còn cười đến vui vẻ như
vậy. Lòng anh nổi cơn ghen dữ dội, không ngờ bọn họ lại lái xe thẳng một đường đến Khách sãn Star.
_ Khách sạn?
_ Bọn họ đến khách sạn làm cái gì? Thuê phòng sao?
_ Cô gái chết tiệt!
Trong lúc nhất thời, bị mênh mông ghen tỵ mãnh liệt dồn vào đầu, anh mất đi lý trí nhảy xuống xe, đi theo bọn họ
vào khách sạn, muốn chạy tới khiêng lấy cô mang về nhà. Nhưng vừa vào
cửa, đi không tới hai bước mới phát hiện bọn họ đi về hướng nhà hàng.
Nhẹ nhàng thở ra, anh mới thả chậm cước bộ, mặt không chút thay đổi đi
theo phía sau bọn họ. Bọn họ có hẹn với một người đàn ông khác, anh bất
động tìm đến quản lí, muốn ngồi vào bàn cách bên bàn bọn họ. Như thế anh có thể nghe được bọn họ nói chuyện, cũng sẽ không gần đến bị nhận ra.
Ai ngờ mới không có nghe tới hai câu, lửa giận trong lồng ngực liền phục nhiên bão táp. Bọn họ ba người nói nói cười cười, thời tiết lạnh như
vậy, cô gái đàng chết của anh chỉ mặc áo mỏng, làn váy chỉ tới một nửa
đùi, căn bản không khác gì những bộ váy gợi cảm. Đã thế cô ở không,
không có gì làm lại đưa tay vuốt ve vòng cổ khiến cho người ta không tự
chủ được nhìn chằm chằm xương quai xanh của cô cùng da thịt non mềm phía dưới của cô. Dám để cho anh tức giận mà cô từ đầu tới đuôi còn giả bộ
dịu dàng, ngay cả lúc cười còn yểu điệu che miệng.
Che miệng cười nha! Cô gái này ở trước
mặt anh, cho tới bây giờ chưa từng ra dáng thục nữ đến thế. Sau đó, một
người đàn ông trong nhóm ra ngoài nghe điện thoại, anh vừa định đứng dậy đến kéo cô ra ngoài, lại nghe đến cô hổn hển nhỏ giọng mở miệng mắng
chửi người.
_ Triển Anh Phong, chú đúng là
tiểu nhân, chú làm sao có thể bày mưu hãm hại cháu chứ? Cái gì mời cháu
ăn cơm, rõ ràng là bắt cháu đi xem mắt.
_ Tiểu tổ tông của chú, cháu giúp đỡ tí đi. Mẹ cháu- chị chú cả ngày gọi điện thoại đến quấy rầy chú, chú mà không làm sẽ bị tụng kinh đến chết đó. Hơn nữa chỉ là ăn một bữa
cơm, hẹn hò vài lần thôi chứ đâu có bắt cháu lập gia đình. Cháucoi như
là làm công đức, dù sao bữa này cũng là người ta mời, không lấy của cháu miếng thịt nào đâu.
_ Ăn cơm còn bị người ta soi mói đánh giá, loại cơm này chỉ có quỷ mới thèm!
Cô buồn bực đứng lên.
_ Cháu đi đây! Chú tự mà giải thích với bạn chú đi!
_ Này, cho chú tí mặt mũi đi! Cháu đột nhiên chạy trốn như vậy, chú làm sao ăn nói với bạn chú?
_ Cháu không cần biết.
Cô hí mắt cắn răng.
_ Ai bảo cậu nói lung tung với
bạn. Cháu là con gái Trung Quốc truyền thống công dung ngôn hạnh sao?
Còn có thể thêu, vẽ, đàn sao?
_ Kia không phải chú…… Ách, được rồi, chú có nói một chút, nhưng là chính anh ta tự hiểu lầm.
_ Hiểu lầm cái quỷ!
Cô trừng mắt anh nói.
_ Dù sao cháu đối với hẹn hò cũng không có hứng thú. Chú tự cầu phúc cho mình đi!
Thấy cô thật sự xoay người đi, Triển Anh Phong chạy nhanh giữ chặt cô.
_ Này, tiểu Oa Oa, không nghiêm
trọng như vậy chứ? Chỉ là ăn một bữa cơm, sao cháu phản ứng kịch liệt
vậy? Ha, chú đã biết, bởi vì anh chàng xài nước hoa Hugo Boss đúng
không? Nếu cháu có đối tượng rồi thì nói với chị chú đi để chú cứ suốt
ngày bị cằn nhằn.
_ Anh chàng xài nước hoa Hugo Boss cái gì?
Như là bị đạp trúng đuôi, cô nhất thời lắp bắp lên, vẻ mặt đỏ bừng.
_ Chính là anh chàng xài nước hoa Hugo Boss đấy, nhìn cháu ngắm chai nước hoa đến ngẩn người chú đã sớm
biết cháu tương tư rồi…
_ Cháu nói rồi nước hoa đó cháu mua cho anh, không phải cho Alex. Đừng nói hưu nói vượn.
_ Thì ra anh chàng đó tên Alex.
Triển Anh Phong tặc cười, sau đó sửng sốt một chút.
_ Là người nước ngoài sao?
_ Chú! Cháu không nói với chú nữa!
Cô vừa thẹn vừa giận, tức giận đến dậm
chân, xoay người bước đi. Ai ngờ vừa mới xoay người liền thấy Alex cũng
đứng lên, cô sợ tới mức không thở được, cả người cứng đờ.
_ Oa, tiểu Oa Oa, sao mặt cháu lại mất hồn như thế?
Triển Anh Phong tò mò quay đầu nhìn xem
cô đến tột cùng là nhìn thấy cái gì mà hoảng sợ đến thế. Tiếp theo đó,
Oa Oa liền xoay người bỏ chạy, anh sửng sốt, mới định đuổi theo lại bị
một anh chàng anh tuấn sớm hơn anh chạy đi. Chạy theo sau ra ngoài thì
một trận gió thổi tới. Triển Anh Phong sửng sốt, mũi ngửi được một mùi
hương.
_ Hugo Boss?
Anh nhíu mày. Chắc là thế tuy cho chút
khác biệt nhưng đúng là mùi nước hoa đó. Hơn nữa tiểu Oa Oa vừa thấy anh chàng kia liền bỏ chạy. Anh chàng kia lại đuổi theo, chín mười phần là
như thế.
_ Vậy… chẳng phải là anh đã thoát li được khổ ải sao?
Khó có được người thấy hứng thú với đứa cháu này, chờ xem mọi chuyện thế nào.
Lúc phát hiện cô không phải tự nguyện đi
xem mắt, hơn nữa hiển nhiên còn rất nhớ anh, lửa giận của Alex đã bị dập tắt đến phân nửa. Không ngờ chỉ vừa thấy anh, cô liền bỏ chạy như thấy
quỷ hiện hình. Anh mắt nhíu lại, tức giận nổi trận lôi đình, không cần
biết là lúc nào, lập tức đuổi theo. Nhưng cô không có ai cản lại ngược
lại còn anh bị bồi bàn cản lại kết quả cô chạy thoát ra khách sạn. Anh
nổi giận đùng đùng đuổi theo, cô quay đầu nhìn thấy anh đuổi theo, hoảng sợ không dám dừng lại kêu xe, cứ liều mình chạy về phía trước, liều
mình kéo giãn
