The Soda Pop
Bạn Gái Cũ Của Tổng Giám Đốc

Bạn Gái Cũ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322821

Bình chọn: 8.5.00/10/282 lượt.


Nguyên lai là nghĩ. Ai. . . . . .

"Cậu có thấy qua tôi và cô ấy cùng nhau ra ngoài sao?" Hạ Phong phờ phạc rã rượi hỏi.

"Cậu theo đuổi thất bại?" Thật là không thể tin được! Cư nhiên sẽ có con mồi từ trong tay hoa hoa công tử này chạy trốn?

"Không phải ──" nghĩ như vậy thật sự quá vũ nhục người. Anh có đuổi không kịp phụ nữ sao?

Hạ Phong đứng dậy, kéo lỏng cà vạt, một tay day trên trán, cặp chân dài kiêu ngạo kia ở trong phòng bước đi thong thả, bước đi thong thả.

Nhìn ra được anh rất lo âu. . . . .

"Rốt cuộc là như thế nào?" Có thể đem tổng giám đốc phong lưu làm cho chật vật như vậy? Quả nhiên không phải người bình thường! Phó Kính Dương mở lớn mắt, càng thêm tò mò.

"Chính là. . . . . ." Thôi, tìm người thương lượng dù sao vẫn tốt so với để chính mình duy trì lo lắng.

Hạ Phong đi tới bên cạnh bạn tốt, đặt mông ngồi xuống, bắt đầu nói chi tiết về chuyện hai người luôn luôn "ngẫu nhiên" không có biện pháp ở bên ngoài gặp mặt. . . . . .

Không nghĩ tới Hạ Phong là tổng giám đốc cao quý, cũng có thời điểm bị phụ nữ ghét bỏ?

Phó Kính Dương nghe được chân mày nhíu lại.

Chống cằm, anh nhìn chằm chằm bạn lâu năm. . . . . .

Hạ Phong rất tuấn tú, lông mày là lông mày, mắt là mắt. . . . . . Hình dáng đẹp như vậy, tại sao có thể có phụ nữ không thích đây?

"Cậu cảm thấy như thế nào?" Hạ Phong nhìn chằm chằm quân sư. Anh ta làm gì mà không nói chuyện? !

"Tôi cảm thấy như vậy." Phó Kính Dương ở bên tai Hạ Phong nói ra diệu kế tuyệt hay.

Hạ Phong vừa nghe vừa gật đầu.

Người ta nói "Sự bất khai kỷ, quan kỷ tắc loạn" (câu này mình không hiểu nghĩa nên giữ nguyên bản gốc, ai biết thì nói với mình để mình sửa lại nha) quả nhiên rất có đạo lý, loại kiểm tra lòng của phụ nữ này, trước kia anh có thể nói ra 108 điều, nhưng sau khi đụng phải Cầu Ái Tĩnh, anh ngay cả một điều cũng phải để cho người khác nhắc nhở. . . . . .

Ai, thật thảm. Thật là quá thảm. . . . . .

Sáu giờ tối, Cầu Ái Tĩnh từ công ti đi ra.

Chiếc xe thể thao Porsche màu bạc của Hạ Phong liền dừng ở lề đường bên ngoài tòa nhà, tất cả người đi ngang qua đều sẽ hướng nơi đó nhìn lâu hơn một chút.

Sắc mặt Ái Tĩnh biến hóa, vội vàng sải bước chạy đến bên xe, "Thế nào nhanh như vậy đã đến?"Anh mới gọi điện thoại hẹn nửa giờ sau mới tới.

"Đói bụng, hơn nữa hôm nay có một bữa tiệc, cho nên chạy nhanh tới đón em." Hạ Phong bên giải thích bên thay yêu tĩnh mở cửa xó.

"Bữa tiệc?" Ái Tĩnh nâng cao âm cuối, trên mặt tràn đầy biểu tình không dám tin.

