko bắt máy."
Yeah.. tôi cũng có gọi được cho nó đâu..con bạn trời đánh.
-__- nhưng... tại sao lại là DJ?
"Chuyện gì xảy ra? tay cô nàng sao vậy?"
"Àh..ông băng lại dùm tôi luôn.^-^"
Hòang tử cười khì còn DJ thì bước tới trước mặt tôi,
anh ta chỉ nhìn cổ tay tôi rồi tháo đoạn băng anh Lam đã quấn ra,
để băng lại 1 cách nhẹ nhàng... rất khéo léo.
Đường băng đẹp và đều tay lắm.
Anh ta ko nói câu nào với tôi, cho tới khi ra tận thang máy..
và cánh cửa mở ra ở tầng trệt.
Gã ko bước ra mà bảo tôi.
"Tôi ko đưa em về, vì có người chờ em ngoài kia. Tôi ko muốn làm nạn nhân thứ hai."
"HUH??"
Tôi chưa kịp hỏi thêm thì cửa thang máy đã đóng lại,
nạn nhân thứ hai ư? ai chờ tôi? nếu đó ko phải là... C.K?
Yup. chính hắn. -____-
Hắn đang đứng dựa trên chiếc xe Yamaha, nhìn thấy tôi thì hấp tấp chạy tới,
kéo cánh tay tôi..
"You..ko sao chứ..tôi xin lỗi.."
"Biết mình sai rồi à?"
"Uh.. sai..tôi sai.. nhưng ... SAO YOU LẠI Ở NHÀ CỦA TÊN ẤY HẲ?"
"Whew,, coi kìa, vẫn còn lớn tiếng với tôi cơ đấy. tôi đi taxi về đây!"
Tôi ngó lơ quay đi được chừng 3 bước.
thì cái tên bạn trai Bin Laden quái quỉ đó bỗng chạy tới xoay eo tôi lại..
tôi cau mặt định rủa hắn thì..môi tôi bị khóa chặt..bằng... môi hắn!!!!!!!!!!!!!!!
ARGHH!!! MỘT NỤ H�"N Ư?
Tôi cố đẩy hắn ra, nhưng chỉ vài giây, tôi cũng chìm theo cảm giác lâng lâng..
của First Kiss!! arghh... nó..khó cưỡng lại hơn tôi tưởng..TT___TT
chúng tôi cứ đứng như thế súôt 30s... arghhh..
Cả tôi cũng ko biết sao mình có thể...
Hắn kết thúc nụ hôn bằng 1 nụ cười.
Còn tôi, thì mặt còn đỏ hơn cà chua... chắc như ớt.
TT________TT
"You làm cái gì vậy hả??"
"Hôn. Hỏi vớ vẩn!"
Tôi che miệng và quay đi, thật ngượng mà hắn còn nói tỉnh khô thế!!
hắn vẫn giữ chặt eo tôi..
>_<
"First Kiss của tôi đấy, baby"
"Tôi cũng vậy thôi!"
"Khỏi quảng cáo, you thì tôi biết là ngây thơ rrồi"
">< buông tôi ra, người ta đang nhìn kìa!!"
"Kệ họ. chúng ta là tình nhân mà!"
"tôi nổi cáu đấy!"
Ít ra hắn cũng sợ lời đe dọa của tôi,
và lập tức buông ra ngay...
Tôi lẳng lặng leo lên xe.
"Lần này là lần cuối cùng you nổi khùng như thế, ok?"
"Uh..ok..nhưng, tại sao you lại... ở đó.."
"Anh ấy uống say, ko về được."
"You ĐI UỐNG VỚI ANH TA ??"
"Ackk.. lại la toáng lên roài. ko có... tôi chỉ tình cờ.."
"Thật ko?"
Lại "thật ko?" - hắn luôn hỏi tôi câu đó.
Hắn có tin tôi đâu, cho dù tôi đã nói sự thật đấy thôi.
"Nếu ko tin, thì đừng hỏi. tôi ko cần phải giải thích nữa.."
"Ok..tin mà.. ko hiểu sao tôi ko thể kìm nén bản thân khi nhìn thấy you với tên con trai nào khác."
"You x