XtGem Forum catalog
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218445

Bình chọn: 8.00/10/1844 lượt.

như Thư Phàm đâu mà hiểu được.

Thư Phàm hăng say và cao hứng nhòm chỗ nó, ngó chỗ kia. Nhiều lúc phát

hiện ra một cây cỏ lạ, Thư phàm sung sướng đến mức nhảy cẩng lên, hoa

chân múa tay, vừa hét gọi vừa vẫy tay rối rít, kêu Trác Phi Dương mau

đến xem.

Trác Phi Dương bất đắc dĩ thở dài, mỉm cười bước đến. Hắn thật không

hiểu mấy cây cỏ kì lạ kia thì có gì hấp dẫn đâu. Hiện tại cả hai đang bị vây khốn ở đây, lẽ ra Thư Phàm phải nghĩ đến việc đi kiếm thức ăn và

nghĩ cách ra khỏi đây mới đúng. Đằng này, suốt ngày Thư Phàm chỉ biết

lang thang trong rừng để kiếm thảo dược và tìm những thứ như linh chi,

hay nhân sâm gì gì đó…

Đối với một cô gái có tính cách có một không hai như Thư Phàm, Trác Phi

Dương hắn hết cách rồi. Hắn mắng cũng không dám, mà đánh lại càng không

nỡ, cuối cùng hắn chỉ còn cách dung túng cho Thư Phàm muốn làm gì thì

làm.

Thôi thì, cứ để cho Thư Phàm vui vẻ đi kiếm thảo dược, còn hắn chăm chỉ

đi kiếm thức ăn và nghĩ cách ra khỏi đây vậy. Hắn thấy như thế cũng tốt, hắn không muốn Thư Phàm buồn, mà lúc nào hắn cũng muốn nhìn thấy nụ

cười vui vẻ và tươi rói trên môi Thư Phàm. Mỗi lần như thế, hắn thấy

trái tim mình đập thật nhanh, đồng thời thấy chuyện bị cô lập ở đây cũng không còn đáng sợ nữa.

Thư Phàm khom người hái thảo dược, đút vào một chiếc túi bị trôi dạt

trên biển. Chiếc túi da này vẫn còn mới. Thư Phàm đoán có lẽ do một cô

gái nào đó đi du ngoạn trên thuyền du lịch đã đánh rơi.

Trác Phi Dương ngồi xổm bên cạnh Thư Phàm, mắt quan sát cây cỏ vừa mới

bị Thư Phàm nhổ lên. Trác Phi Dương càng nhìn, càng không phát hiện được ra cây cỏ này có gì đặc biệt, mà Thư Phàm lại vui vẻ đến thế. Nhìn Thư

Phàm cẩn thận hái và nâng niu nó trên tay cũng đủ biết cây cỏ này quý

như thế nào.

Thư Phàm hào phóng giảng giải cho Trác Phi Dương nghe. Trác Phi Dương

mặc dù không hiểu lắm, nhưng vì không muốn làm mất nhã hứng của Thư

Phàm, một phần hắn cũng là một người ham học hỏi, nên chăm chú lắng nghe như một học sinh gương mẫu.

Thư Phàm hài lòng vì đã tìm được một người biết chia sẻ niềm đam mê với thảo dược của mình.

Hai người đang một người nói thao thao bất tuyệt, một người mỉm cười,

nheo mắt nhìn. Đột nhiên bên tiếng ca nô thuyền máy lọt vào tai. Cả Thư

Phàm và Trác Phi Dương giật mình, đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đã từng trải qua chuyện sinh tử, hiện giờ đang trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi

tóc, nên lúc nào cũng trong trạng thái cảnh giác cao độ.

Trác Phi Dương lập tức nắm lấy tay Thư Phàm, miệng nói nhỏ: “Có người đến.”

"Tôi biết." Thư Phàm thì thào đáp lại: “ Không biết những kẻ đó là ai ?”

Con chim hải âu bay khỏi vai Thư Phàm. Nó khôn ngoan chao liệng bay lên

cao, mắt dõi nhìn xuống mặt nước biển, gần bờ cát nơi Trác Phi Dương và

Thư Phàm dựng một chiếc lều để ở tạm.

Từ trên cao con chim hải âu thấy có hai chiếc thuyền máy đang rà rà đi

gần sát bờ biển, trên thuyền có bốn năm người đàn ông tay lăm lăm khẩu

súng, khuôn mặt hung dữ và bặm trợn, mắt láo liên nhìn vào hòn đảo.

Khi phát hiện ra một chiếc lều được lợp tạm bằng lá cây và củi gỗ, bọn

chúng phất tay ra hiệu cho nhau. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, gần

mười tên đàn ông xông lên bờ.

Con chim hải âu phát ra những tiếng kêu chói tai. Trác Phi Phương nắm

tay Thư Phàm chạy đi, hốt hoảng giục: “Mau ! Bọn chúng đã phát hiện ra

tung tích của hai chúng ta rồi.”

Thư Phàm kinh sợ, khuôn mặt trắng bệch, vầng trán thanh tú lấm tấm mồ

hôi, trái tim đập cuồng loạn trong lồng ngực. Chân cuồng cuồng chạy theo Trác Phi Dương. Bàn tay nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay Trác Phi

Dương.

“Hộp thuốc ! Còn hộp thuốc !” Đang chạy Thư Phàm bỗng dưng dừng lại, khi nghĩ đến vết thương trên lưng Trác Phi Dương cần thuốc và gạc để thay

và băng bó.

“Bỏ đi !” Trác Phi Dương lôi Thư Phàm chạy thật nhanh, hơi thở hổn hển,

đứt quãng: “Vết thương trên lưng tôi đã đỡ hơn nhiều rồi, không cần đến hộp thuốc đó nữa đâu.”

“Nhưng mà….” Thư Phàm vừa chạy theo Trác Phi Dương, vừa ngoái đầu nhìn lại về phía sau.

“Nghe lời tôi đi !” Trác Phi Dương khuyên bảo Thư Phàm: “Nếu chúng ta quay lại thì chỉ có con đường chết thôi.”

Thư Phàm mặc dù tiếc nuối hộp thuốc cứu thương, nhưng thấy Trác Phi

Dương nói có lý, nên đành thôi không dám đòi quay lại lấy hộp thuốc nữa.

Cây rừng vùn vụt lùi lại về phía sau. Từng mảnh gai nhọn cào vào tóc vào người Thư Phàm và Trác Phi Dương. Để tránh cho Thư Phàm bị thương, Trác Phi Dương đã cố gắng dùng thân thể mình cản những cánh cây dại, mang

đầy gai nhọn. Quần áo của cả hai bị cào rách đôi chỗ. Nền đất nhấp nhô

lên xuống, trơn trượt vì rêu, mùi ẩm mốc do lá cây mục nát và do đất lâu ngày không có ánh sáng mặt trời bao phủ, khiến Thư Phàm hắt xì liên

tục.

Trong khi Trác Phi Dương và Thư Phàm liều mạng chạy bán sống bán chết,

càng lúc càng chạy sâu vào trong khu rừng, cả hai chạy theo tiếng kêu

của con chim hải âu. Họ đang nhờ con chim hải âu dẫn đường.

Bên ngoài bãi cát gần bờ biển, gần mười tên đàn ông bặm trợn lo lục xạo

chiếc lều. Chúng tìm thấy hộp thuốc cứu thương, và một ít vò sỏ, vỏ ốc