Hoắc Dương không thể nào tưởng tượng được rốt cuộc khi nuốt những thứ rễ cỏ và
vỏ cây đó, nàng có tâm trạng thế nào, rồi khi chết dưới mũi tên của tướng sĩ
thủ hạ hắn, nàng lại có tâm trạng thế nào.
Nàng từ
bỏ tôn nghiêm, nhưng lại bị hắn điềm nhiên xua đuổi, vì vậy nàng chỉ đành hèn
hạ nhặt lại tự tôn đáng thương để bảo vệ Quân vương, lấy cái chết để thành toàn
cho danh trung nghĩa.
Nàng
không hề cứng miệng đến mức không chịu cầu xin, nàng không kiên cường như vẻ
ngoài, nàng cầu cứu rồi, nhưng lại bị hắn chính tay đẩy xuống vực sâu…
Hoàng
đế nhẹ trầm giọng than: “Hoắc Dương, chúng ta từ nhỏ cùng nhau trưởng thành,
lần này ra Tái ngoại thật hung hiểm vạn phần, người Nhung hung hãn, bây giờ lại
là lúc phương Bắc trời đất băng tuyết phủ đầy, trên chiến trường đao thương
không có mắt… Nữ nhân này đã có cốt nhục của khanh, chi bằng đón về Nghĩa
Phong, nếu có gì ngoài ý muốn… Ta sẽ thay khanh bảo vệ huyết mạch của rường cột
nước nhà, như vậy cũng không uổng tấm ân tình của Hoắc lão tướng quân đối với
ta.”
Hoắc
Dương trầm mặc hồi lâu rồi nói, “Hoàng thượng, Hoắc gia vô hậu rồi.”
Trước
khi ra Tái ngoại, Hoắc Dương lên Trích Tinh lầu, ở đây hắn đã từng thề kiếp này
sẽ bảo vệ Tô Đài bình yên vô sự.
Lúc đó
đang là mùa hạ, ánh sao đầy trời lấp lánh trong mắt Tô Đài, nàng ép hắn đưa
ngón út ra: “Móc ngoéo! Ai nói dối phải uống 100 chén nước Hoàng liên. Nếu
không ta làm quỷ cũng không tha cho chàng!” Hắn chỉ coi như đùa với nàng, bây
giờ nghĩ lại mới phát hiện thì ra lúc đó trong lòng Tô Đài đã tràn ngập bất an.
“Hoắc
Ấp.” Hắn gọi gia thần tùy tùng, “Đun cho ta 100 chén nước Hoàng liên.”
“Tướng
quân.”
“Đậm
một chút, phải thật đắng.” Hắn nuốt lời, đáng chịu trừng phạt.
Hoắc
Dương đi đến bên Trích Tinh lầu, dựa vào cây cột ngắm bầu trời rực rỡ, hắn
thích quan sát thiên tượng, thích lên chỗ cao nhất để nhìn xuống nhân thế phồn
hoa, nhìn giang sơn vạn lý mà hắn hết lòng bảo vệ thì hắn sẽ cảm thấy yên tâm
vô cùng. Nhưng Tô Đài lại nói: “Chỗ cao nhất, phồn hoa nhất cũng không thắng
được cái lạnh.” Lúc trước hắn không cảm thấy chỗ cao sẽ lạnh, nhưng bây giờ
ngoảnh đầu nhìn lại mới phát hiện, thì ra bản thân đã trở nên cô độc như vậy.
Chỗ cao
không thắng nổi cái lạnh, có thể là vì người kề vai với hắn không tìm được nữa
rồi.
Hoắc
Dương huơ tay, đổ chén nước Hoàng liên trong tay vào không trung, hắn nhẹ giọng
thốt lên: “Tô Đài, hôm nay ta chỉ uống 99 chén, nợ ta thiếu nàng, nếu nàng làm
quỷ thì hãy đến tìm ta đi.”
“Ta
đang chờ chàng.”
Dưới
Trích Tinh lầu, trong đêm tối đen như mực, Tô Đài khoát chiếc áo màu xanh đang
đứng dựa vào tường, vị nước Hoàng liên đắng chát lạnh lẽo tản mát trong không
khí, Tô Đài nghe thấy trong thanh âm ồn ào trên chín tầng của Trích Tinh lầu,
có người đang khó chịu nôn ọe, có người đang lo lắng khuyên bảo.
Tô Đài
ôm mặt, chỉ còn lại tiếng than thở đang run rẩy.
Tái
ngoại gió tuyết, người Nhung hung hãn, nhưng Hoắc Dương dụng binh như thần,
muốn ép người Nhung lui đến quan ngoại. Chiến tranh kéo dài nửa tháng, người
Nhung bại trận rút lui mấy trăm dặm, Hoắc Dương thừa thắng truy kích, ý muốn
bắt người Nhung không dám đưa binh xâm phạm nước Vệ nữa.
Chiến
tuyến càng kéo càng dài, khi Hoắc Dương ý thức được đây là kế dụ địch vào sâu
thì đã muộn.
Hoắc
Dương lập tức thống lĩnh ba ngàn Khinh kỵ đột kích quân doanh người Nhung, nào
ngờ chỉ có một quân doanh trống không trong vùng đất trũng đang chờ họ, Hoắc
Dương hạ lệnh lập tức rút lui, nhưng đâu còn kịp nữa, ba vạn đại quân của người
Nhung đã vây chặt lấy Vệ quân.
Vương
tử nước Nhung cao ngạo tự đại, vây khốn được Hoắc Dương nhưng không vội công
kích, hắn đứng trên cao hưng phấn thưởng thức thần sắc ngưng đọng trên mặt Vệ
quân trước nay vốn kiêu dũng: “Hoắc Dương, chiến đấu với ngươi thật là kỳ phùng
địch thủ, hôm nay phải giết ngươi bổn vương cũng thấy đáng tiếc.”
Con Lưu
Nguyệt màu táo đỏ nổi bật trong gió tuyết, Hoắc Dương khoác áo lông màu đen,
thần sắc trầm ổn không hề hoảng hốt: “Vương tử đừng nói vậy, thật là hạ thấp
ngươi mà cũng ô nhục ta.”
Sắc mặt
Vương tử trầm xuống, lạnh lùng cười đáp: “Tướng quân đã nói vậy thì bổn vương
cứ ô nhục ngươi xem thế nào.” Hắn vẫy tay, ba vạn kỵ binh chen nhau tràn xuống,
máu tanh chém giết lập tức bắt đầu, không ai chú ý đến một binh sĩ yếu đuối
trong trang phục nước Nhung trà trộn vào chiến trường.
Bốn
phía đều là âm thanh chém giết, giống như trận chiến cuối cùng lúc bảo vệ nước
Từ lúc trước. Tô Đài chầm chậm tiến lại gần Hoắc Dương, hắn cưỡi trên ngựa, tuy
dễ tìm nhưng lại không dễ cứu. Tô Đài cắn răng, vươn tay giành lấy đại đao của
binh sĩ nước Vệ bên cạnh, dùng sống đao đánh ngất hắn, Tô Đài vừa quay lưng,
đại đao trong tay bay ra cắm thẳng vào bụng Lưu Nguyệt.
Hãn
huyết bảo mã lập tức hí to, vó trước cất lên, đạp chết không ít Nhung binh đang
vây đánh, nhưng vì trọng thương nên con ngựa nhanh chóng hết sức, vó trước của
nó chưa hạ xuống thì một Nhung binh đã liều mạng xông lên chém đứt hai chân nó.
Lưu
Nguyệt lậ