Pair of Vintage Old School Fru
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216733

Bình chọn: 9.5.00/10/1673 lượt.

sao ?”

“Cô không chấp nhận cũng không được, Tú Linh đã thuộc về tôi rồi.” Vũ

Gia Minh trắng trợn tuyên bố, mặc kệ khuôn mặt đỏ rực như hơ phải lửa

của Tú Linh.

Vì lời nói của Vũ Gia Minh, Tú Linh xấu hổ đến mức muốn đào một cái lỗ để chui xuống, ngay cả ý nghĩ tự sát vì xấu hổ cũng có.

“Cái gì !” Lần này đến lượt Thư Phàm rống lên: “Anh vừa mới nói cái gì ? Anh…anh…” Thư Phàm tức đến nỗi muốn cầm dao giết người.

“Cô không nghe tôi vừa nói gì sao ? Cô ấy đã trở thành người của tôi

rồi.” Vũ Gia Minh ôm chặt lấy Tú Linh, vênh mặt thách thức Thư Phàm.

Cả người Thư Phàm đều run lên, môi cắn đến trắng bệch, trong đáy mắt có hai ngọn lửa bốc cao ngùn ngụt.

Hoàng Tuấn Kiệt sợ Thư Phàm tức giận đến nỗi phẫn uất công tâm. Hắn đứng lên, lại gần Thư Phàm, vừa ôm Thư Phàm vào lòng hắn vừa dỗ dành: “Em

đừng giận, chẳng phải em cũng muốn Tú Linh tìm được hạnh phúc của mình

là gì ? Nay Vũ Gia Minh đã thừa nhận hắn yêu Tú Linh và muốn lấy Tú Linh làm vợ, em nên vui mới phải.”

Thư Phàm vùi mặt vào ngực Hoàng Tuấn Kiệt. Cố hít lấy mùi hương nam tính và mùi nước hoa trên cơ thể hắn, tâm trạng bực bội và cau có trong Thư

Phàm dần dần tan biến.

“Em cũng rất vui khi Tú Linh tìm được tình yêu và hạnh phúc. Nhưng mà

tên xấu xa kia đâu có nói là hắn yêu Tú Linh. Em sợ hắn chỉ đang mang Tú Linh ra để trêu đùa thôi.”

“Nếu em sợ, sao chúng ta không bắt hắn làm giấy cam đoan.” Hiếm khi mới

có cơ hội chỉnh Vũ Gia Minh một trận, Hoàng Tuấn Kiệt phải lợi dụng

triệt để.

Bên này, Vũ Gia Minh cẩn thận dùng khăn tay lau nước mắt cho Tú Linh.

“Em đừng khóc ! Hãy tin anh, những lời anh nói hoàn toàn là sự thật, anh không có lừa em.” Vũ Gia Minh dùng giọng ngọt ngào nhất để trấn an Tú

Linh.

Tú Linh cúi đầu, ngượng ngùng không biết dùng thái độ gì để đối mặt với Vũ Gia Minh.

“Tú Linh ! Em nghe anh nói gì không ?” Vũ Gia Minh nâng cằm Tú Linh lên, đôi mắt thâm tình nhìn Tú Linh. Trong đáy mắt hắn giờ chỉ còn duy nhất

một mình hình bóng của Tú Linh, trong trái tim hắn cũng thế.

Tú Linh chớp mắt. Để cho hai giọt lên long lanh như pha lê lăn dài xuống má, Tú Linh nghe lòng mình mênh mang hạnh phúc và vui sướng.

Vì sự an toàn của Thư Phàm và Tú Linh, Hoàng Tuấn Kiệt đành nhượng bộ để Thư Phàm ở lại căn biệt thự riêng của Vũ Gia Minh.

Thư Phàm vốn định mang Tú Linh theo mình cùng Hoàng Tuấn Kiệt đến căn hộ riêng trên tầng sáu sống. Nhưng sau khi nghe Hoàng Tuấn Kiệt và Vũ Gia

Minh phân tích tình hình của cả bốn người, cuối cùng không chỉ có một

mình Hoàng Tuấn Kiệt nhượng bộ, mà ngay cả Thư Phàm cũng phải đồng ý.

