XtGem Forum catalog
Bản Tình Ca Buồn

Bản Tình Ca Buồn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325711

Bình chọn: 9.5.00/10/571 lượt.

con tàu đầy rẫy những âm mưu và chôn thân trong những lời nguyền rủa độc ác! Ông ấy sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở lại…”, cô nhìn Y Tùng Lạc,giọng nói càng nhỏ, càng như tắc nghẹn lại, khuôn mặt điềm tĩnh, chỉ có nước mắt vẫn tuôn rơi.

Trong khoảnh khắc ấy, trái tim cậu đột nhiên đau nhói, không hiểu là vì những giọt nước mắt long lanh như pha lê của cô hay là vì sự đau khổ ẩn giấu trong nội tâm của mình.

“Vì vậy, cậu phải vui vẻ lên, cần trân trọng những gì mà mình đang có!”, nói dứt lời, cô đeo cặp lên vai, quay người bỏ chạy.

Những bước chân rối loạn nhưng lại làm cho khóe môi của người đứng sau lưng cô nhoẻn cười.

Về sau, An Thanh Đằng không còn lặng lẽ đi theo sau cậu ấy nữa… dường như cô đã an phận trở lại cuộc sống bình thường của mình. Chỉ có điều, thiếu đi những việc đó, tự nhiên cô cảm thấy có chút không quen.

Cô gái ngồi bên cạnh cậu trở nên trầm lắng hơn trước, hay ngẩn ngơ hơn trước. Tuy nhiên, bản tính lương thiện của cô vẫn không chút nào thay đổi. Cô vẫn mỉm cười với mọi người, vẫn giúp bà lao công xách nước, làm vệ sinh.

Có lẽ, cô và cậu ấy hoàn toàn không thể trở thành bạn bè. Cậu ấy là một thiên thần trong sáng, còn cô chỉ là một người phàm thấp hèn, không có đôi cánh trắng muốt, cũng không có ánh hào quang tỏa ra từ cơ thể. Giữa bọn họ, chỉ có một hố sâu ngăn cách mãi mãi không thể nào nhảy qua, hố sâu của thân phận. Cô nhìn lên bầu trời cao, nụ cười đắng ngắt.

Cho dù có cô đơn đến đâu cũng chỉ có thể giẫm lên những chiếc lá vàng rơi rụng trên đường, âm thầm men theo con đường nhỏ trong trường.

“Á”, đột nhiên, trong một nhà kho chứa củi bỏ hoang trong rừng hoa trà, có một cánh tay gầy guộc và bẩn thỉu thò ra, An Thanh Đằng sợ hãi hét lên, giật lùi về phía sau mấy bước. Cô cố nuốt nước bọt, lấy lại bình tĩnh rồi từ từ đi về phía nhà kho, cẩn thận nhìn vào trong khe cửa. Tất cả mọi thứ bên trong, từng giây từng giây lại gần sát đến cô hơn, tim cô đập ngày càng nhanh… “Á!”, cô hét lên, thậm chí còn to hơn so với lần trước. Thế nhưng, lần này cô không nhìn thấy gì hết, trong nhà kho chứa củi, ngoài những cành củi khô mục nát thì hoàn toàn rỗng không. Vừa nãy cô hét lên chẳng qua là để lấy dũng khí cho chính mình.

“Sao lại chẳng có gì thế nhỉ? Rõ ràng lúc nãy còn nhìn thấy có cánh tay người cơ mà! Chẳng lẽ lại là ảo giác của mình, hay là… có ma! Không thể nào, trên đời này làm gì có ma quỷ cơ chứ!”, trái tim cô vẫn cứ đập thình thịch liên hồi, nhưng mà cô tin chắc rằng thế giới này không thể có ma quỷ.

Không nhìn thấy gì dị thường trong căn phòng này, tự nhiên tự cảm thấy không yên tâm. Vì thế cô định sẽ mở toang cánh cửa gỗ mục nát nhưng bị khóa kín kia ra. Cô chạy thật nhanh về nhà tìm một cái kìm rồi vội vàng quay lại. Hít một hơi thật sâu, cô liền dùng kìm cắt đứt ổ khóa đã gỉ sét kia… Cuối cùng cô cũng cắt đứt được ổ khóa, cô lấy chân đẩy mạnh cánh cửa ra, bụi bặm bay ra tứ tung, toàn bộ quang cảnh trong căn nhà kho chứa củi hiện ra trước mắt. Cô lấy tay khua khua bụi bặm ở trước mặt, từ từ đi vào bên trong… lẽ nào mình nhìn nhầm thật! Tại sao chẳng có gì thế này? Đang mải suy nghĩ thì phía sau cô có tiếng động vang lên.

Cô nín thở quay người lại nhìn, “Á…”, tiếng hét hoảng sợ của một cô gái vang lên tận trời cao, bởi vì, vào khoảnh khắc lúc cô ngoảnh đầu lại, có một vật thể gì đó tròn tròn như trái bóng, tóc xõa… lao về phía cô.

“Á… tránh ra! Tránh ra mau!”, An Thanh Đằng nhắm tịt mặt lại, cố sức đẩy cái thứ gì đó vừa lao về phía mình ra xa.

“Đau… đau…”, á, sao cái đồ vật kia lại biết nói nhỉ? Cô mở to mắt nhìn, phát hiện ra “cái đồ vật” đó lại có cả mắt, miệng, mũi… nói chung là đầy đủ ngũ quan! Nhưng kì lạ là, trên tay của nó vẫn đang đeo một chiếc xích sắt nặng nề. Điểm khác biệt duy nhất giữa sinh vật này và con người đó là, nó cuộn tròn người lại, trông chẳng khác gì một con cóc. Tiến lại gần hơn để quan sát cho rõ, cô phát hiện hóa ra đó chính là một con người, chắc khoảng năm tuổi, nhưng lại rất khác so với những người bình thường. Nó là một quái thai, một người nhái!

Một đứa bé mới tí tuổi đầu, sao lại bị nhốt ở đây, chịu đựng sự đối đãi không phải với con người như thế này?

“Bạn… bạn là ai? Sao lại bị giam ở đây?”, cô bước lên phía trước, thận trọng dò hỏi. Đây đúng là một chuyện kì lạ, trong phòng chứa củi của trường lại đang giam cầm một cô gái quái thai! Hình như đã bị nhốt trong này rất lâu rồi. Nhưng rốt cuộc ai đã làm cái việc thất đức này? Mà cô gái kì lạ này là ai?

“Này người bạn nhỏ, sao bạn lại ở đây?”, An Thanh Đằng kiên nhẫn hỏi.

Cô gái người nhái ấy co người lại, ngồi im dưới chân An Thanh Đằng, đôi mắt vẫn còn ánh lên nỗi hoảng sợ và sự đề phòng. An Thanh Đằng đã hỏi mấy câu liền nhưng cô gái ấy đều không trả lời.

“Bố mẹ của bạn đâu? Nhà bạn ở đâu?”, An Thanh Đằng tiếp tục hỏi.

Đúng lúc ấy, hình như cô gái đó đã bắt đầu có phản ứng, cô gái lắc lắc cái đầu, đôi mắt ngây ngô nhìn lên trần nhà, miệng lẩm bẩm: “Bố… bố”

“Bố? Bạn biết bố mình là ai không?”, An Thanh Đằng vội vàng quỳ xuống bên cạnh cô gái, sốt ruột hỏi.

“Bố… bố…”, thế nhưng kết qu