" Mấy người bạn anh biết lúc ở nước ngoài làm buổi party nhỏ bên bờ biển, muốn chơi suốt đêm." Hạ Phong nhanh chóng đem xe lái đi.

"Không được ah..., hôm nay em mặc đồ công sở." Lúc này Ái Tĩnh mới buông lỏng tâm tình.

Hoàn hảo không phải là mấy buổi tiệc giao lưu thương nghiệp gì . . . . . .

Cô cũng không muốn ở nơi nào cùng Duy Mỹ, Chân Khả, Ôn Nhu mở tiệc gặp bạn bè cũ a!

"Cho nên anh mới chạy nhanh tới đón em, đem em đi mua trang phục phù hợp." Hạ Phong nghiêm túc bày tỏ.

"Ách. . . . . . Cũng tốt." Chần chờ nửa ngày, Ái Tĩnh mới gật đầu, không có nói mình về nhà thay quần áo là được.

Bởi vì hôm nay quá bận rộn, cô không có thời gian nói chuyện với Duy Mỹ, nên cũng không biết hôm nay họ có kế hoạch gì.

Ngộ nhỡ họ không có cùng bạn trai hẹn hò, toàn bộ đều ở nhà xem HBO, ăn gà chiên, lúc

Hạ Phong đem cô trở về thay quần áo. . . . . . Chuyện cô có bạn trai không phải bị biết sao?

Khóe mắt Hạ Phong liếc về hướng khuôn mặt tâm sự nặng nề của Ái Tĩnh.

Dựa vào giác quan thứ sáu của đàn ông, anh có thể xác định ──

Người phụ nữ của anh thật sự không muốn cùng anh tham dự bữa tiệc công cộng này!

Mặc dù không có con số thống kê nói rõ giác quan thứ sáu của đàn ông có đúng hay không, nhưng lần trở lại này, anh có thể kết luận ──

Tuyệt đối chính xác!

"Nhất định phải ăn mặc như vậy sao?"

Ái Tĩnh sịu mặt, mặc lễ phục chói mắt, rực rỡ từ phòng thử quần áo đi ra, kháng nghị với Hạ Phong.

"Em mặc như thế rất đẹp mắt a!" Hạ Phong đang cùng phụ tá nói chuyện điện thoại quay đầu lại, thấy Ái Tĩnh xinh đẹp bộ dáng, ánh mắt sáng lên.

Lần đầu tiên gặp mặt, cô cũng dùng bộ dáng khêu gợi như thế chiếm đoạt tim của anh!

"Cũng chỉ là bữa tiệc nhỏ. . . . . ." Ái Tĩnh ục ục kêu la, vạn phần khó chịu.

Cô chính là không thích mặc cái này loại lễ phục hở lưng, chẳng những không thể mặc áo ngực, còn vải vóc mềm mại, vô cùng vừa người, chỉ cần không cẩn thận sẽ ra ánh sáng. . . . . .

Đáng chết cực kỳ!

Hơn nữa cô còn phải đi giày cao gót cùng, mới có thể làm cho tạo hình toàn thân hoàn mỹ hơn.

Nhưng mặc loại lễ phục này, đi giày cao gót sẽ làm cô run sợ trong lòng . . . . . Ngộ nhỡ té ngã, đó cũng không phải là chuyện đùa, chắc chắn thể diện vứt hết xuống Thái Bình Dương!

Mà từ ánh mắt tán thưởng của Hạ Phong, cô biết anh thích cô ăn mặc như vậy. . . . . . Cô nhớ tới lần gặp mặt kia, cô cũng ăn mặc như vậy. . . . . .

Thôi, một bữa tiệc nhỏ anh cũng muốn biến thành như vậy, vậy cứ như thế đi!

Dù thế nào đi nữa anh hiểu được, so với đồ trang sức anh đưa cho bạn gái trước, thì bộ lế phục này cũng rẻ hơn nhiều. . . .