ái trấn nhỏ này, tính cả trong thành
phố, bang nhóm nào chẳng có thế lực của gã, chỗ nào mà chẳng đã lo lót
cho tử tế rồi. Còn nếu thực sự là thiên kim nhà ai thì đã chẳng lưu lạc
một mình ở đây rồi.
Mai Côi lại nói:
- Cha tôi còn lợi hại hơn cả cục trường cục cảnh sát
- Vớ vẩn, thế thì để anh đây cho mày biết thế nào là lợi hại
Một gã ở bên vung tay lên, con nhóc này không dạy dỗ không được, đánh cho thì mới biết ngoan ngoãn nghe lời.
Hắn ta vừa vung tay lên, Hạ Sinh đã sợ
đến mức không dám kêu, lòng nghĩ thôi xong, vốn chỉ định chịu vài đòn
nhưng giờ chọc giận bọn chúng, mình và cô bé kia đều xong đời rồi.
Nhưng Hạ Sinh không ngờ, cô bé này lại
như đã dự đoán được trước rằng người ta muốn động thủ, cô bé di chân,
người né đi mà tránh được bàn tay kia, thuận thế đẩy vai người nọ, đá
một cái vào gã kia. Gã kia tay vung ra không kịp thu về, một tiếng bốp
vang lên, tát thẳng vào mặt gã họ Trần kia
Mọi thứ xảy ra quá nhanh, gã kia sợ hãi
liên mồm xin tha rồi thẹn quá hóa giận, đánh về phía Mai Côi, Mai Côi
sớm đã có chuẩn bị, định liệu trước, nghiêng người qua, tay uốn éo rồi
lại đá mạnh về phía chân sau của hắn ta. Gã kia cạch một tiếng, quỳ rạp
xuống đất
Trải qua một năm huấn luyện, việc đấu võ
với Mai Côi mà nói có rất nhiều tiến bộ, phối hợp với năng lực sẵn có
thì thoải mái mà ứng phó với bọn bâu xâu này. Hạ Sinh ở bên trợn mắt, há hốc miệng. Con bé này thực sự biết võ?
Lão họ Trần kia cũng nhìn ra chuyện không ổn, cô bé này tuyệt đối không phải người bình thường. Ba gã ở bên không đợi lão đại ra lệnh đã xông vào. Mai Côi quyết đoán ra tay, đánh cho
đối phương không đường lui, chỉ chốc lát đã đánh ngã cả ba gã.
- Dừng tay!
Gã họ Trần hét lớn một tiếng, mấy kẻ kia
vội lùi lại đứng sau gã. Lúc này trong tay hắn ta cầm một khẩu súng,
họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào đầu Mai Côi.
Hạ Sinh vốn đang run run lui ra sau Mai
Côi, giờ đã có nữ hiệp bản hiện đại làm chỗ dựa đương nhiên không thể bỏ qua. Nhưng vừa thấy súng rút ra thì lại vội né qua bên cạnh
Mai Côi nhìn súng chẳng nói gì. Gã kia cười nói với Mai Côi:
- Cho dù mày có bản lĩnh thì cũng không thẳng được súng. Lão tử đây mặc kệ mày là ai, chọc giận lão tử
thì không xong đâu
- Súng không có đạn thì dọa dẫm cái gì chứ!
Mai Côi vừa mở miệng thì gã họ Trần đang oai oai kia suýt sặc nước bọt. Quả thực là súng không có đạn. Mai Côi còn nói thêm:
- Dù các người có là xã hội đen
thì cũng chẳng đánh lại được anh tôi. Tôi mặc kệ các người là ai, các
người dám bắt nạt tôi thì anh tôi sẽ cho các người ăn đủ
Cô bé chưa từng hù dọa ai cả, vì thế đành mượn lời của người ta rồi sửa lại chút ít
Gã họ Trần há hốc miệng, gì thế, còn dám nói nhại mình. Gã ta phát cáu:
- Con mẹ mày, anh mày là ai?
- Là tao!
Một giọng nói từ đỉnh đầu truyền xuống.
Mọi người ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một cậu bé trẻ tuổi tuấn tú đang
đứng trên tường mà nhìn bọn họ.
Gã họ Trần kia vừa nhìn thấy tư thế của
Nghiêm Cẩn thì lòng bồn chồn, tay cầm súng có chút run run. Tường cao
như thế trèo lên kiểu gì? Hơn nữa người lớn như vậy mà bọn họ chẳng ai
phát hiện.
Nghiêm Cẩn nhảy xuống rất vững vàng,
thoải mái như bước xuống cầu thang. Gã họ Trần nuốt nuốt nước bọt, cố
gắng trấn tĩnh, cầm súng quơ loạn về phía Mai Côi và Nghiêm Cẩn hét:
- Đừng có lắm lời, không được qua đây, súng của tao không có mắt đâu
Chẳng ai thèm để ý đến hắn ta. Mai Côi
thấy Nghiêm Cẩn thì mắt ửng đò, muốn nhào qua mà lại do dự, nhìn cậu đầy chờ mong. Nghiêm Cẩn trợn mắt:
- Sao thế?
- Anh ơi, em muốn ôm anh một cái nhưng lại không dám
Mai Côi vẫn rất thành thật với Nghiêm
Cẩn. Lòng Nghiêm Cẩn cũng rối bời, cậu nhớ Mai Côi muốn chết, cả một năm lúc nào cũng nóng ruột nóng gan vừa về nhà lại nghe tin dữ từ Mai Côi
mà tim như muốn nổ tung. Kết quả đến khi gặp mặt mà lại không dám ôm cậu lấy một lần. Nghiêm Cẩn vươn tay dỗ:
- Nào, cho em ôm!
Lúc này Mai Côi mới nhào qua:
- Anh ơi, em nhớ anh lắm.
Tay họ Trần bực suýt chết, hai đứa trẻ
chết tiệt này làm cái quỷ gì thế, hù dọa gã ta suýt chết, còn tưởng rằng vừa đến là đã đánh nhau sống mái, kết quả gã ta chuẩn bị sẵn sàng thì
hai đứa nhóc kia lại bắt đầu diễn kịch ngôn tình. Làm cái khỉ gì chứ?
Nghiêm Cẩn vuốt đầu Mai Côi:
- Ôm thì ôm, chút nữa xong việc ở đây, anh phải dạy dỗ em một trận, em không được giả bộ đáng thương nữa.
Hạ Sinh ở bên trợn tròn mắt, thực sự muốn nằm lăn quay ra giả chết luôn cho xong. Cô bé này bị ngớ ngẩn thì thôi
nhưng sao thằng anh mò đến cũng là đứa không bình thường. Mới nhìn thì
tưởng oai phong, cứ ngỡ là được cứu nhưng ai ngờ đúng là người nhà với
con bé ngốc kia, không nhìn thấy họng súng tối om chĩa vào thì thôi mà
vẫn còn tâm tình đứng đó liếc mắt đưa tình?
Mắt thấy gã họ Trần kia đang giận dữ, Hạ
Sinh lại càng rụt lui vào góc tường. Nghiêm Cẩn trấn an Mai Côi xong thì mới quay mặt nhìn gã ta mà nói:
- Nói xem mày muốn chết thế nào?
- Cút đi, chết mẹ mày ấy, tao…
Hắn ta chưa nói xong thì mắt đã hoa lên,
một tiếng bốp thật lớn, miệng của hắn ta bị vả mạnh đến tóe máu, ră