Snack's 1967
Bạn Gái Cũ Của Tổng Giám Đốc

Bạn Gái Cũ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322673

Bình chọn: 7.5.00/10/267 lượt.

muốn tìm bạn trai rất khó.” Đỗ Ôn Nhu đem lời của bạn trai mình nói lại một chữ không thiếu.

“ Mình cũng không có nói muốn tìm a.” Ái Tĩnh hơi thở yếu ớt hưởng ứng.

Riêng một Hạ Phong đã để cho cô khổ sở nhiều năm như vậy, cô làm sao chịu đựng được trêu đùa của đàn ông đây? Ai. . . . . . Coi như xong đi.

“Dù gì giá trị con người lão công tương lai của ba người chúng mình cũng không tệ, cho dù cậu đối với hôn nhân không có hứng thú, nhưng tối thiểu cũng có thể giúp cậu chọn cái thật tốt, cậu du sao cũng là gả lần đầu chứ?” Đỗ Ôn Nhu nghĩa khí mười phần khích lệ bạn tốt tích cực phấn chấn lại.

Mấy người phụ nữ nghe được lời khích lệ của Đỗ Ôn Nhu cũng rất vô lực, thiếu chút nữa ngã nhào.

Dù sao cũng phải gả lần đầu? Cô đây là cái tâm tình gì à? Đem tình yêu thành trò chơi?

“Cái gì gọi là dù gì cũng muốn gả lần đầu?” Đang đắm chìm ở trong bể tình, Hướng Duy Mỹ cũng không hiểu logic của bạn tốt. Làm gì như vậy có miễn cưỡng?

“Không gặp được Ưng Chí, mình cũng không muốn phải lập gia đình, độc thân rất tốt!” Chân Khả cũng không chê vào đâu được.

“Không có yêu qua, cuộc sống nhiều nhàm chán a! Mặc dù nói không biết đàn ông có được hay không, nhưng luôn là muốn thử, mới biết tư vị.” Đỗ Ôn Nhu kiên trì.

“Ai nói mình không có hưởng qua tư vị của đàn ông?” Mím chặt môi mỏng, Ái Tĩnh hỏi ngược lại.

“Hử? Cậu. . . . . .”Không, không thể nào?

Ba người trợn to mắt nhìn bạn tốt.

“Các cậu yên tâm, mình có nói yêu qua, chỉ là phát hiện mình rất không thích hợp, cũng không muốn gả cho người có tiền, cho nên mới phải cự tuyệt những đối tượng kia.” Hạ thể chua xót đau đớn như nhắc nhở cô lúc trước hoang đường cỡ nào. “Các cậu không cần giới thiệu bạn trai cho mình nữa đâu.”

Trong sinh mệnh cô đơn, không có đại hoa tâm Hạ Phong kia cũng rất đủ vốn. . . . . .

Cô nghĩ, cô sẽ không bao giờ tiếp nhận bất kỳ người đàn ông ác bá nào đối đãi với mình như thế nữa, thật. Riêng một Hạ Phong là đủ rồi. . . . . .

Khóe miệng Ái Tĩnh hiện lên nét cười nhàn nhạt, khuôn mặt thanh tú đầy mấy phần bất đắc dĩ, cùng không nói ra được. . . . . . Hạnh phúc.

Kiên trì như vậy, Ái Tĩnh rất đẹp, lại rất thần bí.

Từ trực giác của phụ nữ , ba người đồng thời cho là Ái Tĩnh “nên” có đối tượng yêu mến! Chỉ là cô ấy chưa từng nói người nọ là ai.

Ai, nếu Ái Tĩnh kiên trì như vậy, họ cũng không thể miễn cưỡng cô ấy được. . . . . .

Không biết là hạng người gì khiến Ái Tĩnh nguyện ý trải qua tuổi thanh xuân cô đơn như vậy, không oán cũng không hối hận? Thanh xuân của phụ nữ là thoáng chốc a!

Người đó đáng giá để cô ấy chờ đợi như vậy sao? Họ muốn hỏi. . . . . .

“Làm gì?” Hạ Phong lười biếng bắt điện thoại di động.

“Nghĩ hẹn anh đi ăn một bữa cơm, không biết cái người này bận rộn tới lúc nào mới có thời gian rãnh rỗi?” Ống nói bên kia truyền đến giọng nói cười tủm tỉm ngọt ngào.

“Gần đây cũng không có việc gì, hôm nào?” Nói ra mấy chữ đơn giản, lập tức tắt máy.

Ừ, sắc mặt tổng giám đốc rất tệ, khẳng định tâm tình không tốt.

Trong phòng làm việc của tổng giám đốc, mấy nhân viên nhìn nhau một cái, lập tức tăng nhanh tốc độ báo cáo, nói cho hết lời liền lập tức rời đi.

Trong chốc lát, cả gian phòng làm việc chỉ còn lại hai người Hạ Phong và Phó Kính Dương.

“Tổng giám đốc tâm tình không tốt sao?” Ngồi ở trên ghế sa lon xem tạp chí về đàn ông, dùng giọng điệu nhạo báng hỏi thăm.

“Hừ!” Hạ Phong liếc xéo bạn tốt một cái, dùng lỗ mũi hừ tức.

Tài liệu chất ở trên bàn nhiều giống như ngọn núi, để cho tâm tình của anh không được tốt. Nhưng để cho tâm tình của anh càng không tốt nguyên nhân chính là vì người phụ nữ chết tiệt kia.

Hạ Phong tâm tình thấp thỏm nhìn chằm chằm điện thoại di động.

Cô ấy thế nào lại không có gọi điện thoại cho anh?

Biết hũ nút sĩ diện sẽ không hủy đi đài của mình, Phó Kính Dương mở miệng hỏi, “Chị dâu lại gọi điện thoại tới quan tâm anh sao?”

“Người phụ nữ kia dám đến, tôi liền gọi bảo vệ đuổi cô ta đi ra ngoài!

Hạ Phong tăng thêm giọng nói bày tỏ.

Căn cứ vào tự ái của đàn ông, anh tuyệt đối không làm cho người ta hiểu lầm anh còn lưu luyến cái người phụ nữ lẳng lơ đó!

“Vậy anh không thoải mái nơi nào liền nói đi. Tôi không phải là thầy bói, đoán không ra anh không thoải mái nơi nào!” Phó Kính Dương đem tạp chí bỏ trên bàn, có chút không kiên nhẫn.

“Còn không phải là anh, kéo tôi đi tham gia cái bữa tiệc quái quỷ gì. . . . . .” Tư vị bị phụ nữ khinh thường thật không dễ chịu, đây là anh chưa bao giờ có kinh nghiệm.

Cô để cho anh nhớ thật kĩ!

Anh cố tình lúc này mới nhớ tới, anh căn bản không biết người phụ nữ cùng anh lên giường tên gọi là gì. . . . . . Chẳng lẽ anh bị xem thành đối tượng tình một đêm sao?

Thật sự là quá tốt!

Ngay cả năm đó người khiến anh mê đắm tới mức thất điên bát đảo, nhất định phải cưới Ngải Lâm vào cửa, cũng không dám đối với anh như vậy.

Trừ cái bảo bối này. . . . . .

Phi, anh còn nói cô là “bảo bối” ? Cô để cho anh muốn tìm người cũng không từ mọi cách, chỉ biết họ của cô là Cầu.

Chỉ là với manh mối này, anh phải làm sao để tìm được người?

Hạ Phong ngồi phịch ở trên ghế, đối với