Văn Tiêu Nghệ đi đổi dụng cụ tuyết, còn lại Tang Vũ ngại ngùng không muốn di chuyển, đây trời đang rất lạnh, còn có tuyết rơi, chi bằng ở trong nhà lên mạng! Trong các chị em cô là người không thích vận động, dĩ nhiên, từ điểm đó mà nói vóc người của cô so với các chị em có một chút khôi ngô đây!
Lương Ngân nhìn Lương Ngôn dáng vẻ mừng vui, bất đắc dĩ cười, quay đầu lại nhìn Vệ Nam, Vệ Nam khẽ nhếch khóe miệng, vẫn nhìn về hướng Lương Ngôn.
“Anh Vệ Nam?” Lương Ngân nhìn Vệ Nam luôn ở một chỗ bất động, muốn gọi anh cùng đi trượt tuyết.
“Hả?” Vệ Nam ý thức được có chút mất hồn.
“Chúng ta cũng đi trượt tuyết đi!” Lương Ngân kéo cánh tay của anh.
“À...Được.” Vệ Nam trong lòng thấy không thoải mái vừa rồi sao lại có thể thất thần đây?
Trình Mạc Nhiễm ở ngoài cách đó mấy mét nhìn hai người, trong lòng cũng không thấy thoải mái, đặc biệt lúc này Lương Ngân kéo tay Vệ Nam, tim của anh đột nhiên co rút có chút đau đớn, anh ghét cảm giác như thế này.
Lúc này trên bầu trời bong tuyết dường như rơi trên sân trượt tuyết nhiều hơn một chút, nhưng mà, mọi người ai cũng trượt tuyết rất vui vẻ.
Văn Tiêu Nghệ nhà ở thành phố N là nhà giàu có, hoạt động như thế này cũng thường tham gia, cô liền dạy Cẩm Niên cùng Lương Ngôn, Lương Ngôn là một học trò tinh ranh hiếu học không biết mệt mỏi, chỉ trong một giờ, căn bản mấu chốt đều nắm vững, cho nên tương đối ở ngoài cô trượt chậm một chút, ngược lại so với với mấy người.... chị em kia cũng giỏi hơn.
Lương Ngân vẫn luôn được Vệ Nam che chở nên từ từ trượt, tay chân cô năng lực đều không phải là rất tốt, đương nhiên cố bình tĩnh.
Trình Mạc Nhiễm có chút ê ẩm nhìn Lương Ngân cùng Vệ Nam, anh vẫn luôn đi theo phía sau hai người họ, anh đúng là sợ Lương Ngân có sơ suất gì.
Lúc này, Tần Vũ cùng người đẹp lướt qua bên cạnh anh, Tần Vũ giống như đám con trai hồi còn nhỏ ở cùng nhau hướng về phía Trình Mạc Nhiễm huýt sáo một cái cười nhạo, sau đó liền cùng người đẹp trượt đến trước mặt.
“Shit!” Trình Mạc Nhiễm nhìn bộ dạng Tần Vũ phách lối, không khỏi bạo miệng nói tục.
Người ở trên sân trượt tuyết không phải rất nhiều, đại khái đều là đối tác với Tần thị, là người khá quý tộc, bởi vì sân trượt tuyết còn chưa chính thức khai mạc, từ tư thế cùng tốc độ trượt tuyết của bọn họ có thể thấy được sự thành thục và kỹ xảo rất tốt.
Lương Ngân cảm giác mình rất mất thể diện, đã lướt qua một lần, lần này cũng chậm như vậy, cô có chút nổi giận chống cây trượt tuyết. Lúc này ngẩng đầu nhìn Vệ Nam, thấy anh đang nhìn nơi xa.
“Anh Vệ Nam?” Lương Ngân nhẹ nhàng gọi anh một tiếng.
Vệ Nam cũng không nghe thấy, hai tay của anh cũng chống cây trượt tuyết nhìn về nơi xa.
“Anh Vệ Nam?” Lương Ngân gọi lại một tiếng nữa.
“A!” Vệ Nam nghe được, vội vàng lấy lại tinh thần.
“Thế nào?”
“Anh làm sao vậy? Từ lúc trước cho tới trưa đều thất thần? Có phải đã có chuyện gì hay không?” Lương Ngân cho tới trưa đã thấy anh có cái gì không đúng.
“Không có.” Vệ Nam ở trong lòng tự mắng mình một tiếng, lúc nào cũng mất hồn, thật là nguy hiểm.
“Chúng ta tiếp tục trượt đi! Ngân Ngân.” Vệ Nam khôi phục lại tư thế muốn cùng cô trượt xuống cái đồi này.
“Được.”
Lúc này trên bầu trời tuyết càng rơi càng nhiều, lúc vừa rồi bông tuyết rơi giống như bụi bậm, nhưng bây giờ giống như mảnh giấy bị cắt vụn trút xuống.
Trên sân trượt tuyết càng lúc càng ít người, cuối cùng chỉ còn lại đám người bọn họ.
Quản lý sân trượt tuyết tìm được Tần Vũ, báo cáo với anh, nói thời tiết bên kia có tin tức truyền tới, một lát có thể sẽ có bão tuyết lớn.
Tần Vũ báo cho mọi người trở về, Vệ Nam cùng Lương Ngân, Trình Mạc Nhiễm, còn có Văn Tiêu Nghệ, Đàm Cẩm Niên, Tang Vũ cũng trở về nơi phục vụ đứng ở đó.
Mọi người đổi lại đồ, đều mặc áo và mang giày ấm áp, liền chuẩn bị đi nhà hàng ăn cơm.
Trong nhà hàng người ăn càng lúc càng động, mấy người bọn họ được quản lý dẫn đến phòng riêng.
Lúc này, đột nhiên Văn Tiêu Nghệ kêu lên một tiếng: “Trời ạ! Ngôn Ngôn đâu?” Lúc đó không cần gấp gáp, đột nhiên mọi người tâm chợt nhảy mạnh lên một cái, sau đó lại chợt trầm xuống.
“Ngôn Ngôn đâu? Ngôn Ngôn còn chưa trở lại sao?” Tang Vũ nghe Tiêu Nghệ gọi, cô cũng nhìn quanh một vòng, không nhìn thấy bóng dáng của Lương Ngôn.
“Tiêu Nghệ, Ngôn Ngôn không có đi cùng các cậu sao?” Lương Ngân sắc mặt tái nhợt, quay đầu lại hỏi Tiêu Nghệ.
“Trước là cùng đi chung với nhau, sau Lương Ngôn nói tụi mình đi quá chậm, muốn tự mình đi trước, mình liền đồng ý, nhưng mà....” Văn Tiêu Nghệ không có nói tiếp, bởi vì hiện tại mọi người không có tâm tình nghe cô nói hết lời.
Lương Ngân lần đầu tiên cảm thấy, thì ra bão tuyết là chuyện đáng sợ như vậy.
Sân trượt tuyết có tiếng còi xe cảnh sát vang lên thật to, tất cả nhân viên làm việc cũng tham gia tìm kiếm. Lương Ngôn.
Lương Ngân sắc mặt tái nhợt đứng ở cửa kính trước sân trượt tuyết, trong lòng lặng lẽ cầu nguyện ông trời, ngàn vạn lần không nên cho Lương Ngôn gặp phải chuyện không may!
“Ngân Ngân, thật xin lỗi!” Văn Tiêu Nghệ cũng giống như vậy, mặt trắng bệch, vỗ nhẹ vai Lương Ngân.
“Đừng lo lắng, Ngôn