Vũ Gia Minh cố ý sắp xếp Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt một phòng trên lầu hai.

Hoàng Tuấn Kiệt vì mấy ngày chưa tắm rửa, nên mượn tạm phòng tắm của Vũ Gia Minh.

Thư Phàm căm phẫn đá mạnh vào chân hắn: “Đồ xấu xa !”

Vũ Gia Minh mặc dù đau muốn hét ầm lên, nhưng vì giữ thể diện, hắn đành phải cố nén đau: “Tôi chỉ muốn tốt cho hai người thôi.”

“Không cần.” Thư Phàm càng ngày càng ghét Vũ Gia Minh. Chỉ cần nghĩ mai

sau mình phải gả em gái cho một kẻ xấu xa và mặt dày giống như Vũ Gia

Minh, Thư Phàm hận không thể dùng dao băm hắn mấy nhát.

Vũ Gia Minh đứng dựa người vào thành cửa. Thu lại nụ cười, hắn nghiêm

túc hỏi Thư Phàm: “Cô đã biết nguyên nhân vì sao Trác Phi Dương cho

người bắt cóc và giam giữ cô chưa ?”

Nghe Vũ Gia Minh nhắc đến Trác Phi Dương, bất giác Thư Phàm buồn hẳn: “Tôi có hỏi anh ấy mấy lần nhưng anh ấy không chịu nói.”

Thư Phàm ngước mắt nhìn Vũ Gia Minh. Thư Phàm nghi ngờ hỏi hắn: “Phải chăng anh đã biết được điều gì rồi ?”

Vũ Gia Minh nhếch mép. Hắn là một kẻ tự cao tự đại, hơn nữa lại đa nghi. Đối với hắn, trên đời này ngoài danh và lợi thì không còn thứ gì để vào mắt. Nhưng kể từ khi gặp, quen biết, rồi yêu Tú Linh, hắn đã không còn

sống vô tình giống như trước kia nữa.

Từ lâu hắn đã coi Hoàng Tuấn Kiệt vừa là bạn thân vừa là đối thủ của

mình. Hiện giờ hắn coi Thư Phàm là người thân của hắn, dù rằng hắn mới

chỉ miễn cưỡng chấp nhận điều này. Tuy nhiên, hắn cũng không muốn người

thân của hắn gặp phải vấn đề gì.

“Cô có biết Trác Phi Dương có một người em gái tên Trác Phi Tuyết không ?”

“Tôi không biết.” Thư Phàm nhìn về xa xăm: “Mặc dù chúng tôi sống gần

nửa tháng trên hoang đảo, nhưng anh ấy không bao giờ nhắc về gia đình.”

“Cô thích Trác Phi Dương ?” Vũ Gia Minh hứng thú nhìn Thư Phàm. Nếu Thư

Phàm thích Trác Phi Dương, vậy còn Hoàng Tuấn Kiệt ? Bỗng dưng, Vũ Gia

Minh thấy thương hại cho Hoàng Tuấn Kiệt.

“Tôi thích anh ấy.” Thư Phàm đơn giản trả lời, không giải thích gì thêm.

Vừa hay, lúc đó Hoàng Tuấn Kiệt đi từ trong phòng tắm ra. Hắn vừa mới

chớm đặt chân lên bậc cửa, đã nghe rõ ràng câu trả lời của Thư Phàm.

Bước chân của hắn khựng lại, tay siết chặt lấy khăn tắm.

“Trác Phi Dương đã chết rồi. Chẳng lẽ cô vẫn còn thích hắn ?” Vũ Gia Minh khoanh tay, khuôn mặt trầm xuống.

“Tình cảm không dễ thay đổi như thế.” Thư Phàm quay lại nhìn Vũ Gia

Minh: “Một người đã chết càng khắc ghi sâu hơn vào trí nhớ của một người còn sống.”

“Nếu thế thì tôi chúc mừng cô.” Vũ Gia M