đều tụ tập đến đây. Họ chiếm hết các bàn, dùng hết khả năng trời cho khiến sòng bạc lỗ đến mấy triệu đô. Anh biết mọi chuyện xảy ra, cũng đoán được vì sao mà như thế. Tất cả đều do họ hàng nuôi lớn cô từ bé đều tụ tập đến đây, giúp cô trả thù. Anh có thể dùng biện pháp đối phó với bọn họ nhưng anh lại không muốn.
Anh không muốn nhớ đến cô. Cho nên mỗi buổi sáng sau khi rời giường, anh liền đi xuống làm việc, họp, giải quyết những phiền toái liên tiếp. Anh mỉm cười, anh nói chuyện, anh sắm vai công tử Hawke · Bart phong lưu, phóng khoáng, người người gặp đều thích. Cứ như vậy đến nửa đêm, cả người kiệt sức mới trở lại trên lầu nghỉ ngơi.
Nhưng mỗi khi nằm trên giường nhắm mắt lại, anh lại thấy gương mặt của cô, lạnh lùng, tức giận, đỏ bừng, vui sướng, xấu hổ, bất an, thương tâm, ngủ say, dịu dàng……
Vẻ ngượng ngùng của cô chưa từng cho người bên ngoài thấy luôn làm cho anh tim đập thình thịch, không thể quên. Anh không nghĩ còn muốn cô nhưng không cách nào khống chế mình càng ngày càng muốn cô.
Anh không ngày nào mà không mơ thấy cô. Đúng là cô gái đáng ghét tự dưng chui vào ác mộng của anh. Lien tục xuất hiện ở phòng chụp hình, hiện trường tai nạn xe cộ, bệnh viện géo thét chỉ trích anh. Nhưng đến sáng thức dậy, anh nhìn mãi vẫn không thấy bóng dáng cô. Anh từng thử cùng một nữ diễn viên thuộc hàng ngôi sao hẹn hò. Cô gái kia ngực to đầu rỗng, dịu dàng mê ngời nhưng cả một buổi tối, anh chỉ cảm thấy cô rất vô vị, thật sự không thích thú. Đồ ăn chưa ăn xong, anh liền đem cô giao cho Lộ Khắc đưa cô về.
Thời gian tí tách trôi qua, gió cuốn vân bay, mặt trời lên rồi lặn. Thế giới tựa hồ lại lần nữa mất đi màu sắc. Từ ngoài cửa sổ nhìn ra, bầu trời là bụi, là bụi. Mỗi khách sạn đều là màu xám. Mỗi ngọn đèn đều là màu xám. Cứ như là một bộ phim trắng đen không tiếng động.
Ngốc.
Ngày thứ tám, anh cười không nổi, ngay cả nụ cười để ứng phó với mọi người cũng không thể. Lộ Khắc bước vào phòng, anh vẫn ngồi trên ghế da sững sờ nhìn bầu trời không một áng mây. Cho đến khi Lộ Khắc cầm điện thoại nhét vào tay anh, anh mới giật mình.
_ Điện thoại của anh từ Los Angeless!
Anh có chút mờ mịt đưa tay bắt lấy điện thoại?
_ Alo?
_ Hawke sao?
Anh lại mờ mịt hai giây, mới nghe ra là giọng Bạch Vân, tinh thần rung lên.
_ Là tôi!
_ Anh đang làm việc sao? Nếu anh bận tối tôi sẽ gọi lại.
_ Không có!
Anh nhanh chóng trả lời.
_ Tôi đang rảnh. Có chuyện gì không?
_ Không có gì!
Bạch Vân giọng nói mang ý cười, dịu dàng nói.
_ Vài ngày nữa tôi về Đài Loan, cho nên gọi điện báo anh một tiếng. cám ơn anh trước kia đã giúp đỡ.
_ Trở về? Tại sao? Cha lại làm khó cô sao? Khấu ca đâu?
Bạch Vân cười khẽ ra tiếng.
_ Cha không có ép tôi. Chỉ là… tôi đang mang thai, muốn về Đài Loan nghỉ dưỡng.
Bạch Vân phải về Đài Loan? Vậy Ninh Ninh đâu? Cô cũng muốn rời đi sao?
_ Cái kia?
Anh há miệng muốn hỏi, lại không thể nói ra câu.
_ Chuyện gì?
_ Không, chúc mừng!
Anh trừng quả địa cầu trên bàn, Las Vegas cùng Los Angeles sát cạnh nhau, lại cách Đài Loan cả một Thái Bình Dương khiến anh nhất thời bối rối.
_ Cám ơn.
Bạch Vân cười nói. Nắm chặt phone, anh không hiểu sợ hãi chuyện gì, liền mở miệng.
_ Có thể gọi Khấu ca giúp tôi không? Tôi có chuyện muốn nói với anh ấy.
_ Được, anh chờ một chút.
Anh nghe được Bạch Vân trở lại kêu Khấu ca rồi sau đó Khấu ca bắt điện thoại.
_ Có chuyện gì nói mau!
_ Khấu ca, anh về Đài Loan sao?
_ Đúng! Anh nghĩ cô ấy về Đài Loan quen thuộc sẽ dễ chịu hơn.
_ Cha không nói gì sao?
_ Bạch Vân cả đêm qua nói chuyện với ông. Ông đồng ý rồi!
_ Thật lợi hại. Cô ấy đã nói gì?
_ Không biết! Cô ấy không nói với anh.
_ Khấu ca anh không lo lắng về cuộc sống sau này sao?
_ Hawke.
_ Sao?
_ Nếu không muốn Ninh Ninh thì mau tới đây mà ngăn cản. Đừng trốn ở đó là cây nấm mốc vô dụng.
_ …..
Bị Khấu ca nhìn rõ ý đồ, Hawke liền đỏ mặt lên, một trận á khẩu không trả lời được. Từ điện thoại vọng lại tiếng cười Bạch Vân. Sau đó là tiếng Khấu ca.
_ Hawke?
Anh im lặng hai giây, mới xấu hổ mở miệng.
_ Em đây!
_ Ninh Ninh từ khi ở Las Vegas trở về liền rầu rĩ không vui. Anh biết hai người chắc chắn đã xảy ra chuyện. Nếu cậu có thể nhanh về đây, tôi rất cảm kích. Cô suốt ngày nằm khóc.
Anh ngẩn ngơ rồi mới nghe được Khấu ca giục anh mau trở về. Bạch Vân đối với sự cường điệu của chồng cũng không có ý kiến, chỉ cười nói.
_ Anh đừng nghe anh ấy. Ninh Ninh đồng ý ngày mai làm người mẫu cho dì Sheila nên mấy ngày nay phải tập đi catwalk thôi.
_ Dì Sheila? Người mẫu?
Anh cứng đờ, giờ mới nghĩ đến bà dì mưu mẹo kia, vội vã hỏi.
_ Đáng chết! Cô đồng ý sao? Có kí hợp đồng không?
Bạch Vân bị anh kích động hoảng sợ.
_ Tôi không biết! Tôi không có hỏi qua.
_ Tôi lập tức trở về!
Anh nói xong liền muốn quăng điện thoại.
Đột nhiên nghĩ đến một chuyện, lại nhanh chóng cầm lại điện thoại. May mắn Bạch Vân bị anh dọa còn chưa kịp gác máy. Anh nhanh chóng bổ sung.
_ Nếu cô ấy chưa kí. Hãy nói với cô ấy đừng kí bất cứ cái gì dì Sheila đưa!
_ Nhưng…
Bạch Vân vừa định mở miệng muốn hỏi, anh liền tắt điện thoại