chỉ dám thuê thám tử đi
tìm Tú Linh.
Mặc dù, hắn không muốn tin Tú Linh đã được Vũ Gia Minh mang đi, nhưng
hắn không thể gạt bỏ được suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Nếu điều này là sự
thật, hắn sợ rằng sẽ vĩnh viễn mất đi Tú Linh.
Chuông điện thoại reo vang, cắt ngang suy nghĩ của Châu Kiệt Phong.
Nhìn tên Đào Tuyết Viên hiện lên trên màn hình, Châu Kiệt Phong cau mày.
“Chào em !” Dù không có tâm trạng nói chuyện với Đào Tuyết Viên, nhưng
Châu Kiệt Phong vẫn bắt máy. Hắn tin Đào Tuyết Viên chủ động gọi điện
thoại cho hắn, nhất định có điều gì đó muốn nói.
“Chúng ta có thể hẹn gặp mặt ở đâu đó được không ?” Đào Tuyết Viên cố
giữ giọng nói bình thản, tuy nhiên không thể che dấu được giọng nói hơi
run rẩy của mình.
Châu Kiệt Phong chăm chú lắng nghe giọng nói của Đào Tuyết Viên. Nếu
những suy đoán của hắn là đúng, thì nhất định Đào Tuyết Viên muốn nói
cho hắn biết hiện giờ Tú Linh đang ở đâu.
“Được rồi. Em nói tên quán đi.” Muốn biết mục đích của Đào Tuyết Viên, Châu Kiệt Phong gật đầu đáp ứng.
“Hẹn gặp anh lúc bảy giờ tại quán bar Thiên Đường.” Đào Tuyết Viên đang bực bội và chán nản, nên cô ta muốn quậy phá một bữa.
Châu Kiệt Phong nhíu mày càng lúc càng sâu. Hắn không có tâm trạng đi quán bar, không thích những nơi ồn ào và náo nhiệt.
“Thế nào, anh không muốn đi ?” Đào Tuyết Viên không còn giữ được bình
tĩnh được nữa rồi. Cô ta đang giễu cợt hỏi Châu Kiệt Phong: “Nếu anh
không đến, anh sẽ không biết được cô vợ tương lai của anh hiện giờ đang ở đâu đâu.”
Nghe giọng nói uy hiếp của Đào Tuyết Viên, Châu Kiệt Phong thở dài. Làm
một người thứ ba xen vào chuyện tình cảm của người khác thật mệt mỏi và
không dễ chịu một chút nào.
“Anh sẽ đến đúng giờ.” Nói xong, Châu Kiệt Phong cúp máy.
Không cần đến gặp Đào Tuyết Viên vào lúc bảy giờ tối, tại quán bar Thiên Đường, Châu Kiệt Phong cũng đã đoán được Tú Linh hiện giờ đang ở cùng
Vũ Gia Minh. Nhưng vì muốn biết Tú Linh đang được Vũ Gia Minh giữ ở đâu, cuối cùng Châu Kiệt Phong quyết định rời nhà, đến nơi ước hẹn.
Bảy giờ tối, Châu Kiệt Phong vừa lái xe ra khỏi nhà, một chiếc xe ô tô
màu xám đen bám theo phía sau. Chiếc xe đằng sau giữ một khoảng cách
không quá gần cũng không quá xa với chiếc xe ô tô màu đen tuyền đằng
trước.
Đến khi Châu Kiệt Phong gửi xe, và bước vào quán bar Thiên Đường, người
đàn ông lái chiếc xe ô tô màu xám đen gọi điện cho Vũ Gia Minh.
Vũ Gia Minh chỉ đơn giản nói một câu: “Làm theo kế hoạch.” Sau đó, hắn cúp máy.
Quán bar Thiên Đường chìm trong thứ ánh sáng mờ tối, âm nhạc kích động,
những thân hình không ngừng lắc lư và uốn **, mùi rượu và mùi thuốc lá
xộc vào mũi Châu Kiệt Phong.
Chỉ bước chân vào đến cửa quán, Châu Kiệt Phong đã muốn quay trở ra. Hắn rất ghét những nơi hỗn tạp giống như quán bar và vũ trường.
Tuy quán bar Thiên Đường chuyên dành cho tầng lớp thượng lưu và khách
VIP, nhưng đối với Châu Kiệt Phong, quán bar nơi nào cũng giống nhau.
Đào Tuyết Viên đã đến được hơn 10 phút, trước mặt cô ta đặt một chai
rượu màu xám đen đã vơi được non nửa. Cô ta vừa ngửa cổ uống cạn ly rượu thứ bốn, thì Châu Kiệt Phong bước đến.
“Chào em !” Châu Kiệt Phong cau mày nhìn Đào Tuyết Viên. Hắn không thích nhìn Đào Tuyết Viên uống rượu giống như đang uống nước lã.
“Anh đã đến rồi.” Đào Tuyết Viên cười. Cô ta vẫy tay gọi phục vụ: “Mang cho quý ông đây một ly rượu.”
Người phụ vụ nam nhanh chóng làm theo yêu cầu của Đào Tuyết Viên.
“Em đã uống bao nhiêu ly rượu rồi ?” Châu Kiệt Phong liếc mắt nhìn chai rượu đã vơi được non nửa trên bàn.
“Em chỉ mới uống được vài ly.” Chờ phục vụ đặt ly rượu trên bàn, Đào Tuyết Viên chủ động rót rượu cho Châu Kiệt Phong.
“Uống đi ! Uống vì sức khoẻ của chúng ta.” Đào Tuyết Viên cười cợt, thần trí của cô ta hôm nay không được tỉnh táo. Phải chịu một đả kích lớn,
nên hôm nay cô ta muốn uống rượu thật say, say để quên đi nỗi đau trong
lòng, say để quên đi chuyện thất tình.
“Em đừng uống nữa. Em đã uống nhiều rồi.” Châu Kiệt Phong lắc đầu thở
dài. Hắn không hiểu Đào Tuyết Viên đã gặp phải chuyện gì, mà trở nên
điên điên khùng khùng thế này.
“Anh không muốn uống với em ?” Nhìn ly rượu trước mặt Châu Kiệt Phong,
Đào Tuyết Viên chán nản hỏi: “Chẳng lẽ ngay cả anh cũng không thể hiểu
nổi tâm trạng buồn rầu và cô độc của em ?”
Châu Kiệt Phong cười khổ. Hắn không ngờ Đào Tuyết Viên lại hỏi hắn câu này.
“Anh không muốn uống thì thôi.” Đào Tuyết Viên chồm người, định cầm lấy ly rượu trước mặt Châu Kiệt Phong.
“Được rồi, anh uống. Em đừng quậy phá nữa.” Châu Kiệt Phong cầm lấy ly rượu, uống ực một hơi cạn sạch ly rượu trên tay.
Đào Tuyết Viên hài lòng nở một nụ cười. Cô ta hưng phấn rót thêm cho Châu Kiệt Phong một ly rượu khác.
“Uống đi ! Uống đi để quên sầu !” Đào Tuyết Viên hô hào, ly rượu đụng mạnh vào miệng ly của Châu Kiệt Phong.
Châu Kiệt Phong dở khóc dở cười. Hắn đến đây để nghe Đào Tuyết Viên nói
cho hắn biết Tú Linh hiện giờ đang ở đâu, không phải đến để cùng uống
rượu giải sầu với cô ta.
“Uống đi ! Tại sao anh không uống ?” Đào Tuyết Viên thấy mình đã cạn
sạch ly r