Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em

Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327475

Bình chọn: 8.00/10/747 lượt.

iống nhau, mấy lần trước cường hôn cũng xen lẫn dục vọng, lần này dường như êm ái có vẻ cưng chìu cùng thương tiếc? Lương Ngân lắc đầu một cái, không để cho mình suy nghĩ, cầm quyển sách soạn bài.

“Chị, năm mới rồi, mẹ em hỏi chị chừng nào thì trở về?” Lương Ngôn từ trên lầu đi xuống, nhìn Lương Ngân đang ngẩn người ở bên quầy kia.

“Hả, em nói gì?” Lương Ngân không có nghe được cô nói cái gì, bởi vì cô dường như đang đi vào cõi thần tiên.

“Em nói mẹ em hỏi chừng nào chị trở về nhà?” Lương Ngôn lặp lại một lần, sau đó liền tự mình cười nói thầm “Không biết đang suy nghĩ gì.”

“À, nửa tháng nữa đi! Không phải là còn một tháng nữa mới đến năm mới sao.”

“Đúng vậy, em để cho mẹ em về trước, em và chị cùng nhau về sau có được hay không?” Lương Ngôn đi xuống lầu, ngồi trên ghế sô pha bắt đầu xem tạp chí.

“Tại sao muốn cùng chị trở về?” Lương Ngân nghi ngờ, đứa bè này không có dính cô như vậy chứ?

“Em không muốn đi xe lửa chen lấn, nhiều người, phiền chết! Anh Vệ Nam nhất định sẽ đưa chị trở về, em liền đi nhờ xe vậy!” Lương Ngôn nói oý do rất hay.

Lương Ngân vừa nghĩ, đúng là cái dạng này, liền nói “Được rồi!”

Trình Mạc Nhiễm ngày đó được Lương Ngân đối với anh cũng là có cảm giác, nhưng là, cô gái đó bây giờ tự nhiên trốn anh, thậm chí Vệ Nam hẹn cũng không gặp, anh có chút phiền não, dường như Vệ Nam tâm tình cũng không khá lắm, dạo gần đây, anh luôn như đi vào cõi thần tiên.

Anh không thể để Vệ Nam bị tổn thương, nhưng mà vẫn không kiềm chế được dục vọng của mình đối với Lương Ngân, giữa tình bạn và tình yêu cũng đủ làm anh buồn rầu rồi.

Lương Ngân kể từ sự kiện lần trước cũng không dám tùy tiện đem túi của mình để ở trên xe nữa, cô ngồi xe lúc nào cũng giơ túi lên.

Tháng một thời tiết lạnh vắng lặng, Lương Ngân kéo chặt áo khoác đi ra ngoài, trên đường người thưa thớt, nếu không phải hôm nay đi học, cô cũng ở trong tiệm ngây ngô cũng lười vận động, mùa động, trong tiệm khách ít đi, vùng ngoại ô cũng có vẻ vắng đi. Sau khi học xong tiết, Tang Vũ đi thư viện học, cô liền một mình ngồi xe về nhà. Lúc này lập tức phải đi tới trạm xe buýt, một chiếc xe màu đen lái tới, dừng ở bên cạnh người đi đường, xe đè ép tuyết đọng phát ra tiếng kêu “Két két” âm thanh, con vật khổng lồ đến gần, dọa Lương Ngân giật mình, liền dừng lại, nhìn hướng bên cạnh.

Trình Mạc Nhiễm kéo cửa sổ xe xuống, nhìn Lương Ngân nghi ngờ, nghĩ thầm: Nha đầu này thế nào cũng không ngại lạnh. Sau đó nói với cô: “Lên xe!”

Lương Ngân vốn muốn cự tuyệt, nhưng mà người ở nơi này cũng thưa thớt, cô cũng cảm thấy vắng lạnh, cho nên liền nghe lời của anh lên xe. Trong lòng cô còn có chút chip bong, cảm giác chuyện lần trước hình như vẫn chưa xong, những ngày qua trốn tránh trong lòng cô cũng có chút bất an.

Trình Mạc Nhiễm ngược lại không giống cô suy nghĩ nhiều như vậy, đợi cô lên xe liền khởi động máy, lái hướng về ngoại ô, tiệm Khuê Mật Ô Vuông.

“Hôm nay có giờ học sao?” Trình Mạc Nhiễm chủ động hỏi.

“Ừ, đúng vậy!” Lương Ngân thành thực trả lời.

“Làm sao em lại đi một mình?”

“Tiểu Vũ đi thư viện học!” Hai người cứ như vậy một người hỏi một người trả lời, đều là không có chút bồi dưỡng nào trong lời nói.

“Em không phải nói muốn mời anh đi ăn cơm sao?” Lúc này Trình Mạc Nhiễm đã cầm tay Lương Ngân đến cửa xe, đột nhiên nói một câu như vậy.

“A?” Lương Ngân bị anh hỏi bất ngờ ngẩn ra.

“Ngày đó, em nói.” Trình Mạc Nhiễm muốn nhắc đến chuyện, Lương Ngân ban đầu nói là muốn mời anh đi ăn cơm ấy.

“Vậy...Em nấu cho anh ăn có được không?” Lương Ngân không muốn đi ra ngoài nữa, bởi vì tay chân cô bây giờ đã lạnh lẽo, đúng lúc trong nhà mới mua ít rau dưa, cũng đang muốn làm một bữa cho anh ăn.

“Cầu cũng không được.” Trình Mạc Nhiễm trong lòng thật vui mừng.

“Này, mời xuống xe đi theo em!” Lương Ngân đi ở phía trước, Trình Mạc Nhiễm khóa xe xong liền đi theo Lương Ngân lên lầu.

Lương Ngân từ nhỏ đã được mẹ cô dạy cho nấu ăn, cho nên tay nghề cũng rất tốt, Trình Mạc Nhiễm ở phòng khách xem ti vi, Lương Ngân thì đang bận rộn ở phòng bếp.

Cảnh tượng như vậy làm cho Trình Mạc Nhiễm thấy trong òng ấm áp, thì ra, trong một không gian như vậy, có người vì mình mà bận rộn, đó là một chuyện hạnh phúc biết bao nhiêu!

Anh đi tới cửa phòng bếp, nhìn Lương Ngân cột tóc đuôi ngựa lên thật cao, mặc tạp dề, thì thầm, thỉnh thoảng lại nhìn bên trong nồi nấu gì đó, cảnh tượng như vậy trong đáy lòng anh thật mãn nguyện, thoải mái, đột nhiên liền muốn cứ như vậy được cùng cô cả đời thì thật là tốt! Dĩ nhiên, nếu có đứa bé nữa thì càng tốt hơn.

“A? Không có tiết mục gì hay sao?” Lương Ngân quay đầu lại liền thấy Trình Mạc Nhiễm đang dựa ở cửa phòng bếp, nhìn cô. Cô liền híp mắt cười hỏi anh, cho là ti vi không có tiết mục gì hay!

“Ừ, tại không có tiết mục gì hay hết.” Trình Mạc Nhiễm kiềm chế gợn sóng trong lòng, ngoài miệng vẫn bình tĩnh trả lời cô.

“Vậy anh nhanh đi rửa tay đi! Xong ngay đây!” Trình Mạc Nhiễm làm theo lời của Lương Ngân.

Ba món ăn một món canh, Trình Mạc Nhiễm trong trí nhớ đây là cảm thụ mùi vị của một bữa cơm tối.

“Ừ, hôm nay thức ăn


80s toys - Atari. I still have