chuyện sẽ thành công, lại bị con gái của mình cùng cháu gái của nữ đầu bếp làm hỏng, giận dữ đi tới, hướng về phía Cổ Lệ Sa đánh một bạt tai.
Chưa bao giờ bị đánh Cổ Lệ Sa gào khóc lên, Mullen Na vừa bực vừa hận, nghiến răng nhìn chằm chằm Lạc Tiểu Hòa đang bị thương.
Giống như thế, Cổ Hách Tuyền cũng chán ghét nhìn chằm chằm vào Cổ Lệ Sa đang khóc lớn không ngừng. Con bé này tuổi không lớn lắm, nhưng tâm lại vô cùng ác độc, lần trước nhấn nước chết mèo con của Lạc Tiểu Hòa, nay lại dám hại Lạc Tiểu Hòa bị thương, mối họa như thế, để ở nhà sớm muộn gì cũng sẽ là một đại phiền toái!
“Tôi nghĩ anh họ chắc cũng đã tìm được nhà rồi, mời lập tức dọn đi ra ngoài!" Anh nghĩ tới đây, không một chút khách khí hạ lệnh đuổi khách.
Lạc Tiểu Hòa bị thương khiến a ma vừa đau lòng vừa tức giận, vừa nhìn vết thương vừa phát biểu, "Con đó, con đó, bình thường a ma dạy con thế nào? Có người khi dễ con, đánh con, thì con đánh lại, cùng lắm thì a ma không làm chỗ này nữa! Bây giờ xem đi, mặt mày hốc hác thế này. . . . . . Tương lai làm sao có thể gả ra ngoài đây chứ!"
Lạc Tiểu Hòa còn nhỏ, nghe không hiểu, chỉ có thể mờ mịt nghe giáo huấn.
Cổ Hách Tuyền cách đó không xa, yên lặng nghe tiếng càu nhàu không ngừng, tâm tình trong khoảnh khắc không còn tệ như lúc trước, thậm chí ngay cả môi mỏng cũng khẽ nâng lên, quỷ dị làm lão quản gia không hiểu.
Tuy nói một nhà Cổ Thế Xương rốt cuộc đi, Ngôi biệt thự họ Cổ lại khôi phục yên lặng như cũ, nhưng những cơn sóng ngầm bên trong tập đoàn Cổ thị chưa hề dừng lại, cho dù chưa đủ để người bên ngoài nhìn thấu, cuối cùng cũng sẽ có ngày bộc phát như núi lửa.
Chân của Cổ Hách Tuyền đã dần dần khỏi, anh thường thường chống gậy đi chung quanh tòa nhà, từ từ tản bộ ở chung quanh.
Lạc Tiểu Hòa luôn giống như cái đuôi nhỏ đi theo sát anh, chăm sóc anh, thỉnh thoảng ham chơi, sẽ chạy hướng khác sôi nổi đuổi theo chim nhỏ, nhìn bọn chúng bị hù dọa giật mình, ríu rít bay đi, cô sẽ vui vẻ cười rộ lên.
Vậy mà một ngày kia, chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Bọn họ kết thúc cuộc tản bộ, đang vừa cười vừa đi về hướng Ngôi biệt thự họ Cổ. Một chiếc xe tải không tiếng động dừng lại ở phía sau họ khoảng bảy tám mét, không bao lâu, từ trên xe nhảy xuống ba người, trong tay giơ lên những cây gậy sắt, từ từ đi về phía bọn họ.
Luôn luôn cảnh giác, nhất thời trong tim Cổ Hách Tuyền vang lên báo động, những người này hiển nhiên là nhằm vào anh!
Con đường này là con đường duy nhất đến ngôi biệt thự họ Cổ, con đường này luôn luôn vắng người đi đường, vị trí của bọn họ cách ngôi biệt thự họ Cổ không gần lắm, nhóm bảo vệ đang trực ngoài cửa có thể sẽ không phát hiện tới tình hình bên này, anh lại không thể chạy nhanh, nhưng nếu anh hét to thì có thể đưa tới sự chú ý của đám bảo vệ, nhưng hiển nhiên sẽ liên lụy Lạc Tiểu Hòa. . . . . . Anh không muốn cô bị một chút xíu thương tổn nào.
"Tiểu Hòa!" Anh che dấu cuồng loạn trong lòng, bình tĩnh nói với cô gái nhỏ, "Anh thấy hơi mệt, em chạy gọi A Trung A Toàn bọn họ tới đây nhanh lên, được không?"
"Được ạ!" Lạc Tiểu Hòa nghe lời gật đầu.
"Phải chạy nhanh lên một chút! Không phải em được hạng hai trong cuộc thi chạy sao? Cho anh xem thử em chạy nhanh đến đâu đi."
"Biết rồi!"
"Chú A Trung ơi!" Cô gái nhỏ không biết tình huống khác thường, như một làn khói chạy như điên về hướng biệt thự họ Cổ, vừa chạy vừa kêu, sau lưng mấy người kia dường như không ngờ tới này tình huống này, sửng sốt một chút, vội nhanh chóng tập hợp đến.
Lạc Tiểu Hòa. . . . . . Chạy mau!
Đầu bị đánh nghiêm trọng, trước khi ngất xỉu mất đi ý thức, đây là ý niệm duy nhất trong lòng Cổ Hách Tuyền.
Sáng sớm, mặt trời vẫn lên cao như thường ngày, cuộc sống mỗi ngày đều tiếp tục như bình thường, trong tất cả các ngóc ngách trên trái đất này, có thể sẽ xảy ra một câu chuyện ly kỳ, tàn khốc, kinh tâm động phách. Hơn nhiều năm sau đó, cơ hồ không có ai nhớ, sau ngày hôm đó, tờ tạp san quyền uy nhất nước "Trung Hoa nhật báo" đăng lên một tin tức không đặc biệt lắm để làm người khác chú ý lắm.
Theo báo viết: Chạng vạng ngày 25 tháng này, bót cảnh sát thứ tư phân cục đặc cảnh chi đội nhất Đài Nam phá được vụ án cùng nhau tập kích, ba người hiềm nghi nhất bị bắt tại chỗ, hai người khác bỏ trốn.
Chỉ có mấy lời, không còn đoạn sau.
Cũng bắt đầu từ đêm đó có một tin tức không biết từ nơi nào truyền ra, nói rằng thiếu gia duy nhất của Cổ gia ở Đài Nam gặp tập kích, may nhờ bảo vệ tới kịp thời, sau khi được cứu nhanh chóng đưa vào bệnh viện tư nhân "Tế nhân" nổi danh nhất Đài Nam. Hôm sau lại bởi vì thương thế quá nghiêm trọng đã lên chuyên cơ chuyển về Đài Bắc.
Từ đó, Cổ thiếu gia giống như Hoàng Hạc mất tích, không xuất hiện trước tầm mắt mọi người nữa, có người nói anh bị trọng thương không trị được, đã chết rồi, có người nói từng nhìn thấy anh xuất hiện ở Nam Mĩ, còn có người nói anh bởi vì tàn tật tự giận mình, nên đã . . . . . . Dĩ nhiên, lời đồn khó tin, nhiều tin đồn thất thiệt, cũng không thể tin được.
Nhưng Lạc Tiểu Hòa biết, những thứ kia, cũng không hoàn toàn là lời đồn.
Cô mới vừa chạy