Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường

Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324021

Bình chọn: 8.5.00/10/402 lượt.

Anh buồn cười của em? Cuộc đời của em?

Cô đi đến trước mặt anh, âm thanh lạnh lùng nói

_ Tên tiếng Anh đáng ghét của em là Lucky! Em từ nhỏ lớn lên ở sòng bạc, khách sạn, ô tô khách sạn cùng đồn cảnh sát. Em không được đi học, chỉ có thể lén lút đứng bên lớp học lén. Em biết bảy thứ ngôn ngữ, cách chửi của của mười ba quốc gia, còn biết tất cả những chiêu lừa đảo trong sòng bài. Anh biết không? Anh có tất cả những thứ em hâm mộ, anh lại không biết quý trọng! Cha anh có lẽ lạnh lùng nhưng ông cung cho anh một hoàn cảnh giàu có, yên lành. Kết quả là sao? Anh chỉ đối với chuyện nhỏ không quên được, sống chết để tâm vào chuyện vụn vặt, lại ngoan cố không chịu đối mặt với nó, sẽ chỉ làm nó ở trong lòng mà sưng mủ.

Anh lần đầu bị mắng bắt lấy cổ tay cô, thẹn quá thành giận.

_ Cho dù thế nào cũng không phải chuyện của em!

Ninh Ninh im bặt, trừng mắt nhìn anh. Cô phải kiềm nén biết bao nhiêu mới không để mình khóc, cô trừng mắt nhìn anh, mắt cũng không chớp, sắc mặt trắng bệch mở miệng.

_ Đúng, chuyện đó không liên quan đến tôi. Chuyện của anh, xác thực không quan hệ gì với tôi. Cho nên, anh buông tay tôi ra, tôi sẽ lập tức biến mất khỏi cuộc sống của anh!

Anh nhếch môi, khóe mắt run rẩy.

_ Buông tay!

Cô lạnh giọng khiển trách. Anh sau một giây bỏ tay cô ra, Ninh Ninh đau đớn nắm cổ tay đã đỏ lên, cắn răng không cho phép mình rơi nước mắt, xoay người gọi taxi. Hawke nắm chặt tay, trừng mắt nhìn cô mở cửa taxi. Trong nháy mắt, anh dâng lên ý nghĩa muốn tóm cô về khách sạn, nhốt trước rồi nói sau. Cô ngừng lại, quay đầu. Tim anh dường như ngừng đập ngay lúc đó.

_ Đúng rồi, còn có một chuyện.

Ninh Ninh mở cửa xe, vẻ mặt lạnh lùng nhìn anh.

_ Từ giờ trở đi, chúng ta chia tay!

Nói xong, cô cũng không quay đầu lại xoay người, lên xe đóng cửa rời đi. Cô đi rồi? Cô cứ như vậy đi rồi? Cô làm sao dám lên xe rời đi như vậy? Hawke mắt nhìn dáng taxi đi xa, thật lâu không thể nhúc nhích. Chia tay? Cô cùng với anh chia tay? Cô gái này đang làm trò quỷ gì đây?

_ Thật không tin được, anh bị bỏ!

Một câu vui sướng khi người khác gặp họa làm cho anh phục hồi tinh thần lại, nhìn thấy khuôn mặt của Lộ Khắc, anh chỉ cảm thấy cơn tức dâng lên.

_ Anh ở đây làm gì?

_ Xem người nào to gan dám trước cửa khách sạn sinh sự!

Lộ Khắc mặt không chút thay đổi nói. Ngăn chận sự xúc động của mình, Hawke xoay người sải bước đi hướng thang máy, mọi người tự động tránh ra dường đường cho anh. Lộ Khắc đi phía sau theo anh, nhíu mày hỏi.

_ Anh không đuổi theo sao?

_ Đuổi cái gì? Tại sao phải đuổi theo?

Cửa thang máy chậm rãi khép lại, anh phẫn hận lạnh giọng cắn răng nói.

_ Trên thế giới này còn nhiều phụ nữ lắm. Tôi không phải chỉ có mình cô ta.

Bầu trời đêm không có một ánh sao, những ánh sao đều bị ánh sáng của các khách sạn che lấp hết. Hawke ngồi dựa vào cửa sổ, trong tay cầm một chai Whisky, trực tiếp đưa lên miệng uống.

_ ****!

Anh nhịn đau uống thêm một ngụm, vị nóng của chất lỏng thấm vào cổ họng, nóng rát. Đi thì đi! Chia tay thì chia tay! Phụ nữ tìm sẽ có, cô thì có gì hơn người. Anh Hawke · Bart muốn phụ nữ thế nào mà không có? Cô gái ấy có gì tốt chứ? Lại không được tự nhiên, lại cứng đầu, tính tình lại xấu vô cùng! Nói anh để tâm vào chuyện vụn vặt? không phải cũng như cô sao? Chẳng qua là do ác mộng hoành hành. Cho dù anh không muốn nói nhưng mấy năm qua anh đã sống tốt đấy sao? Anh sớm nên hiểu phụ nữ đều là như vậy. Cho cô chút ngọt ngào, cô lập tức leo lên đầu anh quản này quản nọ. Ngay cả chuyện ngày xưa cũng không buông tha, anh chính muốn ở trong góc tối mà chết mòn đấy thì sao?

_ ****!

Nâng chai rượu dùng sức lay lay vài cái, ngay cả một giọt đều không nhỏ xuống. Quên đi, đi ngủ là xong. Vứt chai qua một bên, anh nghiêng ngả đứng dậy về bên giường. Lần sau anh nhất định phải nhớ rõ tìm phụ nữ dịu dàng, ngực to đầu rỗng mới sẽ không vì một chút việc nhỏ liền cáu kỉnh, sẽ không động tay động chân với anh, sẽ không cả ngày hỏi về ác mộng của anh khiến vết thương của anh rỉ máu. Anh tê liệt ngã xuống trên giường, trên gối lại ngửi được mùi hương của cô.

_ Cô gái đáng chết!

Anh chán ghét thì thào mắng, bàn tay bắt lấy gối quăng nó xuống sàn. Chưa đầy hai giây sau, anh lại nhịn không được lấy nó trở về, nhắm mắt vùi đầu trong đó, lần nữa mắng ra tiếng.

_ Đáng chết!

Một tuần trôi qua giống như mọi người trên toàn thế giới đều chống đối anh. Vài ngày trước, ống nước của phòng chữa cháy của khách sạn bị một chiếc xe ủi phải. Đội chữa cháy đến chậm khiến nước chảy lênh láng ngập cả tầng một cùng tầng hầm. Cả khách sạn phải điều người dọn dẹp đến ba giờ mới xong. Sau đó, chính phủ phái người đến khách sạn bảo đào một lỗ ngay trước cửa khách sạn để sửa chữa đường xá. Kết quả làm nửa ngày mới nhận lại thông báo làm sai chỗ. Buối tối hôm kia, toàn thành khách sạn rựa rỡ ánh đèn tự nhiên đồng loạt mất điện. Ngay cả máy phát điện của khách sạn chạy chưa đến năm phút đã bị cháy. Nhân viên phải sửa chữa hơn một tiếng đồng hồ mới có điện trở lại. Tiếp theo là đến sòng bạc của khách sạn. Dường như tất cả tay bạc có tiếng


Old school Easter eggs.